Nửa đêm về sáng, căn lều yên tĩnh hơn hẳn. Những gã to xác chẳng sợ gì ai thì hoặc là đã đi ngủ, hoặc là ngồi tán dóc về vị trí các mạch đá ma pháp. Những sinh vật nhỏ yếu thì tự tìm góc rúc vào, không rõ là thức hay ngủ, chỉ lặng lẽ thu hẹp sự hiện diện của mình hết mức có thể.
Tên Đuôi Dài lúc trước chủ động bắt chuyện với Hạ Dương giờ đang nằm cạnh gã cao lớn, hứng thú nghe lão buôn chuyện với một người chim lùn tịt.
Hạ Dương rất buồn ngủ nhưng không dám nhắm mắt. Vừa mệt mỏi lại vừa căng thẳng khiến tinh thần anh trở nên hoảng hốt.
Đặc biệt là cô nàng mặt mèo kia, bốn con mắt của cô ta thay phiên nhau nghỉ ngơi, lúc nào cũng có ít nhất một con mở trừng trừng nhìn về phía anh. Cái nhìn đó khiến anh suy nhược cả thần kinh, tim đập loạn nhịp không ngừng.
Thấy sắc trời ngoài cửa sổ bắt đầu hửng sáng, Hạ Dương bắt đầu hoảng loạn. Anh cử động đôi chân đã tê rần, vô tình đá trúng cái bàn gỗ. Huck ngẩng lên nhìn, Hạ Dương vội vàng ra hiệu xin lỗi.
Hóa ra Huck cũng không ngủ. Gã rất tỉnh táo và đưa ra lời khuyên cho Hạ Dương: “Hay là cậu đi tìm ngài Tế Cước đi, cầu xin ngài ấy nhận cậu làm thú cưng.”
“Cái gì cơ?!”
“Tộc Tế Cước trưởng thành rất mạnh mẽ. Chỉ dựa vào sức mình họ cũng có thể kiếm đủ đá ma pháp và thực vật quý, thậm chí còn săn được cả ma vật hoang dã, nên họ chẳng thèm ăn mấy tộc nhỏ ma lực thấp kém như chúng ta đâu. Hơn nữa họ là tộc trường thọ, cực kỳ thích nuôi mấy loại thú cưng nhỏ nhắn xinh đẹp.”
Nói đoạn, Huck dùng ánh mắt của hội cuồng thú cưng - kiểu như người ta nhìn thấy mèo béo hay gấu trúc ấy - một ánh mắt đầy ngưỡng mộ và từ ái nhìn Hạ Dương: “Cậu đáng yêu thế này, đi cầu ngài ấy đi, ngài ấy chắc chắn sẽ nuôi cậu thôi.”
Hạ Dương đứng hình: [Anh đây đáng yêu chỗ nào hả?! Mà sao đến cái nơi quỷ quái này rồi vẫn phải bán rẻ nhan sắc là thế nào?!!]
Huck còn bồi thêm một câu với ngữ khí đầy ghen tị: “Đi theo ngài ấy tìm mạch đá ma pháp, biết đâu ngài ấy còn chia cho cậu một ít đá vụn đấy.”
Nghe gã nói thế, Hạ Dương liền hiểu ngay ai là ngài Tế Cước mà Huck nhắc tới. Anh nhìn chằm chằm vào đôi chân to như cột đình của đối phương, thực sự không hiểu nổi tại sao lại gọi là tộc Tế Cước.
Vị ngài Tế Cước này có cánh, chắc chắn là một người thú thuộc loài chim. Chiều cao của lão ta ước chừng gần 3 mét. Bảo anh đi làm thú cưng cho một sinh vật khổng lồ như thế? Biểu cảm trên mặt Hạ Dương vặn vẹo đầy đau khổ.
Huck thúc giục: “Trời sáng là ngài ấy đi đấy.”
Hạ Dương vò đầu bứt tai, đấu tranh tư tưởng quyết liệt, cố thuyết phục bản thân rằng đại trượng phu phải biết co biết duỗi.
“Lão ta thực sự sẽ không ăn thịt tôi chứ?”
“Tộc Tế Cước là loài sinh vật bay có tính cách ôn hòa nhất vùng này rồi.”
Hạ Dương hít một hơi thật sâu, vịn vào tường gỗ chậm rãi đứng lên.
Cô nàng mặt mèo đang ngủ gật chợt mở choàng cả bốn mắt, ngẩng đầu nhìn chằm chằm về hướng Hạ Dương. Trong lều, các sinh vật khác cũng đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía anh.
Hạ Dương từng bước một tiến về phía gã cao lớn, cũng chính là hướng cửa ra vào. Tên Đuôi Dài, người chim lùn và “Bành Bành”, thậm chí cả những sinh vật nhỏ rúc ở góc phòng cũng đầy hứng thú theo dõi anh.
Mỗi bước đi của Hạ Dương như đi trên băng mỏng. Anh mấp máy môi: “Ngài Tế...”
Vừa định mở lời thì ánh sáng đột nhiên thay đổi. Một chân của Hạ Dương đạp trúng nền gạch men mát lạnh của nhà mình.
“Hả?!!”
Cùng lúc đó, tại căn lều Tinh Linh ở thế giới bên kia, tất cả mọi người đồng loạt đứng bật dậy, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh. Họ kinh hãi nhìn chằm chằm vào vị trí Hạ Dương vừa đứng.
Biến mất rồi? Cứ thế nháy mắt biến mất luôn! Họ không thể tin nổi mà nhìn nhau ngơ ngác. Đây là lần đầu tiên họ thấy một người sống sờ sờ biến mất ngay trước mắt như vậy.
Oa, kích thích thật đấy!
Lời tác giả:
Cô nàng mặt mèo: Thú cưng và đồ ăn vặt siêu to khổng lồ của mình đâu rồi?
Lãnh chúa Herbert (vẫn chưa được lên sóng): Ta xem ngươi đang nằm mơ giữa ban ngày đấy!