Hạ Dương mở thùng giấy ra, nhưng nhìn mặt đất đầy bụi bặm thì không nỡ đặt đồ ăn trực tiếp xuống.
Ả A Tây đã ăn rồi, anh không thể chỉ thu đồ của Tộc Chuột.
Hạ Dương nói: "Hôm nay coi như ngày đầu khai trương, cảm ơn mọi người đã đồng ý giúp tôi tìm cha mẹ, cũng xem như chúng ta chính thức làm quen. Thế nên... không cần đổi chác gì đâu, mọi người muốn ăn gì thì cứ tự lấy nhé."
"Thật sao?!" Cả đám đồng thanh reo lên.
Hạ Dương: "Ừ, thật mà."
Dù sao đồ anh mang sang cũng là để cho bọn họ ăn. Nhưng nhìn những miếng bánh quy bị dính nước trái cây do bao bì nhựa biến mất, Hạ Dương thấy hơi ngại. Lúc ở nhà anh bày biện bánh mì, đồ ăn vặt đều có túi hẳn hoi, qua đến đây thì túi mất tiêu, mọi thứ nằm lộn xộn trong thùng giấy.
Lần đầu chuẩn bị nên anh không lường trước được tình huống này. Rút kinh nghiệm lần sau phải lau khô trái cây sau khi rửa, chứ giờ bánh quy ướt nhẹp, vị ngọt vị mặn lẫn lộn, trái cây thì dính đầy vụn bánh, lại còn bị ả A Tây lục lọi một hồi nên càng tan nát hơn. Đã thế, "át chủ bài" dưa hấu, dưa lưới đều mất sạch, ngay cả chày cán bột và dao gọt quả cũng không mang qua được.
Hạ Dương càng sắp xếp càng thấy rối rắm. Bánh quy, bánh mì, đồ ăn vặt và xúc xích thì còn, nhưng thuốc men lại bay màu sạch sẽ. Lọ cồn cũng biến mất không dấu vết. Diêm thì còn mà đèn pin thì mất.
Rốt cuộc nguyên lý là gì đây? Chẳng lẽ là do thể tích? Nhưng còn thuốc thì sao? Thuốc nhỏ xíu, cũng đựng trong túi giấy, mà túi giấy đựng xúc xích và ảnh thì qua được, sao viên thuốc lại không? Ảnh chụp vẫn có một lớp màng nhựa bảo vệ mà. Rồi hôm qua cái kẹp qua được, sao hôm nay con dao gọt quả lại không?
"Ăn được chưa ạ?" Đám dân bản địa nhỏ bé vây quanh ngước mắt nhìn anh tha thiết, mấy đứa còn nhìn chằm chằm vào món mình đã chấm từ lâu, len lén lau nước miếng.
Hạ Dương sực tỉnh: "À, được chứ." Anh cất mấy bao diêm đi để tránh tụi nhỏ ăn nhầm. "Mọi người muốn ăn gì nào?"
Tilly: "Tôi muốn cái loại hạt giòn giòn, ngọt ngọt, thơm thơm kia kìa!"
Hạt? Hạ Dương nghe đoạn đầu thì tưởng là bánh quy, ai dè cô bé lại nói là hạt. Anh nghĩ mãi không ra loại "hạt" nào lại hội tụ đủ combo giòn-ngọt-thơm như thế.
Tilly: "Cái loại màu đen ấy!"
Màu đen? Hạ Dương nhìn vào thùng, thấy thứ màu đen duy nhất liền cầm một miếng Oreo lên: "Cái này hả?"
"Đúng rồi!"
À, thì ra với tụi nhỏ thì Oreo chính là một loại "hạt"!
"Còn tôi muốn ăn loại hạt cỏ trắng vo thành đoàn, cũng giòn giòn ngọt ngọt thơm thơm cơ!"
Hạ Dương lặng lẽ lấy ra một miếng bánh quy sữa: "Cái này?"
"Không phải, bên trong nó mềm mại cơ! Vừa trắng vừa mềm ấy!"
Hạ Dương đổi sang miếng bánh xốp (wafer).
"Chính là nó!"
Hạ Dương: "..."
Nhìn một vòng khách hàng đang sốt ruột, anh bảo: "Thôi mọi người tự lấy đi."
Ngay lập tức, từ bốn phương tám hướng, cả trên đỉnh đầu lẫn dưới chân, hàng loạt cái móng vuốt đủ màu đen, xám, vàng, nâu, đỏ đồng loạt thò ra. Cái thùng giấy trống không trong vòng một nốt nhạc.
Hạ Dương: "???"
Chỉ trong chớp mắt, thực sự là chớp mắt thôi, Hạ Dương còn bị một cái móng vuốt từ phía sau vỗ cho một phát. Anh ngơ ngác nhìn cái thùng rỗng tuếch. Không đúng nha, ở đâu ra mà lắm móng vuốt thế? Anh nhìn trái ngó phải, rốt cuộc căn lều này giấu bao nhiêu người vậy?
Trong khi anh còn đang ngơ ngác thì tiếng nhai nhóp nhép đã bao vây tứ phía. Hạ Dương nương theo ánh sáng mờ ảo của Đá Phát Quang, phát hiện ra hàng tá sinh vật nhỏ đang nấp ở những góc tối.
[Thật là biết trốn mà!]
Nhưng sự cố này cũng dẫn đến hậu quả không ngờ. Ban đầu anh tính mỗi người ít nhất cũng được hai món, giờ thì đứa nào nhanh tay thì được nhiều, đứa chậm tay thì không có gì, thậm chí còn tranh cướp của nhau.
Căn lều nhỏ bỗng chốc biến thành chiến trường, người ngã ngựa đổ, loạn cào cào.