Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 34: Khác Biệt Về Nhận Thức (3)

Trước Sau

break

Có chút ngọt, chút hương cỏ cây, ngửi vào là thấy ngay không gian rừng xanh mướt, tinh thần sảng khoái hẳn lên.

Đại Cường cúi đầu ngửi: "Đúng rồi! Chính nó! Uầy, cỏ gì mà thơm thế anh?" Cậu cầm lấy, dùng móng tay gỡ nhẹ cái nút thắt bằng cỏ, mở ra thấy hai lá cỏ nhỏ dài xếp chồng lên nhau. Nhìn giống cỏ dại ven đường nhưng chất lá trong trẻo hơn nhiều.

Đại Cường thích thú: "Cỏ gì đây anh? Hái ở đâu đấy?"

Hạ Dương gãi mũi, cố tỏ ra bình thản nhưng hơi chột dạ: "Hái đại ven đường thôi, anh cũng không nhớ nữa."

Đại Cường lại ngửi ngửi: "Thơm thật đấy, ngửi phát thấy tỉnh cả người. Mà anh hái ở đâu hay thế?" Cậu cảnh giác: "Anh không đi câu cá với lão Tôn thật chứ? Cái ao nhà lão làm gì có cá! Bố em ấy, nể mặt lão đi câu cùng, đi sớm về khuya mà đến con chạch cũng chẳng thấy đâu, vì chuyện này mà bị mẹ em mắng mấy trận rồi đấy."

Hạ Dương: "Không có, tối qua đi ăn cơm, đi dạo ven đường thấy nên hái đại thôi."

"À," Đại Cường lại ngửi. "Này anh, con gái mà đeo túi thơm mùi này thì hợp nhỉ?"

"Túi thơm?" Hạ Dương sửng sốt: "Em có bạn gái rồi à?"

"Hả? Đâu có, em định bảo con Tuệ Tuệ ấy, nó chán học là hay bày trò mấy thứ này lắm, hết làm sổ tay lại nặn đất sét, rồi móc khăn quàng... Anh hái ở đâu thì bảo em, em hái cho nó một ít làm túi thơm chơi, để nó bớt soi mói rồi mách lẻo em với."

Hạ Dương giật mình, sao anh không nghĩ ra cái này nhỉ? "Thông minh đấy, để khi nào thấy anh dẫn em đi hái."

"Ok anh." Hạ Dương chỉ vào hai lá hương thảo: "Cái này em cứ mang về cho Tuệ Tuệ trước đi."

Đại Cường: "Vâng, em kiếm cái túi nhỏ đựng vào, con Tuệ chắc chắn là thích mê."

Hạ Dương cười. Tuy Tuệ Tuệ lúc nào cũng chê ông anh trai này, nhưng Đại Cường vẫn rất thương em gái. Trừ hồi nhỏ hay lừa em lấy tiền tiêu vặt của bố, hay lấy em ra làm "lá chắn" mỗi khi gia đình tụ họp, hay dùng câu "em học dốt nhưng có đứa em học giỏi" để đối phó họ hàng, hay khoe với bạn bè là em mình chắc chắn đỗ đại học danh tiếng... thì bình thường có gì ngon, gì lạ, cậu vẫn luôn nhớ mang về cho em.

Hạ Dương: "Trên thị trấn nhiều đồ ăn vặt lắm, mỗi ngày cứ hỏi xem Tuệ Tuệ thích ăn gì thì mua mang về cho nó."

Thị trấn nhỏ của họ năm nay tập trung phát triển ẩm thực đường phố, ngoài mấy món hot trend còn có đặc sản các vùng miền, lại còn bị giám sát vệ sinh rất nghiêm, ăn khá yên tâm dù hơi đắt một chút.

"Ông anh tốt" Đại Cường lập tức phản pháo: "Thôi anh ơi, ngày nào cũng hỏi rồi mang về phiền chết đi được. Em còn chẳng có tiền mua đồ ăn cho mình, lấy đâu ra mua cho nó."

Hạ Dương: "..." Anh coi như đây là lời nhắc khéo đòi lương.

Buổi trưa, anh đưa cho Đại Cường hai trăm tệ bảo cậu đi mua món gì mình thích.

Đại Cường: "Nay anh hào phóng thế?"

Hạ Dương: "Tiêu không hết thì cứ để đấy làm tiền cơm dần."

Đại Cường: "Quá đơn giản! Anh muốn ăn gì?"

Hạ Dương: "Em ăn gì thì mua cho anh phần giống thế."

Đại Cường: "Ok anh! Vậy mua thịt kho tàu nhá..."

Hạ Dương: "Không ăn! Tháng này miễn bàn món đó!"

Đại Cường: "Ơ..." Cậu vừa đi vừa lẩm bẩm: "Sao thế nhỉ? Bình thường anh ấy nghiện món đó lắm mà?"

Lời tác giả:

Hạ Dương: Mỹ thực đầy đường, sao chú mày chỉ biết mỗi thịt kho tàu thế?

Đại Cường: Mọi người ơi, có phải cái loài mang tên "anh họ" đều rất khó chiều đúng không?

Về việc tại sao Oreo là hạt:

Oreo làm từ gì? Nguyên liệu chính: Bột mì + Socola.

Bột mì đến từ hạt lúa mạch, hạt lúa mạch là hạt cỏ, hạt cỏ coi như là hạt.

Socola làm từ ca cao, ca cao là hạt của cây ca cao.

Tổng kết lại: Oreo là loại hạt được chế biến tinh vi. Thế nên, Oreo chính là hạt!

Tương tự, bánh quy là những "vòng tròn hạt cỏ".

Dân bản địa: Nắm bắt bản chất, thông minh như chúng ta!


break
Trước Sau

Báo lỗi chương