Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 1: Trả Mặt Bằng (1)

Trước Sau

break

“Cậu xem, ổ khóa này không hề hỏng, cửa sổ cũng còn nguyên vẹn. Đêm nào trước khi đóng cửa tôi cũng chốt kỹ càng hết cả.” Chị khách thuê vừa nói vừa chỉ cho Hạ Dương xem mấy cái cửa sổ trong tiệm.

Hạ Dương năm nay 24 tuổi, là người địa phương. Anh tốt nghiệp đại học được một năm, đi làm chưa đầy mười hai tháng, là một "con sen công sở" chính hiệu mới nhú. 

Điểm khác biệt lớn nhất giữa anh và các đồng nghiệp là anh sinh ra ở một cổ trấn hẻo lánh. 

Thị trấn nhỏ này giờ đã trở thành khu du lịch, nhờ thế mà anh may mắn trở thành một ông chủ cho thuê nhà.

Hiện tại, anh đang phải quay về để giải quyết rắc rối với khách thuê. Chị gái thuê nhà anh cứ khăng khăng bảo cửa hàng này có ma.

“Cậu nhìn xem nó chắc chắn thế này cơ mà? Phải dùng sức mới mở ra được, lúc đẩy còn kêu kẽo kẹt kẽo kẹt nữa!” Chị vừa nói vừa vô thức kéo mạnh cánh cửa gỗ dày nặng, đáng thương kia. Cả người chị toát ra vẻ bực bội đầy rẫy.

Hạ Dương dĩ nhiên là biết rõ. Bản lề và ổ khóa này là do chính tay anh thay từ ba năm trước. Cực kỳ chắc chắn.

Không chỉ linh kiện bền, mà nhà anh cũng rất kiên cố. Toàn bộ vật liệu gỗ trong nhà đều là gỗ cũ gia truyền, đặc quánh và nặng trịch. 

Tường nhà xây bằng gạch xanh đá xanh, khác hẳn với mấy loại kiến trúc giả cổ mới xây bây giờ. Nhà anh vừa dày vừa trầm mặc, đặc biệt là cánh cửa kia, nhìn chẳng khác nào cổng thành.

Chị khách thuê gắt gỏng: “Cái cửa này ấy à, nếu có trộm vào thì chẳng lẽ tôi lại không nghe thấy gì sao?”

Hạ Dương gật đầu lia lịa.

“Tôi còn lắp cả camera giám sát, rõ ràng là không có ai. Video tôi gửi cậu xem chưa?”

Hạ Dương vội vàng đáp: “Xem rồi, tôi xem rồi.”

“Có phải là không thấy bóng người nào không?”

“Đúng là không thấy ai thật.”

Thấy anh có thái độ thành khẩn, không hề cãi lại, chị khách thuê mới dịu giọng đôi chút. 

Chị thôi không hành hạ cánh cửa tội nghiệp kia nữa, thở dài nói: “Vị trí nhà cậu tuy hơi khuất thật, nhưng buôn bán cũng được, không gian lại rộng rãi. Tôi làm hai năm mới có chút khách quen, nếu không phải vì đêm nào cũng xảy ra "chuyện đó", tôi cũng chẳng muốn trả mặt bằng giữa chừng đâu...”

Hạ Dương máy móc gật đầu, im lặng nghe chị luyên thuyên. "Chuyện đó" trong miệng chị chính là việc cửa hàng ngày nào cũng bị mất đồ vào ban đêm. Mà lạ ở chỗ, chỉ mất đồ ăn.

Theo lời chị kể, chị cũng chẳng biết bắt đầu mất từ bao giờ. Đến lúc chú ý tới thì cứ ngỡ là có trộm. 

Chị vội vàng kiểm kê lại hết những hàng hóa giá trị trong tiệm, nhưng chẳng mất món nào. 

Không chỉ mấy món đồ lưu niệm không sứt mẻ, mà tiền bạc hay vật dụng quý giá khóa trong ngăn kéo cũng còn nguyên.

Chị đếm đi đếm lại, thứ duy nhất bị hụt đi chỉ có đồ ăn: Lạp xưởng, bánh mì, bánh nướng, bánh quy... Có món là hàng đang bán, có món là đồ chị đang ăn dở. 

Chuyện này làm chị sợ mất mật.

Chị báo cảnh sát ngay lập tức. Nhưng khi cảnh sát đến kiểm tra kỹ lưỡng thì cửa tiệm không hề có dấu vết cạy phá hay đột nhập. 

Camera cũng không quay được ai vào tiệm sau giờ đóng cửa. Họ còn sao chép cả video từ các cửa hàng lân cận, xem cả ngày lẫn đêm nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy kẻ nào khả nghi.

Sau khi đi hỏi thăm, hàng xóm láng giềng bắt đầu để ý, nhưng kết quả là ngoại trừ nhà chị ra thì chẳng nhà nào mất đồ cả. 

Cách tiệm của Hạ Dương hai căn là một tiệm bánh mì, cách đó không xa còn có một quán ăn nhỏ, đi thêm 50 mét ra phố phụ là có ngay tiệm đồ chín. Cả ba nhà này đều dễ trộm hơn nhà Hạ Dương nhiều, vậy mà chẳng mất lấy một hạt bụi.

Cuối cùng, cảnh sát đoán có lẽ là do mèo hoang hoặc chuột, chỉ nhắc nhở cả trấn chú ý giữ gìn vệ sinh và phòng chống trộm cắp. 

Vì thế mà mấy nhà trong trấn còn rủ nhau thay luôn cửa chống trộm mới.

Nhưng chị khách thuê không chấp nhận cách giải thích này: “Nếu là chuột hay mèo thì camera phải quay lại được chứ?”

Hạ Dương lại máy móc gật đầu. Dù sao thì chị ấy cũng đã tin sái cổ vào thuyết tâm linh rồi.

Quả nhiên, chị ấy hạ thấp giọng, thần thần bí bí nói tiếp: “Tiểu Hạ này, chị không phải nhắm vào cậu đâu, nhưng tôi thấy hay là cậu tìm thầy về xem thử đi? Cậu xem cái đoạn màn hình tối sầm lại rồi lóe lên ấy, đáng sợ biết bao nhiêu.”

Hạ Dương bất đắc dĩ giải thích: “Chẳng phải cảnh sát bảo đó là do điện áp không ổn định sao?”

“Thế sao ngày nào cũng không ổn định? Tầm bảy tám giờ tối lúc mọi người dùng điện nhiều thì không sao, cứ đến đêm khuya là lại chập chờn?”

Hạ Dương vò vò vạt áo, lặp lại suy đoán của mình: “Thời gian mỗi ngày đều khác nhau, lúc đen màn hình cũng dài ngắn không đều, nếu không phải điện áp thì là gì được...”

Note: Mọi người ơi truyện của mình có bật đọc trên app nên có gì mọi thấy hay thì nhớ thêm vào tủ truyện nha, ấn dô cái chuông ấy ạ. Tại không hiểu sao mình tìm trên app thì truyện bị ẩn mất rồi.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương