"Anh làm cái đó để làm gì?"
"Anh… anh thử xem sàn nhà có dễ bám bẩn không ấy mà."
"Hả?"
"Để xem một ngày nên lau dọn mấy lần thì hợp lý."
"Hả?!"
"Cũng tạm, ngày lau một lần là được rồi." Hạ Dương tỉnh bơ nói dối.
"À…" Mạnh Tự Cường nhìn chằm chằm vào gạch lát sàn, đầu óc vẫn còn mông lung: "Nhưng mà anh cũng không cần vẽ kiểu đấy chứ, trông xui xẻo bỏ xừ."
Hạ Dương nín thinh.
[Cái dáng nằm của mình thì liên quan gì đến xui xẻo chứ?!]
"Sao hôm nay em đến sớm thế?" Hạ Dương liếc nhìn đồng hồ, còn chưa đến 8 giờ sáng.
"À, sáng nay mẹ em hấp bánh bao, anh nếm thử đi, vẫn còn nóng hổi đấy."
Mạnh Tự Cường lập tức bị đánh lạc hướng, hí hửng đưa bánh bao ra khoe: "Thịt nhiều cực luôn!"
Hạ Dương nhận lấy túi nilon, cắn một miếng bánh bao. Nhân thịt lợn hành tây, vỏ mỏng nhân đầy, vừa cắn một miếng đã thấy hương thơm tràn ngập.
Mạnh Tự Cường dùng ống hút chọc hai ly cháo mua trên đường, đưa một ly cho Hạ Dương, ly còn lại giữ cho mình: "Anh này, em bàn với anh chút chuyện lương bổng nhé."
"Ừ, em nói đi." Hạ Dương vừa ăn vừa đáp lời.
"Vạn sự khởi đầu nan, cũng chưa biết quán xá làm ăn thế nào, nên ba tháng đầu em không lấy lương đâu. Anh cứ nuôi cơm em là được, bao giờ quán có lãi thì trả lương cho em sau."
"Thế sao được." Hạ Dương thầm tính toán lại số tiền tiết kiệm của mình.
Tiền sửa sang, nhập hàng đều là do dì nhỏ và chú dượng ứng ra giúp, anh vẫn chưa trả lại. Dì nhỏ bảo cứ coi như cho anh mượn, đến Tết trả cũng không muộn.
Đây là khoản lớn nhất, trả xong là Hạ Dương trắng tay luôn. Nhưng tiền lương của cậu em họ thì vẫn phải trả, dù chẳng được bao nhiêu.
Hạ Dương nuốt miếng bánh bao xuống: "Đã giao hẹn lương cơ bản hai ngàn rưỡi tệ một tháng rồi, nếu quán làm ăn tốt anh sẽ tăng thêm cho em."
Mạnh Tự Cường mắt sáng rực: "Lại còn tăng nữa hả?"
Hạ Dương bật cười: "Ừ, em coi như là cổ đông đi, nếu kiếm được nhiều thì hoặc là tăng lương, hoặc là chia hoa hồng cho em."
Mạnh Tự Cường cười hì hì: "Chắc chắn là kiếm được mà! Em đi khảo sát bao nhiêu lần rồi, xúc xích nướng lúc nào cũng là món bán chạy nhất ở mấy tiệm khác."
Hạ Dương cũng thấy vui lây.
[Vừa nãy đứa nào còn bảo không biết có kiếm được tiền không ấy nhỉ?]
Về khoản này thì anh đúng là không bằng Mạnh Tự Cường. Ít nhất anh không thể mặt dày chạy sang tiệm người khác hỏi xem cái gì bán chạy, giá cả nhập vào bán ra thế nào.
Những món đồ chị chủ trước để lại, giá gốc bao nhiêu cũng đều là do cậu em họ này chạy đi hỏi han khắp nơi mà có được. Ngay cả việc gọt vỏ, cắt trái cây đóng hộp, anh cũng chẳng làm khéo bằng.
Chiều hôm qua, trái cây đều là do Mạnh Tự Cường bán hết. Nào là chặt dừa, bổ dưa hấu, gọt dứa, cậu ta vừa làm vừa tán gẫu với khách du lịch cực kỳ tự nhiên, rồi còn khéo léo mời họ mua thêm nước ngọt hay đồ ăn vặt.
Những việc đó Hạ Dương đều không làm nổi. Nếu quán chỉ có mình anh, chắc nó cũng chẳng khác gì cái máy bán hàng tự động là bao.
Mạnh Tự Cường hớn hở đề nghị: "Thế tháng này thôi không tính lương nữa nhé, cũng qua nửa tháng rồi còn đâu, mỗi ngày anh cho em ăn ngon tí là được."
Hạ Dương gật đầu: "Được thôi."
[Thôi thì cuối tháng coi khoản lương này là tiền thưởng đưa cho nó cũng vậy.]
Mạnh Tự Cường tiếp lời: "Thế trưa nay ăn gì nhỉ? Hay lại ăn món thịt nướng ở quán hôm qua đi?"
"Khụ khụ khụ!" Hạ Dương nghe đến "thịt nướng" mà suýt thì sặc chết.
Anh làm sao quên được câu nói "Trên người ngươi có mùi rất thơm" tối hôm qua cơ chứ. Lại còn đòi ăn thịt nướng nữa, tối qua anh suýt chút nữa là bị coi thành miếng thịt nướng rồi!
"Anh sao thế?" Mạnh Tự Cường vội vỗ lưng cho anh.
"Không sao, ăn món khác đi."
Hạ Dương vỗ ngực, uống nốt ngụm cháo cuối cùng rồi hỏi: "Đại Cường này, mấy ngày trước trong quán có bị mất đồ gì không?"
"Mất đồ á?"
"Ừ, kiểu như mất vào ban đêm ấy."