Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 22: Quay Trở Về (3)

Trước Sau

break

Mạnh Tự Cường không cần suy nghĩ, tự tin trả lời ngay: "Không có đâu! Ngày nào em chẳng kiểm kê kho, chẳng lẽ có trộm thật à?"

Hạ Dương lắc đầu. 

[Nghĩ lại cái trình độ kiểm kho của Đại Cường... thôi bỏ đi!] 

Tối qua khi ghi chép lại, anh phát hiện cái đồng hồ điện tử đã bị lệch tận ba ngày mà cậu em ngốc nghếch này vẫn cứ để thế mà dùng. Có lẽ nên hỏi chị chủ cũ thì hơn.

Dọn dẹp xong rác thải, Hạ Dương và Mạnh Tự Cường cùng nhau mở cửa kinh doanh. Hôm nay vẫn là ngày trong tuần nên buổi sáng khách du lịch rất thưa thớt. Hạ Dương để mặc cho Mạnh Tự Cường chơi game, chơi đến 10 giờ cũng chẳng sao.

Anh tranh thủ liên lạc với chị chủ cũ để hỏi kỹ xem rốt cuộc trước đây tiệm đã mất những gì. Chị chủ đúng là trúng tủ, gửi từ tin nhắn văn bản đến hàng loạt tin nhắn thoại dài dằng dặc, nói chưa đã còn gọi điện trực tiếp luôn, khiến Hạ Dương xoay xở không kịp.

Cuối cùng, chị đại thần bí hỏi: "Tiểu Hạ này, có phải em cũng bị mất đồ không? Chị đã bảo mà, chị đâu có lừa em!"

Hạ Dương chống chế: "Dạ không phải đâu, là em có người bạn... anh ấy đang viết tiểu thuyết, làm biên kịch gì đó, nghe chuyện này nên thấy hứng thú thôi ạ."

"À!" giọng chị chủ có chút hụt hẫng, nhưng rồi lại hào hứng trở lại: "Ấy mà em nói đúng đấy, cái này cũng hay, nghe rợn tóc gáy phết nhỉ! Quay thành phim ma thì chắc chắn nhiều người xem lắm! Quê chị còn nhiều chuyện khác nữa, để chị kể thêm cho mấy chuyện!"

Hạ Dương vâng dạ phụ họa, nghe thêm hơn hai tiếng đồng hồ về các loại truyền thuyết đô thị đến mức lạnh cả sống lưng, nhưng cũng tranh thủ khai thác được khối chi tiết.

Sau khi cúp máy, anh đặt điện thoại xuống rồi nhìn vào cuốn sổ ghi chép đã kín một trang.

Bánh quy đã bóc vỏ.

Bánh kem ăn dở một nửa.

Thịt bò khô.

Thịt lợn tươi.

Trái cây đã rửa nhưng chưa ăn hết.

...

Mọi chuyện cũng gần giống với những gì anh nghe trước đó. Thời gian và vị trí mất đồ không cố định, nhưng có thể khẳng định là vào khoảng 9 đến 10 giờ tối ngay tại tiệm. 

Sau khi hỏi kỹ hơn, Hạ Dương nhận thấy một chi tiết quan trọng: [Những thứ biến mất đều là đồ đã được mở bao bì.]

[Tại sao nhỉ?] 

Hạ Dương ngước nhìn kệ hàng. 

[Chẳng lẽ bao bì nilon có tác dụng ngăn cách việc xuyên không? Hay là cái vết nứt không gian đó thực ra rất nhỏ, chỉ vô tình làm rơi mất mấy món đồ lặt vặt?]

[Vậy thì mình đã sang đó bằng cách nào? Với lại, tại sao điện thoại lại không mang sang được?] 

Hạ Dương vừa nghĩ vừa đánh dấu "X" cạnh chữ "Điện thoại", còn cạnh "Đồ ăn", "Giấy" và "Inox" thì đánh dấu "V". Tối qua túi giấy và cái kẹp cũng đã được mang đi.

Sau đó... Hạ Dương nhìn chằm chằm vào chữ "Người" trên vở, mãi mà không dám đánh dấu gì.

"Đại Cường này."

"Dạ."

"Mấy hôm trước em có ngủ lại tiệm không?"

"Có chứ anh, mấy hôm anh chưa về toàn em trông quán mà. Bao nhiêu hàng hóa thế này, lỡ trộm nó khuân mất thì sao." Ngón tay Mạnh Tự Cường vẫn lướt nhanh trên màn hình điện thoại, tranh thủ lúc rảnh rỗi ngước lên nhìn Hạ Dương: "Em thề là không thấy mất gì đâu nhé. Hay là để em bịa thêm vài đoạn cho ông bạn viết tiểu thuyết của anh?"

Hạ Dương ngẩn người. Bạn nào? Bạn gì cơ?

Mạnh Tự Cường: "Anh này, không ngờ anh còn quen cả bạn nhà văn cơ đấy, nam hay nữ thế anh?"

Hạ Dương: "…" 

[Thế mà nó cũng tin được.]

Anh nén tiếng thở dài, gấp cuốn sổ lại. Với đồng hồ sinh học của Mạnh Tự Cường, nếu cậu ta ngủ lại đây trông quán thì 10 giờ mới đóng cửa là chuyện thường, lúc đồ đạc bị mất chắc chắn cậu ta vẫn còn ở trong tiệm.

Chị chủ cũ đã ở đây hai năm, thường xuyên ngủ ở phòng nghỉ phía sau. Trong hai năm đó có hàng trăm cái cuối tuần, chắc chắn không phải lúc nào chị ấy cũng đóng cửa trước 9 giờ, vậy mà chị ấy cũng chỉ bị mất đồ.

Hạ Dương vắt óc suy nghĩ mà không hiểu nổi, tại sao chỉ có mình anh là xuyên không sang đó? Vì anh là chủ nhà? Vì anh đen đủi? Hay vì tối qua vết nứt tình cờ mở rộng ra? Rồi tại sao anh lại có thể trở về?


break
Trước Sau

Báo lỗi chương