Dẫn Đèn Độ Hồn, Hầu Phu Nhân Từ Địa Phủ Trở Về

Chương 7: Nảy sinh nghi ngờ

Trước Sau

break

Thuyền cập bến, mặt trời đã lên cao.

Sau khi nha dịch trong vùng tới nơi, phối hợp với Dư Lang xử lý xong mọi việc trên thuyền, bến sông mới dần trở lại nhộn nhịp như thường.

Nhậm Phong Quyết chắp tay sau lưng đứng bên bờ, nhìn dòng người lần lượt tản đi, ánh mắt đầy suy nghĩ.

Hai thi thể trên thuyền đã được quan phủ mang đi. Những hành khách bị một phen kinh hãi, mãi đến lúc lên bờ vẫn còn lộ rõ vẻ sợ sệt trên mặt.

Thế nhưng giữa đám đông ấy, lại có một bóng dáng gầy gò mỏng manh trông đặc biệt lạc lõng.

Chính là cô nương say rượu kia...

Nhậm Phong Quyết liếc mắt đã nhận ra nàng.

Nàng một thân một mình xuống thuyền, trên người cũng không mang theo hành lý gì. Một cô nương trẻ tuổi đơn độc vào kinh, đối diện với mọi thứ xung quanh lại mang vẻ thờ ơ lạnh nhạt.

Không giống lần đầu tới đây, nhưng cũng chẳng giống người có nơi để nương tựa.

Dư Lang theo dòng người chen chúc bước ra ngoài, xem chừng đã mệt không nhẹ. Vừa lau mồ hôi trên trán, hắn vừa báo lại sơ lược tình hình trên thuyền cho Nhậm Phong Quyết. Nói đến cuối cùng, hắn bỗng đổi sang vẻ mặt thần thần bí bí.

“Còn một chuyện nữa, có liên quan đến Nhậm đại nhân.”

Nhậm Phong Quyết hơi bất ngờ, khẽ nhíu mày.

“Ta?”

Dư Lang cười gật đầu, theo thói quen đưa tay sờ cây quạt bên hông, lại chỉ chạm vào khoảng không.

Hắn không để tâm, trái lại còn tỏ ra bí hiểm hơn.

“Không phải đại nhân bảo ta hỏi rõ lai lịch cô nương kia sao?”

Nhậm Phong Quyết chỉ khẽ “ừ” một tiếng.

Dư Lang tiếp lời: “Lúc đầu ta còn tưởng nàng là người câm, hỏi mấy câu liền cũng không chịu trả lời.”

Điều này hoàn toàn nằm trong dự đoán của Nhậm Phong Quyết.

“Sau nghĩ lại, có lẽ nàng bị dọa sợ nên mới vậy. Ta bèn hỏi nàng tới kinh thành để làm gì, nếu có khó khăn cứ nói ra, biết đâu có thể giúp được. Ngươi đoán nàng trả lời thế nào?”

Dư Lang vẻ mặt hiếm lạ: “Nàng hỏi ta đi Nhân Tuyên Hầu phủ bằng đường nào.”

Trong lòng Nhậm Phong Quyết chấn động. Đối với điều này, hắn bất ngờ.

Chẳng lẽ, nàng biết thân phận của hắn?

Không.

Nếu thật sự biết, phản ứng trong khoang thuyền lúc trước không thể như vậy được.

Dư Lang vốn rất thích nhìn Nhậm đại nhân thay đổi sắc mặt, bèn cố ý kéo dài câu chuyện.

“Ta liền hỏi nàng tới Hầu phủ làm gì, nhưng nàng lại không trả lời.”

“Ta lại nói với nàng rằng cửa phủ Nhân Tuyên Hầu đâu phải muốn vào là vào. Không có người dẫn dắt thì chỉ có nước bị chặn ngoài cửa thôi.”

“Ngươi đoán xem nàng nói câu gì tiếp?”

Nhậm Phong Quyết nhíu mày, rõ ràng đã sắp hết kiên nhẫn.

Dư Lang lúc này mới thôi vòng vo.

“Nàng bảo nàng muốn gặp con trai của Nhân Tuyên Hầu, có chuyện cần nói rõ mặt đối mặt.”

Nhậm Phong Quyết nghẹn lời, trong lòng càng thêm ngờ vực.

Dư Lang lén quan sát phản ứng của hắn, cố nhịn cười rồi hỏi: “Nhậm đại nhân với cô nương ấy... chẳng lẽ có chút nguồn cơn gì sao?”

Nhậm Phong Quyết liếc hắn một cái.

“Ta không quen nàng.”

“Vậy thì lạ thật đấy.” Dư Lang nhìn mặt sông rộng lớn phía xa, híp mắt như đang chờ xem trò hay: “Vì một người xa lạ mà lặn lội từ xa tới đây, cũng không biết nàng có ý gì.”

Nhậm Phong Quyết im lặng hồi lâu, chuyện này quả thực nhiều điều đáng ngờ.

Hắn nhìn về hướng bóng lưng cô nương kia đã khuất dạng. Một lúc sau mới hỏi: “Nàng còn nói gì nữa không?”

Dư Lang bật cười: “Có hỏi mượn ta một hai lạng bạc vụn, chuyện đó tính không?”

...

Bên đường tiệm bánh bao tỏa hương thơm ngào ngạt, tiểu nhị đang lớn tiếng rao hàng: “Bánh bao đây! Bánh bao mới ra lò đây!”

Hạ Hi Mặc dừng chân, không nhịn được quay đầu nhìn lại, bụng nàng cũng đúng lúc réo lên ọc ọc.

Âm thanh bất ngờ ấy khiến nàng hơi ngẩn người.

Từ khi cơ thể hấp thu đủ dương khí, nàng dần lấy lại cảm nhận của người sống, ký ức trong đầu vừa rõ ràng lại vừa hỗn loạn.

Nhưng những chuyện thuộc về chính nàng trước kia lại như bị phong kín, mãi không thể nhớ rõ.

Nàng biết mình vốn không thuộc về nơi này, chỉ là mượn thân xác này để hoàn thành một vài việc mà thôi.

“Cho ta một cái bánh bao.” Hạ Hi Mặc bước tới, đưa ra một miếng bạc vụn.

Tiểu nhị ngẩn người, khó xử nói: “Cô nương, tiệm chúng ta vừa mới mở cửa, e là không có tiền thối.”

“Không cần thối.”

“Hả?” Tiểu nhị càng thêm kinh ngạc.

Hắn không khỏi nhìn kỹ người trước mặt, rõ ràng ăn mặc nghèo túng, vậy mà tiêu tiền lại rất rộng rãi.

Đang lúc do dự, một bàn tay khác bỗng đưa tới một đồng tiền đồng.

“Tiền bánh bao của cô nương này, ta trả.”

Hạ Hi Mặc quay đầu nhìn sang, đập vào mắt là gương mặt cười hì hì. Nàng đương nhiên nhận ra hắn.

“Ta nói này cô nương, bạc ngươi mượn của ta không phải để tiêu kiểu đó đâu. Giá kinh thành có đắt đỏ thật, nhưng cũng chưa đắt tới mức ấy.”

Dư Lang vừa nói vừa đưa chiếc bánh bao nóng hổi cho nàng, sau đó lại gọi thêm một cái cho mình.

Hạ Hi Mặc không lên tiếng. Nàng cầm bánh bao trong tay, cắn một miếng nhỏ, chậm rãi nhai kỹ. Từng động tác đều rất từ tốn, nghiêm túc, dường như hoàn toàn không để ý tới ánh mắt tò mò xung quanh.

Dáng vẻ ấy khiến Dư Lang cũng lấy làm lạ. Hắn sinh ra trong gia đình quyền quý, từng gặp không ít tiểu thư khuê các dùng bữa đoan trang nhã nhặn.

Nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy có người ăn bánh bao giữa phố mà vẫn giữ được phong thái như vậy.

Sự tò mò trong lòng càng lúc càng lớn, hắn khẽ ho một tiếng: “Cô nương định tới phủ Nhân Tuyên Hầu ngay bây giờ sao?”

Hạ Hi Mặc ăn hết miếng cuối cùng rồi mới đáp đúng một chữ: “Phải.”

Dư Lang hỏi tiếp: “Cô nương muốn gặp tiểu hầu gia?”

Sắc mặt nàng vẫn không đổi: “Phải.”

“Nói thật với cô nương, tiểu hầu gia đã lâu không về Hầu phủ. Hiện giờ đang ở trong phủ riêng tại kinh thành.”

Nghe vậy, trên mặt Hạ Hi Mặc cuối cùng cũng xuất hiện chút biến đổi.

“Ngươi như thế nào biết?”

Đôi mắt đen sâu thẳm của nàng lạnh lùng nhìn sang, Dư Lang bất giác thấy sống lưng lạnh đi.

Rõ ràng là một cô nương trẻ tuổi dung mạo thanh tú, vậy mà chỉ một ánh nhìn thôi cũng khiến người ta e ngại.

Thật kỳ lạ.

Hắn lấy lại tinh thần, cố ý ho khan.

“Cô nương không cần hỏi nhiều. Nếu tin được ta, Bản công tử có thể dẫn đường cho cô nương.”

Chuyến này hắn vốn nhận lệnh của tiểu hầu gia. Nhưng lúc này, lòng hiếu kỳ đã lấn át tất cả.

Một người như vậy rốt cuộc có quan hệ gì với Nhậm đại nhân?

Nàng tìm Nhậm đại nhân để làm gì?

Chỉ nghĩ tới thôi, mọi mệt mỏi vì nửa tháng đường dài rong ruổi trên xe ngựa và thuyền bè đều tan biến sạch sẽ.

Dư Lang chỉ cảm thấy tinh thần phấn chấn lạ thường, mà đối phương cũng chẳng quan tâm lời hắn là thật hay giả. Nàng chỉ thản nhiên nói: “Dẫn đường.”

Quả nhiên rất gan dạ.

Dư Thiếu khanh đang nóng lòng xem trò hay không khỏi thầm tán thưởng, sau đó lập tức đưa nàng tới phủ riêng của Nhậm Phong Quyết.

Chỉ tiếc, Nhậm đại nhân đã vội vã vào cung diện kiến thánh thượng, mãi đến lúc trở về nhà thì trời đã ngả chiều.

Vừa bước qua cửa, hắn đã thấy Dư Lang ngáp ngắn ngáp dài từ trong đi ra.

“Nhậm đại nhân, cuối cùng ngươi cũng về rồi.”

Nhậm Phong Quyết đang thắc mắc vì sao hắn lại có mặt ở nhà mình. Nhưng chỉ trong chớp mắt, hắn đã nhận ra có điều không ổn.

Tên Dư Lang này, lại dám trực tiếp đưa người về tận nhà hắn!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương