Anh định bảo "Hay là chị lỡ tay kéo cầu dao", nhưng rồi lại nuốt vào, uyển chuyển nói: “Hay là do camera của chị đến lúc phải thay mới rồi?”
Chị khách thuê lập tức không vui: “Tôi mới mua được có ba năm thôi đấy!”
Hạ Dương thở dài. Anh thật sự không thể hiểu nổi sao từ "mới" lại có thể đi cùng với con số "ba năm", nhất là khi dùng để miêu tả đồ điện tử.
Anh mệt mỏi lẩm bẩm: “Nhưng cũng không thể là có ma được.”
Chị khẳng định chắc nịch: “Thì chẳng phải ma là gì! Ngoài ma ra thì ai có bản lĩnh lớn đến thế?”
Hạ Dương thầm cảm thán trong lòng. Nếu đã nói đến thế thì anh thà tin vào lời của dì mình còn hơn, dì bảo chắc là chị khách thuê chê cửa hàng ở cuối phố buôn bán không tốt bằng đoạn trên kia, nên mới tự tay ngắt điện rồi dựng chuyện để được trả mặt bằng sớm.
Bất kể nguyên nhân thật sự là gì, Hạ Dương cũng không muốn tiếp tục làm khó nhau nữa.
Nửa tháng nay anh đã phải xem nát mấy cái video giám sát, ngày nào cũng bị chị nhắn tin "đòi mạng" kể chuyện nhà có ma, thần kinh anh sắp suy nhược đến nơi rồi.
Hạ Dương uể oải nói: “Thôi, chúng ta bàn chuyện trả nhà đi.”
Chị khách thuê lập tức ngừng kể chuyện ma. Chỉ mất nửa ngày, chị đã hoàn tất mọi thủ tục từ thanh toán, đóng gói cho đến dọn nhà. Không muốn ở lại thêm dù chỉ một giây.
Cái hiệu suất làm việc này khiến Hạ Dương ngẩn ngơ. Nhìn cái dáng vẻ chạy như bay của chị, anh không nhịn được mà tự trách: [Chẳng lẽ mình đa nghi quá nên nghĩ xấu cho người ta? Anh bắt đầu thấy lung lay.]
Đến lúc trả tiền cọc, Hạ Dương mới biết chị khách thuê đã quyết định không làm ở đây nữa mà về hẳn quê.
Không biết là do chị sợ thật hay có kế hoạch khác, nhưng nhìn cái kính bát quái nhỏ xíu mới đặt trong phòng, Hạ Dương thầm nghĩ: [Lỡ đâu chị ấy sợ ma thật thì sao?]
Lòng mềm lại, anh không nhắc gì đến chuyện khấu trừ tiền cọc do vi phạm hợp đồng mà trả lại toàn bộ, thậm chí còn không tính tiền thuê của mấy ngày lẻ trong tháng này.
Dù sao thì nhờ tiền thuê nhà của chị mà thời sinh viên của anh mới dễ thở hơn, nhất là đợt đi tìm việc, anh không phải túng quẫn đến mức đi vay tiền sinh hoạt của dì.
Sau khi nhận được tiền chuyển khoản, chị khách thuê thấy áy náy quá. Ban đầu chị định gọi người đến thanh lý rẻ mấy món đồ còn sót lại trong tiệm, giờ chị chẳng bán nữa mà để lại hết cho Hạ Dương.
Mấy món đồ lưu niệm rẻ tiền thường thấy ở các khu du lịch, nửa tủ đông kem, đồ đông lạnh, ngô (bắp) đóng túi, một nồi trứng luộc trà và một cái máy nướng xúc xích.
Trước khi đi, chị còn do dự hồi lâu rồi mới chân thành dặn dò: “Tiểu Hạ à, nếu buổi tối cậu có ở lại đây thì phải lưu ý nhé! Nếu thấy không ổn thì cứ tìm người ngoài mà cho thuê!”
Hạ Dương: “...” Trước sự nhiệt tình của chị, Hạ Dương chỉ biết nở một nụ cười gượng gạo đầy lịch sự.
Tiễn khách xong xuôi, Hạ Dương đặt cái gương bát quái đồng mà chị ép anh nhận xuống, cầm chổi và cây lau nhà bắt đầu dọn dẹp.
Thị trấn nhỏ của anh dạo này phát triển khá tốt, các khu di tích lân cận cũng dần mở cửa. Ở bên kia giá phòng đắt đỏ nên nhiều du khách chọn ở lại trấn hoặc trên huyện cho rẻ, cuối tuần rất náo nhiệt.
Dù nhà anh ở cuối phố, cách cổng vào thị trấn hơi xa, nhưng dù gì cũng là phố chính, diện tích lại rộng, có sân có phòng, muốn cho thuê lại chắc cũng không khó.
Chỉ là, Hạ Dương thấy hơi mông lung. Nên tiếp tục cho thuê, hay là dứt khoát nghỉ việc về nhà tự mở một tiệm nhỏ đây?
Mấy hôm trước khi đồng sự hỏi sao anh cứ nghe điện thoại của khách thuê suốt, anh có buột miệng than vãn vài câu.
Lúc đó đồng nghiệp bảo sao không tự làm chủ cho rồi, thế là Hạ Dương cũng thấy lung lay.
Thực ra ý của dì và bà là anh khó khăn lắm mới học xong đại học, đương nhiên phải ở lại thành phố lớn mà xông pha, tiền thuê nhà ở quê cứ để đó làm khoản trợ cấp sinh hoạt.
Lúc đầu Hạ Dương cũng nghĩ thế. Anh vốn có chút "hội chứng sợ xã hội", từ nhỏ đã không thích giao tiếp với người lạ, thâm tâm rất ngại việc phải chào hỏi xã giao, căn bản không phải là người có khiếu kinh doanh.
Nhưng sau khi trải qua những cú sốc từ lúc phỏng vấn, mất ba tháng mới tìm được việc, rồi vào làm lại bị chuyển bộ phận, từ biên dịch thành hậu cần, rồi lại mơ hồ gánh trên vai chỉ tiêu doanh số (KPI) và biến thành một nhân viên "hậu cần kiêm bán hàng", nhiệt huyết của anh cũng cạn sạch.
Từ lúc đi làm đến nay, chưa ngày nào anh thấy vui vẻ.
Anh nhận lương hậu cần nhưng ngày nào cũng bị quản lý mắng chửi, thường xuyên bị ép phải trả lời tin nhắn hay nghe điện thoại lúc hai ba giờ sáng.
Khó khăn lắm mới có vài vị khách, thì họ chỉ kéo anh lại hỏi giá, bắt anh "tám chuyện" đủ thứ rồi cuối cùng chẳng thèm đặt hàng. Hạ Dương sắp sụp đổ rồi.