"Bàn tay vàng?" Hạ Dương tự động bỏ qua vụ Tinh Linh xinh đẹp, suy nghĩ một chút: "Có! Anh ta có thể vận chuyển đồ ăn từ thế giới hiện đại sang!"
"Truyện hệ thống à?"
Mạnh Tự Cương nhìn lên trời: "Thế sau này có đổi được xe tăng với máy bay không?"
"... Chắc là không được đâu."
[Ngay cả điện thoại còn không mang qua nổi nữa là.]
Mạnh Tự Cương gợi ý: "Thế hay là anh đi theo hướng kinh doanh đi, giống như nhà mình này, mở một cái siêu thị nhỏ. Kiểu như (Tôi mở siêu thị ở dị giới) ấy, anh thấy sao?"
Hạ Dương chớp mắt, còn chưa kịp nghĩ thì Mạnh Tự Cương đã tự phủ quyết: "Không được, mở siêu thị thì sao mà đi tìm mẹ được..."
Hạ Dương đột nhiên lên tiếng: "Anh thấy được đấy."
"Hả?"
"Mở siêu thị, bán đồ ăn, dùng nó để đổi lấy thông tin từ đám dân bản địa. Chờ khi có manh mối rồi mới bắt đầu hành động!" Ánh mắt Hạ Dương ngày càng sáng rực, giọng nói chợt cao vút lên.
Mạnh Tự Cương bị phản ứng của anh làm cho giật mình, ngẩn ngơ một lúc rồi cũng vỗ tay phối hợp: "À, đúng đúng, không hổ là anh trai em, thông minh thật! Sau đó anh sắp xếp cho anh ta vài vị sư phụ, hay đồng đội lợi hại, kiểu mấy ông quét rác có thân phận bí ẩn hay đến uống rượu ấy."
Hạ Dương nắm chặt vai Mạnh Tự Cương, xúc động đến mức hai tay run rẩy: "Cảm ơn em, Đại Cương!"
"Không có gì đâu anh." Thấy anh kích động như vậy, Mạnh Tự Cương hơi đờ người.
[Hóa ra viết tiểu thuyết lại làm người ta nhập tâm đến thế sao?]
Cậu không nhịn được khuyên nhủ: "Mà này anh ơi, nghề chính của mình là mở siêu thị đấy nhé, lúc rảnh thì mới sáng tác thôi. Lỡ mà không ai xem thì anh cũng đừng buồn, nhớ là mình không sống bằng nghề đó!"
"Ừ, anh biết mà." Hạ Dương buông cậu em ra rồi gửi cho cậu một cái lì xì: "Hôm nay anh em mình ăn món gì ngon ngon đi."
Nhìn cái lì xì 200 tệ, Mạnh Tự Cương lại lẩm bẩm: "Lúc nào anh bắt đầu đăng truyện nhớ bảo em nhé, em vào ủng hộ, bình luận với tặng quà cho!"
"Ừ ừ." Hạ Dương giờ chẳng còn tâm trí đâu mà nghe nữa, anh cầm lấy cuốn sổ bắt đầu viết lia lịa những ý tưởng vừa nảy ra.
Mạnh Tự Cương tò mò rón rén lại gần liếc trộm một cái. Nào là xúc xích nướng, bánh mì, bánh quy, trái cây...
[Thôi xong, anh mình viết tiểu thuyết theo trường phái tả thực quá rồi. Nhưng mà ít ra cũng phải mang theo cái bật lửa hay đèn pin chứ!]
Mạnh Tự Cương lẳng lặng lắc đầu, thôi thì đi mua cơm cho lành. Đợi khi nào anh mình đăng truyện, cậu sẽ rủ đám bạn cùng lớp vào ủng hộ vậy.
"Đại Cương này."
"Dạ?"
"Đừng kể chuyện này cho ai biết nhé."
Mạnh Tự Cương vỗ ngực bảo đảm: "Anh cứ yên tâm! Miệng em kín như bưng!"
Kết quả là lúc đang đứng xếp hàng mua cơm, cậu đã không nhịn được mà chia sẻ ngay "phát hiện vĩ đại" này với em gái và đám chiến hữu: "Anh tao đang viết tiểu thuyết đấy."
Đám bạn hưởng ứng nhiệt liệt: "Ông anh chủ quán của mày ấy hả? Đỉnh thật, vừa khởi nghiệp vừa viết lách, ngầu bá cháy."
Mạnh Tự Cương đắc ý: "Chứ còn gì nữa!"
Nhưng cô em gái ruột thì lại dội cho một gáo nước lạnh: "Anh ấy bảo anh giữ bí mật đúng không?"
Mạnh Tự Cương: "... Ừ."
Mạnh Tự Tuệ: "Hê hê."
Mạnh Tự Cương: "..."
Mạnh Tự Tuệ: "Người ta làm ông chủ còn tranh thủ làm thêm nghề phụ, có kẻ nào đó... không biết tự nhìn lại mình đi sao?"
[Á à, đúng là em gái ruột thịt có khác!]
Mạnh Tự Cương tức nổ đom đóm mắt, lập tức gửi một tin nhắn thoại: "Mạnh Tự Tuệ! Anh sẽ mách mẹ vụ em lén mang điện thoại đến trường!"
Mạnh Tự Tuệ trả lời ngay tắp lự: "Tối nay em muốn ăn gà que nướng."
Mạnh Tự Cương gầm lên vào điện thoại: "Đi ăn phân đi!" Rồi hầm hầm nhét điện thoại vào túi.
Ở bên này, Hạ Dương đã tìm thấy cảm hứng.
Ngoài những gợi ý của Mạnh Tự Cương, anh còn dùng điện thoại tìm kiếm các thông tin kiểu "Cách sinh tồn ở dị giới", tích tiểu thành đại, biết đâu lại có ích.
Sau khi xem qua một đống thông tin vô thưởng vô phạt, Hạ Dương quyết định vừa nghe theo các "bí kíp" trên mạng, vừa tự mình chuẩn bị thêm vài thứ khác.
Ví dụ như: [Vũ khí.]