Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 20: Quay Trở Về (1)

Trước Sau

break

Hạ Dương hết nhìn bên trái rồi lại ngó bên phải, sau đó còn đứng tại chỗ xoay vài vòng.

Đúng là nhà mình rồi, không sai vào đâu được.

Anh lại xuất hiện ngay trong cửa tiệm nhỏ của gia đình. Hạ Dương ngơ ngác nhìn chiếc máy nướng xúc xích chưa kịp tắt từ tối qua, trên đó vẫn còn hai cây xúc xích - "những kẻ lọt lưới" từ đêm qua - giờ đã bị xoay suốt một đêm đến mức cháy đen thui, không thể đen hơn được nữa.

Trên tay anh không còn chiếc túi hay cái kẹp nào, cây xúc xích đang ăn dở cũng biến mất, thay vào đó là bộ quần áo lấm lem bùn đất và dính đầy cỏ vụn. Tất cả những chi tiết này đều đang khẳng định một điều: [Anh không hề nằm mơ, cũng chẳng phải vừa trải qua một cơn mộng du kỳ quái.]

Nhưng hiện tại, anh đã an toàn.

Ngửi thấy mùi hương quen thuộc trong nhà, nghe tiếng rao hàng của tiệm đồ ăn sáng đầu phố, Hạ Dương khuỵu xuống, ngồi bệt lên sàn nhà thở phào nhẹ nhõm. Một lát sau, anh nằm vật ra sàn, tay ôm lấy đầu, tứ chi dang rộng. Mọi chuyện quá hỗn loạn, đại não anh đang rơi vào tình trạng quá tải, không cách nào xử lý hết đống thông tin khổng lồ này ngay lập tức.

Cảm giác sống sót sau tai nạn ập đến, nhưng chẳng thấy mấy niềm vui. Hạ Dương cũng chẳng biết nên gọi tên cảm xúc lúc này là gì. Một chút chua xót, một chút bồn chồn, cùng với những tia hy vọng le lói khiến hốc mắt anh nóng bừng. Nước mắt cứ thế chảy dọc theo gò má rồi thấm vào vành tai. 

[Nếu mình có thể bình an trở về, vậy tại sao bố mẹ lại không? Rốt cuộc họ đang ở đâu? Họ có bình an không? Liệu họ... còn sống không?]

Hạ Dương nằm trên sàn thổn thức không thành tiếng, mãi cho đến khi mặt trời lên cao, ánh nắng tràn ngập sân nhỏ và đường phố bắt đầu náo nhiệt tiếng người. Anh mới quệt nước mắt bò dậy, đi vào phòng vệ sinh để chỉnh đốn lại bản thân.

Đứng trước gương, Hạ Dương mới thấy mắt mình đỏ hoe, mặt mũi lem nhem, tay chân đầy đất cát. Tóc tai thì rối bời như tổ quạ, lại còn dính mấy cọng cỏ khô. Anh quyết định đi tắm và thay đồ để đem đống quần áo này đi giặt. Thế nhưng vừa chạm vào túi quần, Hạ Dương sững người khi sờ thấy chiếc điện thoại.

Anh vội vàng móc nó ra. Tối qua tìm mãi không thấy, hóa ra nó vẫn nằm yên trong túi từ lúc nào không hay. 

[Chuyện này là sao? Tối qua rõ ràng không thấy, chẳng lẽ lúc đó mình không mang theo?] Hạ Dương hoàn toàn mờ mịt.

Đúng lúc đó, Mạnh Tự Cường vừa huýt sáo vừa xách hai ly cháo cùng hai cái bánh bao thịt mở cửa bước vào. Vừa vào đến nơi, đập vào mắt anh chàng là một vệt hình người in rõ mồn một trên sàn nhà sạch bóng. Trông nó chẳng khác gì hiện trường vụ án sau khi cảnh sát vẽ lại vị trí nạn nhân rồi dời thi thể đi cả.

"Mẹ ơi!" Buổi sáng sớm tinh mơ mà Mạnh Tự Cường bị dọa cho tỉnh cả ngủ. Anh chàng hét lên một tiếng rồi nhảy phắt vào trong sân tìm Hạ Dương: "Anh ơi! Anh ơi!"

Cậu ta lao thẳng vào phòng ngủ, không thấy người; chạy qua phòng bếp, cũng không thấy: "Anh ở đâu đấy?!"

Từ phòng vệ sinh truyền đến tiếng trả lời: "Đây."

Mạnh Tự Cường vội đẩy cửa xông vào, chỉ thấy anh họ mình đang ngồi xổm trước máy giặt, vẻ mặt trầm tư suy nghĩ điều gì đó trọng đại lắm. Cậu ta rón rén đi tới, cúi người nhìn theo thì không nhịn được mà cạn lời. Tưởng đang nghiên cứu gì cao siêu, hóa ra chỉ là mấy cọng cỏ.

"Nhà mình bị trộm à?"

"Cái gì?"

Mạnh Tự Cường chỉ tay ra phía cửa hàng: "Cái dấu người to lù lù ngoài kia, anh không thấy hả?"

Hạ Dương khựng lại, đi theo Mạnh Tự Cường ra xem thì phát hiện chỗ mình vừa nằm lúc nãy rơi lại một đống đất, in thành đúng hình dáng một người đang nằm.

[...]

[Vừa rồi mình không để ý thấy sao?!]

Hạ Dương nén lại cảm giác xấu hổ muốn độn thổ, khẽ ho một tiếng rồi quay đi lấy cây lau nhà để "phi tang chứng cứ": "Bụi đất thôi."

"Hả?" Mạnh Tự Cường ngơ ngác đi theo sau đuôi Hạ Dương: "Không phải chứ anh, sao đất lại rụng ra thành hình người thế kia được? Anh làm đấy à?"

"Ừ..."


break
Trước Sau

Báo lỗi chương