Ả tiểu thư A Tây thuộc Tộc Đa Mục cậy mình bốn mắt tinh tường, nhanh tay vồ ngay năm cây xúc xích.
Hạ Dương mang tổng cộng mười cây, ả ăn trước ba cây, giờ cướp thêm năm cây, coi như một mình ả thâu tóm tám phần. Nhớ đến dáng vẻ cô bé Tộc Chuột bưng gói hương thảo tặng mình, anh mỉm cười, giơ lên trước mặt Đại Cường: "Mùi này hả?"
Đã thế ả ăn no rồi nên ba cây cuối cứ nắm chặt trong tay, không ăn cũng chẳng chịu chia cho ai.
Còn Huck thuộc Tộc Đoản Miệng - người quen cũ của anh - vì quá cẩn thận nên cứ nấp sau bàn, lúc ló ra thì đã chậm một bước. Rõ ràng có hai cái miệng mà chẳng có miếng nào vào bụng.
Hạ Dương - nguồn cơn của sự hỗn loạn - đứng đơ ra tại chỗ, tay chân luống cuống. Đám dân bản địa chạy, nhảy, nhảy lên đầu, luồn qua chân anh mà đánh nhau chí tử. Cả đêm anh không biết mình đã làm "bàn đạp" cho bao nhiêu đứa muốn bay mà không có cánh. Hạ Dương chết lặng.
Dưới ánh sáng lờ mờ, anh nhìn bất cứ thứ gì di động trong bán kính một mét đều thấy giống chuột. Cứ mỗi lần có cái móng nhỏ xíu dẫm lên chân, lông tơ của anh lại dựng đứng cả lên. Cả đêm anh phải nhún nhảy "disco" vì sợ.
Anh phải cố nén nỗi khiếp đảm để đi thuyết phục bốn phương, mãi mới đòi lại được một miếng táo từ tay hai đứa Tộc Đuôi Xù đang đánh nhau trên mái nhà cho anh bạn Huck. Lại phải khuyên lơn hết lời, ả A Tây mới chịu bẻ một mẩu xúc xích trả lại cho cô bé Tộc Chuột bị ả cướp mất cả cây.
Cô bé Tộc Chuột cảm ơn anh vì đã chủ trì công đạo, còn tặng lại cho Hạ Dương một gói hương thảo nhỏ bằng đốt ngón tay. Suốt đêm đó, Hạ Dương tất bật đi can ngăn đến sứt đầu mẻ trán. Đến tận lúc hừng sáng xuyên không về nhà, miệng anh vẫn còn lẩm bẩm: "Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa mà...".
Đứng trong tiệm vắng lặng, nhìn lại bản thân đầy bụi đất và cỏ khô, Hạ Dương thấy mệt mỏi vô cùng. Sáng sớm, anh lại phải đi giặt đồ, tắm rửa.
Mạnh Tự Cường sáng sớm nhìn bộ đồ thể dục bay phấp phới trong sân, lòng đầy thắc mắc. Hôm qua anh mình đâu có mặc bộ này. Đêm qua anh ấy làm gì thế nhỉ? Hay là chứng sạch sẽ thái quá của anh ấy đã nặng đến mức này rồi? Cậu rùng mình: [Thật đáng sợ.]
Vào tiệm, thấy Hạ Dương đang đen mặt, mắt thâm quầng như gấu trúc ngồi tìm mua máy in cũ. Cậu lân la lại gần: "Anh, anh định mua máy in à?"
"Ừ."
"Giờ viết tiểu thuyết đâu cần gửi bản thảo qua bưu điện nữa đâu anh?"
"Hả?" Hạ Dương cạn lời. "Anh có in tiểu thuyết đâu!"
"Thế mua máy in làm gì cho phí?"
"... Có cái máy in thì tiện hơn."
"Đắt không anh? Anh muốn in gì thì cứ bảo Mạnh Tự Tuệ, cạnh trường nó có tiệm photocopy, in một mặt có trăm rưỡi, hai mặt có hai trăm đồng hà, in nhiều còn mặc cả được, mua làm gì cho tốn tiền."
"Xa quá, cứ nhờ Tuệ Tuệ mãi cũng ảnh hưởng nó học hành. Máy cũ có hai ba trăm tệ thôi, mua một cái đi."
"Rẻ thế á? Thế thì mua luôn đi! Sai bảo con Tuệ Tuệ không khéo nó lại bắt em mua quà cho nó." Đại Cường vừa nói vừa xoa xoa cái ví (vẫn còn đau lòng vì túi gà không xương tối qua), rồi nhìn chằm chằm Hạ Dương: "Sao giọng anh nghe khàn thế? Bị cảm à?"
"Anh mình nói thật em nghe, có phải lão Tôn tối qua kéo anh đi câu cá không?"
Hạ Dương: "Hả?"
"Em bảo này, đừng có nhận cá lão đưa, nhận một cái là lão lôi anh đi..." Đại Cường chợt khịt khịt mũi: "Mùi gì thế nhỉ?" Cậu sáp lại gần Hạ Dương. "Anh xịt nước hoa à? Không phải anh bảo chưa có bạn gái sao?"
"Nói bậy gì đấy, nước hoa đâu ra?" Anh kéo áo lên ngửi, đâu có mùi gì. Hạ Dương chợt nhớ ra gói hương thảo của cô bé Tộc Chuột. Sáng về anh tiện tay để cạnh máy tính, giờ nó vẫn nằm ngay cạnh bàn phím.
Hạ Dương cầm lên ngửi thử, một mùi hương cực kỳ thanh mát.