Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 26: Chuyện Xưa (3)

Trước Sau

break

Mấy loại dao kiếm bị cấm thì anh không thể kiếm được, thời gian cũng gấp gáp không kịp xoay xở. Hạ Dương quyết định tìm những thứ sẵn có trong nhà.

Chạng vạng tối, anh khuyên Mạnh Tự Cường về nhà sớm, từ chối luôn lời đề nghị cùng ăn tối của cậu em. Đóng chặt cửa tiệm, Hạ Dương chạy ra quán ăn gần đó gọi một suất cơm chiên ăn cho xong bữa rồi bắt đầu đi loanh quanh trong nhà tìm vũ khí phòng thân. Phải ăn no thì mới có sức mà chạy chứ.

Đi vòng quanh một hồi, lục tung cả kho hàng, anh thấy món vũ khí hợp lý nhất chính là con dao gọt hoa quả loại lớn trong tay cậu em họ - loại dao dài hay dùng để bổ dưa hấu. Sau đó là dao phay và dao gọt hoa quả bình thường.

Suy đi tính lại về khả năng chiến đấu của bản thân, Hạ Dương cẩn thận chọn loại sau cùng. Đừng nói đó là thế giới ma pháp, chỉ riêng việc đứng xem "Bành Bành" đánh nhau với gã người chim tối qua, Hạ Dương đã tự ý thức rõ trình độ của mình rồi. Trước sức mạnh tuyệt đối, dù anh có cầm trường kiếm thì cũng chẳng chắc đã đấu lại bộ móng vuốt của đám Thú nhân bản địa.

Vì vậy, Hạ Dương chọn thêm một chiếc đòn gánh dài. Đó là thứ bà ngoại anh thường dùng từ thời trẻ, làm bằng gỗ du, đặc ruột, dài hơn một mét. "Một tấc dài là một tấc mạnh", chiếc gậy gỗ tròn trịa, chắc chắn này nhìn qua không giống vũ khí lắm, vừa có thể phòng thân lại vừa không lộ ra vẻ thù địch.

Hạ Dương hài lòng thở hắt ra, thầm cảm ơn năm đó bà ngoại đã kiên trì dùng chiếc đòn gánh này thay cho thanh cán bột. Cảm giác nặng tay này khiến anh thấy vững tâm hơn hẳn.

Vũ khí đã sẵn sàng, tiếp theo là dây thừng, diêm và đèn pin. Hạ Dương không chắc bật lửa có hoạt động ổn định khi mang qua bên kia không, nên mang theo diêm cho an tâm hơn. Dù không tính rời khỏi căn phòng nhỏ và định dùng nơi đó làm cứ điểm, anh vẫn chuẩn bị kỹ để phòng xa.

Quan trọng nhất chính là "bàn tay vàng" của anh - quân bài để đàm phán với dân bản địa: đồ ăn. Anh chuẩn bị rất nhiều loại. Nào là xúc xích nướng đã thành công mang đi tối qua, rồi bánh quy đã bóc bao bì, bánh mì gối, mì ăn liền, thịt khô, đậu phụ khô... Còn có cả trái cây đã rửa sạch như táo, lê, dưa hấu, dưa lưới, xoài, nho...

Mỗi loại trái cây anh chỉ lấy một quả, tất cả xếp gọn vào thùng giấy để thử xem có mang qua thuận lợi hay không. Sau khi chuẩn bị xong một thùng lỉnh kỉnh đồ đạc, Hạ Dương lấy thêm một chiếc thùng không khác để đối chiếu. Thùng thứ hai này chứa đồ đạc y hệt thùng đầu, nhưng các loại bánh kẹo, đồ ăn vặt đều giữ nguyên bao bì. Hạ Dương vừa sắp xếp vừa tự mình suy tính đủ mọi tình huống có thể xảy ra.

Chuẩn bị xong xuôi, nhìn lại đồng hồ thì vẫn chưa đến tám giờ. Anh lấy tờ "di chúc" viết dở ban ngày ra, bổ sung thêm nội dung: nếu anh không trở về, căn nhà này sẽ tặng lại cho dì út. Coi như đó là phần bù đắp vì dì đã một mình chăm sóc bà ngoại bấy lâu nay.

Viết xong, Hạ Dương xé tờ giấy khỏi cuốn sổ, kẹp cùng hộ khẩu, căn cước, thẻ ngân hàng và điện thoại rồi nhét xuống dưới gối nằm. Nếu ngày mai anh không về, Đại Cường đến tìm chắc chắn sẽ vào phòng ngủ, lúc đó cậu ta sẽ sớm phát hiện ra những di vật này thôi.

Thu xếp ổn thỏa, Hạ Dương tranh thủ đi tắm rồi thay một bộ đồ thể dục cùng đôi giày thể thao bền chắc, thuận tiện cho việc đi lại, đồng thời cũng để khử sạch mùi cơ thể. Nghĩ ngợi một lúc, anh cầm thêm chiếc áo khoác. Để đề phòng bất trắc, anh nhét thêm vài miếng băng cá nhân vào túi, tự gấp mấy túi giấy nhỏ để đựng thuốc cảm, thuốc kháng sinh, thuốc giảm đau và cả thuốc tiêu chảy. Anh còn lấy thêm một cuộn băng gạc và lọ cồn nhỏ từ hộp y tế gia đình.

Lời tác giả:

Mạnh Tự Cường: Có gái xinh không?

Cô nàng mặt mèo bốn mắt: Có đây!

Mạnh Tự Cường: Có thú cưng không?

Huck, "Chuột nhỏ", "Khỉ sóc": Có luôn!

Mạnh Tự Cường: Có kho báu không?

Đám nhà thám hiểm đang định đi trộm mỏ: Có chứ!

Mạnh Tự Cường: Có tình yêu không?

Herbert: Có nha!

Mạnh Tự Cường: Sau này đừng gọi tôi là Đại Cường nữa, nghe sến quá, gọi là Đạo diễn Mạnh, biết chưa?


break
Trước Sau

Báo lỗi chương