Hạ Dương gõ ngón tay lên mặt bàn, cảm thấy vô cùng bối rối. Hơn nữa, anh còn mang được đồ vật về. Anh móc từ trong túi ra mấy cọng cỏ vụn nhặt được trên tóc và quần áo lúc sáng.
Anh đã mang được đồ vật từ thế giới khác về đây. Điều này chứng minh rằng kẽ hở không gian thực sự có tính hai chiều: anh có thể đi qua, và cũng có thể trở về. Chỉ là anh vẫn chưa nắm rõ được quy luật của nó mà thôi.
Hạ Dương lại mở sổ ra, lật sang một trang trắng rồi viết lại những gì mình đã biết từ tối qua.
Thế giới khác.
Thú nhân.
Lãnh địa Ngân Long.
Ngân Long đang ngủ say.
Ma thạch.
Tinh linh.
Vết nứt không gian...
Theo lời của những cư dân ở thế giới đó, tối nào cũng có đồ ăn rơi xuống. Nói cách khác, vị trí từ cửa tiệm nhà anh đến căn phòng nhỏ kia là cố định và tương ứng với nhau. Nếu anh đi lần nữa, rất có thể vẫn sẽ bình an trở về?
Nhịp tim của Hạ Dương lại bắt đầu đập nhanh hơn.
[Nếu bố mẹ mình thực sự đã đến thế giới đó, rất có thể họ cũng đi qua vết nứt không gian này để đến căn phòng đó. Có lẽ họ đã không ở lại đó chờ đến khi trời sáng, nên mới không thể trở về thuận lợi như mình.]
[Nếu đúng là như vậy, thì rất có thể bố mẹ vẫn còn ở nơi đó! Chỉ cần tìm thấy họ, đưa họ trở lại căn phòng nhỏ kia, có lẽ... họ sẽ về được nhà!]
Phải thử lại một lần nữa.
Dù thế nào đi nữa, đêm nay anh nhất định phải thử lại một lần.
Hạ Dương hạ quyết tâm, gấp cuốn sổ lại rồi bảo Mạnh Tự Cường trông tiệm, còn mình thì một mình về phòng ngủ lật tìm album, tìm ảnh chụp của bố mẹ.
Mẹ anh từ nhỏ đã bệnh tật ốm yếu, nghe nói lúc mới sinh ra suýt chút nữa là không nuôi nổi, thuốc thang uống từ khi còn bế ngửa. Bà ngoại và ông ngoại đã đưa bà đi khắp nơi chạy chữa nhưng bác sĩ đều bó tay.
Nghe kể rằng năm xưa, khi cùng đường bí lối, bà ngoại còn tìm đến một thầy bói rất linh thiêng để xem mệnh cho bà, ông thầy phán rằng bà không sống quá mười tuổi.
Tất nhiên ông bà ngoại không cam lòng tin vào điều đó. Cũng chính từ lúc ấy, họ quyết tâm tìm mọi cách chạy chữa cho con gái, dù không khỏi bệnh thì cũng phải để bà được sống những ngày tháng vui vẻ, hạnh phúc nhất.
Để tiện bề chăm sóc, mẹ anh chỉ học hết cấp hai ở thị trấn, không đi theo bác cả và dì nhỏ lên huyện học cấp ba, càng không đi học đại học ở xa.
Ngoại trừ những lần đi khám bệnh lúc nhỏ, cả đời bà chưa từng rời khỏi thị trấn nhỏ vùng quê này, luôn sống trong sự bảo bọc kỹ lưỡng của ông bà ngoại.
Bà biết rõ tuổi thọ của mình không dài, luôn sẵn sàng tâm thế đón nhận cái chết, vì vậy bà vô cùng trân trọng những lúc ở bên người thân, đặc biệt là rất thích chụp ảnh.
Trong album gia đình có đến hơn một ngàn bức ảnh của bà từ nhỏ đến lớn. Dù trong đó hơn một nửa là dáng vẻ nhợt nhạt, yếu ớt, trạng thái chẳng lấy gì làm xinh đẹp, bà vẫn luôn vui vẻ nhìn vào ống kính, nở nụ cười ngọt ngào.
Bà còn thích kéo người khác chụp chung với mình. Với bố mẹ, với anh trai, em gái, với bạn học, và sau khi trưởng thành là với chồng, với con cái. Bà cũng thích cầm máy ảnh, chụp cho Hạ Dương rất nhiều hình.
Ngược lại, bố anh tuy sở hữu gương mặt đẹp đến mức kinh ngạc nhưng lại rất ít khi chụp ảnh. Trong cả cuốn album không có lấy một tấm hình đơn độc nào của bố, tất cả đều là ảnh gia đình bị mẹ kéo vào chụp chung.
Hạ Dương dùng điện thoại sao chép lại ba tấm ảnh chụp chung của bố mẹ ở các thời kỳ khác nhau rồi ra tiệm in ấn. Để đề phòng việc ép nhựa không mang sang được thế giới kia, anh còn nhờ chủ tiệm dùng giấy A4 bình thường in ra hai bản khổ lớn và mười bản khổ nhỏ.
Lời tác giả:
Hạ Dương (đang viết văn): Em họ nhà tôi, có một đôi mắt to tròn, nhưng mà... lại mang một trái tim cực kỳ hóng hớt. Có điều... cậu ấy vẫn là người tốt.
Mạnh Tự Cường: ???