Hạ Dương ngơ ngác, mặt nghệt ra, đại não hoàn toàn trống rỗng.
[Mình học ma pháp khi nào? Sao mình không biết nhỉ?]
Chờ đã. Nếu anh biết ma pháp... Hạ Dương nắm chặt viên đá, tò mò hỏi: “Vậy tôi có lợi hại không?”
Cô nàng mặt mèo nhìn anh với ánh mắt quái dị, rồi chỉ tay vào cái cục đen thui hai miệng đang rúc ở góc phòng ôm chân bàn: “Chắc cũng ngang ngửa nó?”
Hạ Dương chẳng có khái niệm gì, thế là lợi hại hay là kém cỏi?
“Thế so với... bọn họ thì sao?”
Anh rụt rè chỉ về phía gã người chim và “Bành Bành” đang tranh cãi.
Miêu nữ sững lại một giây rồi cười rũ rượi. Bốn con mắt trên mặt cô ta nhảy loạn cả lên. Hạ Dương không thèm tự chuốc nhục thêm nữa, anh hiểu rồi. Anh mỉm cười với cô ta, rồi cầm viên đá cúi người tìm tiếp.
Hạ Dương tìm một hồi, lại dẫn đến cạnh cái cục đen hai miệng đang ôm bàn. Trong phút chốc, bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều thấy ngượng nghịu.
Hạ Dương ái ngại nói: “Ngại quá, cho hỏi cậu có thấy một cái hộp nhỏ hình chữ nhật, to ngần này, dày ngần này không...”
Huck đột ngột hạ thấp giọng: “Ngươi tốt nhất nên tránh xa tộc Đa Mục ra.”
Hạ Dương sững người: “Sao cơ?”
“Tránh xa tộc Đa Mục ra.”
Hạ Dương giật mình, xích lại gần hơn, thì thầm hỏi: “Tại sao?”
Huck: “Cô ta ăn sinh vật có ma pháp để có thể bổ sung ma lực.” Nói xong, nó lặng lẽ nhích cái bàn đi một chút, vừa khéo che khuất hoàn toàn tầm mắt của cô nàng mặt mèo.
Hạ Dương cảm thấy lông tơ dựng đứng hết cả lên: “Cái gì? Thế... thế còn cậu?”
Huck: “Tộc Đoản Miệng tụi tôi thịt cứng lắm, lại chẳng ngon lành gì nên họ chê hôi. Còn trên người ngươi thơm lắm.”
Hạ Dương: “...” [Chẳng lẽ là do mình không nên ăn bữa tối đó sao?]
Hạ Dương không kìm được mà nhích lại gần Huck hơn, mùi anh ngửi thấy rõ ràng là hương cỏ xanh mát rượi.
Anh chẳng còn tâm trí đâu mà tìm điện thoại nữa, cứ đứng chần chừ cạnh gã Đoản Miệng, lén lút quan sát những người khác.
Trong lòng nảy sinh cảnh giác, giờ anh nhìn ai cũng thấy như họ đang lén nhìn mình và muốn ăn thịt mình vậy.
Hạ Dương nơm nớp lo sợ đi vòng quanh căn phòng một lượt, giả vờ quanh quẩn hồi lâu mới lấy hết can đảm trả lại viên Đá Phát Quang cho cô nàng mặt mèo.
“Không tìm nữa à?”
Hạ Dương lắc đầu, giọng run bần bật: “Cảm ơn.”
“Muốn ngồi đây không?” Cô nàng mặt mèo chỉ vào cái đôn gỗ bên cạnh.
Hạ Dương lắc đầu như trống bỏi, nhanh chân rúc vào bóng tối nơi góc tường, rồi từng chút, từng chút một nhích về phía Huck.
Anh đã quan sát kỹ rồi, ngoại trừ lũ Sóc Khỉ trên mái nhà và con Chuột Nhỏ ở góc kia, thì trong cái nhà này, hai đứa bọn anh là yếu nhất.
Hạ Dương thực sự không nghĩ ra cách chạy trốn, đành quay sang thỉnh giáo cục đen hai miệng: “Chào cậu, tôi là Hạ Dương.”
Huck do dự một lát mới đáp: “Chào, tôi là Huck thuộc tộc Đoản Miệng.”
Hạ Dương: “Cậu có thể dạy tôi cách nào để giữ mạng không?”
Huck nấp sau cái bàn, nói nhỏ: “Ngươi có hang động không?”
Hạ Dương thì thầm: “Không có.”
“Cũng không có tộc nhân luôn?”
“Không có.”
“Thế thì ngươi đừng có rời khỏi lều gỗ tinh linh.”
Hạ Dương nhớ lại lời Kẻ cao lớn nói lúc trước, hy vọng hỏi: “Chỉ cần tôi không ra ngoài, bọn họ sẽ không thể ăn thịt tôi đúng không?”
Huck: “Lều gỗ tinh linh để lại chỉ dành cho những nhà thám hiểm đi ngang qua trú chân, để bảo vệ lều nên mọi người mới ước định không được đánh nhau bên trong. Nhưng nếu chỉ còn ngươi và cô ta, cô ta sẽ ăn thịt ngươi đấy.”
Hạ Dương: “...” [Thế thì cũng bằng hòa à?]
Chỉ cần đối phương không đi, thi gan với anh thì anh vẫn không thoát được. Anh lặng lẽ quan sát đôi chân khỏe khoắn, săn chắc đầy hoang dã của cô nàng mặt mèo kia. Với những đường cong dẻo dai đó, đừng nói là anh, e rằng quán quân chạy nước rút thế giới cũng chẳng thoát nổi đôi chân cô ta.
Hạ Dương mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “Không còn cách nào khác sao?”
Huck im lặng. Hạ Dương cũng im lặng theo.