Đêm Khuya Xuyên Đến Dị Giới Bán Xúc Xích Nướng

Chương 3: Trả Mặt Bằng (3)

Trước Sau

break

Quá đáng nhất là có gã khách nam ngày nào cũng tìm anh nói chuyện tầm phào mà không mua đồ, còn bảo anh trông "đáng yêu" nên thích anh. Anh thấy lạ lùng hết sức, mắt mũi kiểu gì mà lại thấy một gã cao một mét tám như anh là đáng yêu? Hơn nữa, đã thích sao không ủng hộ đơn hàng đi? Đây rõ ràng là quấy rối tình dục mà!

Khốn nỗi anh lại ngốc nghếch đi hỏi ý kiến quản lý, thế mà cái lão dở hơi đó lại dám nói trước mặt toàn bộ đồng sự trong buổi họp sáng là bảo anh hãy dùng "mỹ nam kế" để dụ khách.

Anh cũng là đàn ông cơ mà, "mỹ nam kế" cái nỗi gì?! Nếu không có hai người đồng nghiệp cùng đợt vào khuyên ngăn, chắc anh đã nghỉ việc ngay ngày hôm đó.

Sau một năm lăn lộn, tiền tiết kiệm chẳng thấy đâu, nhưng Hạ Dương lại mắc cái bệnh cứ nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn trên điện thoại là lại nổi cáu. Không biết trên đời có "hội chứng sợ mạng xã hội" không, chứ anh là bị rồi đấy, anh chẳng muốn đi làm cái công việc chết tiệt này nữa.

Xét về mặt kinh tế, công việc hiện tại cũng chẳng lời lãi gì. Công ty ở nơi khác, cách xa quê, công việc vừa bận vừa áp lực, kiếm được không bao nhiêu mà chi phí lại đắt đỏ. Tiền thuê nhà cộng với tiền đi lại coi như hòa với tiền thuê cửa hàng ở quê. Cuối tuần hay lễ tết cũng thường xuyên phải tăng ca, anh làm gần một năm mà chỉ có đúng dịp Tết mới được về thăm bà.

Càng nghĩ càng thấy phiền lòng.

Dọn dẹp xong, Hạ Dương lờ đi đống tin nhắn trong nhóm chat công ty. Sau khi đi đổ hai chuyến rác, anh ngồi thừ người trên ghế. Anh có hơn hai vạn tệ tiền tiết kiệm, ở nhà thì không mất tiền thuê phòng, đồ đạc trong trấn cũng khá đầy đủ, mua hàng qua mạng cũng tiện, gần như không tốn phí đi lại.

Chuyện ăn uống thì hai năm nay giá cả trong trấn có tăng, nhưng so với thành phố lớn thì vẫn rẻ hơn nhiều. Chỉ là Hạ Dương đang lo không biết mình nên làm gì.

Bán đồ lưu niệm ư? Anh không biết chào hàng.

Mở quán ăn? Trình độ nấu nướng của anh chỉ dừng lại ở món trứng xào cà chua và mì tôm.

Đồng nghiệp từng xem ảnh trấn anh rồi khuyên nên mở homestay, nhưng với chút vốn ít ỏi này thì mở kiểu gì? Vả lại anh cũng không muốn sửa sang lại ngôi nhà cũ. Lúc trước cho thuê anh cũng chỉ cho thuê gian cửa hàng, sân và một phòng khách nhỏ, còn những phòng người nhà từng ở anh đều khóa kỹ không cho ai đụng vào.

Chọn đi chọn lại, dường như chỉ còn hai loại hình mà một mình anh có thể cáng đáng nổi.

Một là mở một tiệm tạp hóa nhỏ như cửa hàng tiện lợi.

Hai là học theo dì mở tiệm hoa quả trên huyện, nhập hàng qua mối của dì cho rẻ, ngay cả chuyện mặc cả chắc dì cũng lo liệu giúp anh luôn.

Chỉ là trong trấn chỉ đông khách vào cuối tuần, ngày thường chẳng có mấy người, không biết bán hoa quả có ổn không. Hạ Dương cầm bút quẹt quẹt trên cuốn sổ tay. Lòng đầy phân vân.

Anh còn chưa nghĩ ra nên làm ăn gì, thì khách đã tự tìm đến cửa. Có mấy vị khách du lịch thấy nồi ngô đặt trước cửa tiệm liền ghé lại hỏi giá. Hạ Dương ngẩn người, vội vàng vào vai ông chủ.

Đây đúng là một khởi đầu tốt!

Sau khi đóng gói ngô cho khách, nhìn con phố đã có nhiều thay đổi so với trước kia, Hạ Dương thầm cổ vũ chính mình. Ma quỷ thì ma quỷ đi, cái loại quỷ chỉ dám lén ăn vụng mấy miếng bánh quy với lạp xưởng thì có gì đáng sợ bằng lão quản lý của anh chứ?

Đi làm gần một năm, cái công việc rác rưởi đó anh không muốn làm thêm dù chỉ một ngày. Trấn nhỏ giờ đã là khu du lịch, cuối tuần có khách, kể cả ngày nào cũng chỉ bán ngô với xúc xích nướng thì cũng đủ cho anh sống qua ngày rồi!

Tạm biệt lão quản lý hãm tài.

Tạm biệt những tin nhắn và cuộc gọi lúc nửa đêm.

Tạm biệt lũ khách hàng rác rưởi chuyên đi quấy rối.

Từ hôm nay, anh chính thức làm chủ đời mình!

Kiếm được một đồng tiết kiệm năm hào, kiếm được hai đồng tiết kiệm một đồng, tích tiểu thành đại, cần cù bù thông minh, sớm muộn gì anh cũng có đủ tiền để dưỡng lão cho bà nội.

Vị khách nói: “Chủ quán ơi, tôi chuyển tiền rồi nhé.”

Nhiệt huyết đang sục sôi của Hạ Dương bỗng khựng lại. Thôi chết, mã QR thanh toán dán trong tiệm vẫn là của chị khách thuê cũ...

“...”

Hạ Dương nhìn hai bắp ngô trong tay khách, mím môi nặn ra một nụ cười: “Dạ vâng ạ, cảm ơn quý khách, lần sau lại ghé nhé!”

Lời tác giả:

Tiểu Hạ: Vừa ra quân đã "ngỏm", đúng là xấu hổ muốn độn thổ!

Tiểu Lư (hàng xóm): Cái bộ dạng vừa sợ giao tiếp lại còn chẳng biết làm gì này... trông cứ quen quen thế nào ấy nhỉ?

Tiểu Hạ: Bộ anh cũng không biết làm gì à?

Tiểu Lư: Tôi biết nấu cơm!

Tiểu Hạ: Thôi bái bai người anh em cổ đại, tôi đây chỉ biết đặt cơm qua shipper thôi nhé.

Note: Tiểu Lư là Lư Hủ - nhân vật chính ở bộ khác của tác giả luôn nha. Mình cũng đang mới thầu bộ đó luôn. Là truyện chủ công nha. Ai hứng thú qua bộ đó ủng hộ mình nha (Tên truyện: Nhật ký lột xác của phú nhị đại ở cổ đại).


break
Trước Sau

Báo lỗi chương