Sau 10 giờ sáng, khách du lịch bắt đầu đông lên. Hạ Dương vừa tính tiền, vừa trông coi máy nướng xúc xích, ngô và trứng luộc nước trà. Mạnh Tự Cường thì phụ trách quầy trái cây, thỉnh thoảng lại chạy ra đường ngó nghiêng xem có khách nào đang tới không.
Hạ Dương tranh thủ mọi lúc để ghi lại những trải nghiệm tối qua vào sổ tay. Anh làm vậy để đề phòng trường hợp vạn nhất mình không trở về được, dì nhỏ cả nhà sẽ không quá lo lắng, đồng thời cũng dặn dò Mạnh Tự Cường nhớ mỗi tối "tiếp tế" cho anh một ít đồ ăn.
Không biết đồ ăn bên kia anh có ăn nổi không, nhưng nếu có người tiếp tế, ít nhất anh cũng không đến mức chết đói.
Mạnh Tự Cường đi loanh quanh từ ngoài vào, thấy Hạ Dương vẫn đang hí hoáy viết, tò mò hỏi: "Anh viết gì đấy? Viết cả ngày trời rồi."
Hạ Dương đáp: "Không có gì đâu."
Mạnh Tự Cường nghi hoặc: "Anh bảo cái người bạn kia... không phải chính là anh đấy chứ?"
"Không phải." Hạ Dương gấp sổ lại, hỏi ngược lại: "Đại Cường này, nếu em mà xuyên không..."
"Xuyên không á?"
"Đúng vậy, xuyên không đến một thế giới khác. Nếu em muốn sống sót thuận lợi ở đó, em nghĩ mình nên làm gì?"
"Còn bảo không phải anh đi!" Mạnh Tự Cường lập tức nổi hứng, sáp lại gần Hạ Dương chờ nghe chi tiết.
"Thôi được rồi, cứ coi như là anh đi."
Hạ Dương cất cuốn sổ đi để tránh Mạnh Tự Cường phát hiện ra mình đang viết "di chúc": "Xuyên qua dị giới thì phải làm sao?"
Mạnh Tự Cường suy nghĩ một hồi: "Dị giới hả..."
"Đúng thế."
"Loại dị giới nào? Tương lai, Cyberpunk, mạt thế, hay là hậu tận thế?"
"Kiểu nguyên thủy ấy, có Thú nhân, Tinh linh và cả Rồng nữa."
"Tây huyễn à?"
Cao thủ chơi game lập tức đưa ra nhận xét: "Kiểu này giờ không thịnh lắm đâu. Anh viết Cyber đi, em thích Cyber lắm! Dạo này em đang chơi một con game Cyber..."
Hạ Dương ngắt lời: "Cứ coi như là thế giới kia đi!"
"Vâng." Mạnh Tự Cường bị ép ngừng cơn phấn khích, hỏi tiếp: "Thế anh thuộc chủng tộc gì? Nhân loại, người lùn, tinh linh hay là bán tinh linh?"
"... Nhân loại."
"Thế thì anh đi học ma pháp đi."
"Học ma pháp? Học ở đâu?"
"Thôn Tân Thủ chứ đâu! Không có sư phụ à? Không được chọn nghề nghiệp sao?"
Hạ Dương nghẹn lời.
[Nếu có được mấy thứ đó thì tốt biết mấy.]
"Không có mấy cái đó."
"Thế thì anh đi làm nhiệm vụ cốt truyện đi."
Hạ Dương: "..."
[Đi đào mỏ với bọn họ, hay là đi diệt rồng?]
Anh cố gắng kể lại sự việc như một câu chuyện hư cấu: "Em xem này, giả thiết đại khái là nhân vật chính xuyên qua thế giới Thú nhân đó, anh ta không biết ma pháp, không có năng lực đặc biệt, cũng chẳng biết võ thuật, không có sư phụ, không có đồng đội, bên ngoài còn đầy rẫy hiểm nguy rình rập. Anh ta chỉ có một mạng duy nhất, không thể hồi sinh hay chơi lại từ đầu được..."
Mạnh Tự Cường càng nghe càng nhíu mày, nhịn không được cắt ngang: "Có gái xinh không anh?"
"... Không có."
"Thú cưng dễ thương?"
"... Cũng không luôn."
"Kho báu?"
Hạ Dương lắc đầu.
Mạnh Tự Cường khó hiểu: "Thế anh thiết lập như vậy thì ai thèm xem?"
Hạ Dương: "..."
Cậu em họ góp ý: "Dù sao cũng phải cho tí phần thưởng chứ? Không thì anh làm thêm tuyến tình cảm cũng được mà."
Hạ Dương mệt mỏi lầm bầm: "Lo sống sót đã rồi tính sau."
Mạnh Tự Cường vỗ tay cái bộp: "Kiểu này của anh chắc chắn là vỡ trận rồi!"
Hạ Dương: "..."
Hạ Dương tức đến mức vò nát cả góc trang giấy.
Mạnh Tự Cường lại hỏi: "Thế câu chuyện này chủ yếu nói về cái gì?"
Hạ Dương càng nói càng thấy chột dạ: "Đại khái là... nòng nọc nhỏ tìm mẹ ấy mà..."
"Nòng nọc nhỏ tìm mẹ?" Mạnh Tự Cường đờ người một lát, bao nhiêu lời muốn nói chỉ thốt ra được một câu: "Vãi chưởng thật chứ."
Hạ Dương: "..."
Thấy Hạ Dương có vẻ không vui thật, Mạnh Tự Cường gãi đầu, rụt rè hỏi: "Hay là... sửa lại chút đi anh?"
Hạ Dương kiên quyết: "Không sửa!"
Mạnh Tự Cường vội xoa dịu: "Thì... thì không sửa! Anh... anh... ừm... đúng rồi! Anh cho nhân vật chính một cái bàn tay vàng đi! Rồi tình cờ gặp một cô nàng Tinh linh xinh đẹp nào đó chẳng hạn."