Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 46: Tinh Linh Hoa Thạch (1)

Trước Sau

break

Anh khá tò mò về đá pháp thuật, nhưng tiếc là thứ này ở đây cũng là hàng hiếm nên họ không mặn mà việc đổi chác cho lắm. 

Với cả khi không sử dụng, đá pháp thuật trông cũng chẳng đẹp bằng mấy viên đá mà đám cư dân bản địa nhặt được để trang trí hang động.

​Nhưng điều khiến Hạ Dương ngạc nhiên nhất chính là thế giới này hóa ra cũng có tiền xu. Anh nhận được nó từ một đứa bé Tộc Đào Động sống trong lãnh địa của một con Ngân Long.

Khác với tiền xu ở thế giới loài người, tiền xu nơi đây được làm bằng đá.

Trên đó không ghi giá trị tiền tệ, một mặt là hoa văn, mặt kia là phù điêu. Hạ Dương đang cầm trong tay hai đồng, cả hai đều không giống nhau. 

Đồng lớn hơn một chút, một mặt khắc những bông hoa nhỏ li ti, mặt kia là hình chạm toàn thân của Tộc Đào Động. 

Đồng nhỏ hơn thì một mặt là một bông hoa lớn, mặt kia là tượng bán thân của Tộc Đào Động.

Có thể thấy hai đồng này khắc cùng một nhân vật, chính là đứa bé Tộc Đào Động đã đưa tiền cho Hạ Dương. 

Dựa vào những đường nét thô sơ giống nhau, rất có thể hai đồng tiền này do chính tay cậu bé hoặc bố mẹ cậu bé làm ra. 

Chỉ là Hạ Dương vẫn chưa nhìn ra thứ này rốt cuộc dùng để làm gì.

Anh lên tiếng hỏi, đám dân bản địa liền đồng thanh giải đáp: "Tinh Linh Hoa Thạch!"

Tinh Linh Hoa Thạch? Thứ này gọi là Tinh Linh Hoa Thạch sao? Nghĩa là "đá hoa của tinh linh", hay nhất thiết phải khắc hình bông hoa mới được gọi như thế?

Hạ Dương giơ đồng tiền lên soi dưới ánh sáng, những vân đá li ti trên viên đá màu trắng ngà tỏa ra ánh bạc, có thể thấu quang nhẹ, trông vô cùng đẹp mắt.

Anh đang mải nghiên cứu thì một tên Tộc Chuột ngồi đối diện hậm hực nói: "Cái này chẳng... tí nào..."

Nhưng thoáng thấy ánh mắt hung dữ của kẻ thuộc Tộc Đào Động, hắn đành nuốt nửa câu sau vào trong. 

Thế nhưng đồng bọn của hắn lại chẳng có mắt nhìn như vậy, liền nối lời luôn: "Chẳng đẹp tí nào hết! Phải là Tinh Linh Hoa Thạch do Tộc Chuột chúng tôi làm mới đẹp."

Nói rồi, hắn ta lục lọi trong cái túi cỏ bện của mình, lấy ra một đồng tiền chưa bằng móng tay của Hạ Dương: "Tinh Linh Hoa Thạch của Tộc Chuột chúng tôi là đẹp nhất!"

Đám Chuột khác lập tức hùa theo, trong khi các chủng tộc còn lại thì đồng thanh phản đối và thi nhau lôi "đồ nhà" ra khoe. 

Hạ Dương nhìn qua nhìn lại, chẳng mấy chốc trước mặt anh đã xuất hiện mười hai đồng tiền với đủ mọi kích cỡ, hoa văn và chất liệu khác nhau. 

Kỳ lạ nhất là dù cùng một tộc nhưng ba đồng của Tộc Chuột lại chẳng cái nào giống cái nào: [Một cái đá trắng, một cái đá vân, một cái đá đỏ, hình khắc trên đó đương nhiên cũng khác biệt hoàn toàn.]

Hạ Dương so sánh mấy đồng trên tay, đúng là không có hai đồng nào trùng khớp. Anh xác định luôn, loại tiền này ở đây hoàn toàn không phải tiền tệ lưu thông, mà là một dạng đồ thủ công mỹ nghệ kiểu tranh khắc. 

Nhưng anh thắc mắc là từ loài ăn cỏ đến ăn thịt, từ trên mặt đất đến dưới lòng đất, sao họ lại có thẩm mỹ thống nhất đến thế?

Lúc này, đám Chuột hay chữ bắt đầu giải thích cho người bạn từ phương xa tới: "Loại hình vẽ này sớm nhất là do Tinh Linh làm đấy!"

"Đúng thế!"

"Tinh Linh dùng ma pháp rèn đá tinh thạch, rồi khắc hoa văn mình thích lên."

"Sau đó dùng để trang trí."

"Làm cúc áo nữa!"

"Cúc áo trên quần áo ấy!"

"Đúng vậy! Bích họa ở khu di tích vẽ y như thế."

"Còn khảm lên tường nữa!"

"Chỉ có Tinh Linh mới nghĩ ra cách dùng phương pháp này để hội họa thôi."

"Có thể lưu giữ lâu dài."

"Không bị mục nát."

"Lại không dễ vỡ!"

"Cũng không dễ nứt như bùn đất!"

Nghe mọi người tranh nhau giải thích, Hạ Dương mới vỡ lẽ, hóa ra họ đều học theo Tinh Linh. 

Thú vị hơn nữa là không biết bộ tộc nào đã khởi xướng việc để trẻ con khắc Tinh Linh Hoa Thạch nhằm rèn luyện sự khéo léo khi sử dụng ma pháp, khiến các tộc khác học theo. 


break
Trước Sau

Báo lỗi chương