Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 45: Ngô nếp (3)

Trước Sau

break

Khi Hạ Dương định nhờ thêm ai đó đi múc nước, một gã Tộc Song Đuôi, cao hơn Hạ Dương một chút đã nhanh chân nói trước: "Tôi giúp ngài làm sạch mặt sàn, đổi lại tôi lấy ba con sâu đó và một miếng da mềm trong tay ngài được chứ?"

Hạ Dương khựng lại một chút mới hiểu gã đang nói về xúc xích và giẻ lau. Anh không chắc chắn lắm, giơ giẻ lau lên rồi chỉ vào xúc xích: "Ý ngài là hai thứ này sao?"

"Chính nó."

"Được thôi."

Nhận được câu trả lời, gã Tộc Song Đuôi hài lòng rút ra một viên đá pháp thuật, rồi bắt đầu lẩm nhẩm những câu chú mà Hạ Dương không hiểu nổi. 

Chỉ thấy mặt nước trong hai cái chậu dao động mạnh, rồi một cột nước vọt lên, theo sự chỉ huy của cây pháp trượng trên tay gã, nó di chuyển khắp căn phòng như có linh tính. 

Chẳng mấy chốc, cột nước trong suốt đã biến thành một đống bùn đất, còn toàn bộ mặt sàn thì trông như mới. Đến cả bụi bẩn trong các kẽ nứt cũng được làm sạch bong.

Lần đầu tiên tận mắt chứng kiến phép thuật, Hạ Dương kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. 

[Thì ra đây chính là thế giới phép thuật sao. Tiện lợi thật đấy!!]

Gã Tộc Song Đuôi thu pháp trượng lại, ung dung tiến về phía Hạ Dương. Anh vội vàng dâng giẻ lau và xúc xích nướng bằng hai tay, rồi ngập ngừng hỏi thêm: "Làm ơn, ngài có thể giúp tôi dọn dẹp luôn cả trần nhà, tường và bàn ghế được không?"

Gã Tộc Song Đuôi nhìn đống bùn đất vừa được gom lại ở cửa, vẻ mặt thoáng chút do dự. 

Nhưng thấy những kẻ khác đang nhìn chằm chằm đầy thèm muốn, gã lại một lần nữa giơ pháp trượng lên ngâm xướng, ép nước từ đống bùn ra để lau chùi trần nhà và bàn ghế.

Hạ Dương vội vàng bê thùng giấy ra cho gã tùy ý chọn lựa. Gã Tộc Song Đuôi nhìn quanh một hồi rồi chọn một bắp ngô trông có vẻ chắc hạt nhất. Chẳng đợi Hạ Dương hướng dẫn cách ăn, gã đã "rắc" một cái, cắn đứt luôn một đoạn ngô.

Hạ Dương: "..."

[Đúng là cư dân bản địa ưu tú, tuyệt đối không lãng phí.] 

Dù gã pháp sư Tộc Song Đuôi nhanh chóng nhận ra lõi ngô không ngon bằng hạt ngô, nhưng gã vẫn cứ từng miếng từng miếng cắn như ăn kem vậy. 

Hạ Dương sống từng này tuổi đầu rồi mà chưa thấy ai gặm ngô nếp giòn tan đến thế.

Anh cẩn thận nhắc nhở: "Chỉ cần ăn hạt ngô bên ngoài thôi, bên trong không cần ăn đâu."

Gã pháp sư khựng lại: "Không ăn được sao?"

Nhìn bắp ngô đã mất đi một nửa, Hạ Dương nói dối lòng: "Cũng... không hẳn là không được." 

Theo anh biết thì lõi ngô có thể dùng làm thức ăn cho lợn.

Gã pháp sư có vẻ khá thích cái vị vừa mềm vừa giòn, lại dẻo ngọt này. Quan trọng nhất là chỉ một bắp ngô này thôi đã giúp gã phục hồi hoàn toàn lượng pháp lực vừa tiêu hao. 

Gã cắn thêm một miếng xúc xích nướng rồi tháo cái túi da nhỏ treo trên pháp trượng xuống: "Ngài không muốn nói chuyện ơi, tôi muốn đổi thêm hai loại thức ăn ngon lành này nữa, không biết ngài thích thứ gì?"

"Đến lượt chúng tôi rồi!" Những kẻ khác hét lên, ném về phía Hạ Dương đủ loại túi bọc bằng da thú, cỏ bện hay vỏ cây.

Hạ Dương bị vây quanh bởi những tiếng la hét, anh vội vã dẫn cả nhóm ngồi xuống cái bàn vừa được lau dọn sạch sẽ để bắt đầu buổi giao dịch tối nay. 

Cái gì tốt, cái gì không tốt, Hạ Dương thực sự mù tịt. Nếu là để mang về bán làm đồ kỷ niệm, anh chỉ chọn những thứ nào trông đẹp mắt. 

Ví dụ như đá, hoa khô hay hương thảo là những thứ anh khá ưu ái. Hoa khô và hương thảo sau này có thể khâu thành túi thơm, đá nhỏ có thể bán trực tiếp, ngoài ra còn có mấy bộ lông vũ màu sắc rực rỡ nữa.

Chim chóc ở thế giới này chẳng biết lớn lên kiểu gì mà lông vũ của chúng cứ gọi là lung linh huyền ảo, ngay cả một chiếc lông màu đen khi soi dưới ánh sáng cũng hiện lên đủ thứ màu sắc huyền bí.

Hạ Dương càng đổi càng thấy phấn khởi, anh còn định lấy sổ ra để ghi chép lại. Còn về mấy thứ như trái cây hay thịt khô thì anh không mấy hứng thú, vì chẳng dám ăn mà cũng chẳng dám bán. 

Tác giả có lời muốn nói:

Hôm nay ông chủ Hạ có thêm một danh hiệu mới: Kẻ khuân vác vỏ dưa hấu (không phải đâu nha).

Tò mò một chút, mọi người thuộc phái ngô ngọt, ngô nếp, ngô sáp hay ngô đen (loại màu tím đen ấy), hay là phái "gì cũng ăn" thế?


break
Trước Sau

Báo lỗi chương