Dẫn Đèn Độ Hồn, Hầu Phu Nhân Từ Địa Phủ Trở Về

Chương 6: Hành thích

Trước Sau

break

Trong khoang thuyền kín mít chất đầy hàng hóa.

Cửa khoang vừa mở ra, ánh ban mai tràn vào, bụi mịn theo đó bay tứ tung.

Nhận ra có người đến gần, Hạ Hi Mặc vốn định mở mắt, nhưng thân thể nặng trĩu, hoàn toàn không nghe sai khiến. Nàng thử một lần, vậy mà ngay cả mí mắt cũng không nhấc nổi.

Hồn thức lơ lửng giữa không trung tuy đã dần trở về vị trí cũ, nhưng thân xác này thiếu dương khí, hồn hoả chập chờn không ổn định, nên hồn phách nhất thời vẫn khó nhập vào thân thể.

Thế nhưng, theo tiếng chân ngày một tiến lại gần, một luồng dương khí thuần khiết cũng theo đó mà đến.

Hồn phách vốn bất an được nuôi dưỡng, tứ chi trăm mạch cũng cảm nhận được chút hơi ấm. Cuối cùng nàng cũng tạm thời ổn định lại.

Hạ Hi Mặc cố sức mở mắt, phát hiện bên cạnh mình đang đứng một bóng người cao gầy.

Dung mạo người đó bị ánh sáng phía sau che khuất, không nhìn rõ được. Nhưng khí chất ngay thẳng, trong sạch trên người hắn lại khiến những cô hồn vất vưởng trong một góc tự giác lẩn tránh.

Người này...

Là ai?

...

Nhậm Phong Quyết cũng không ngờ mình lại nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

Trong khoang thuyền nồng nặc mùi rượu, một cô nương mặc áo vải thô đang nằm giữa đống vò rượu.

Cũng chẳng biết đêm qua nàng đã uống bao nhiêu, đến lúc này vẫn say khướt, hoàn toàn không hay biết nguy hiểm đang cận kề.

Hắn hơi chần chừ, mà thích khách ẩn trong bóng tối đã bắt đầu hành động.

Chỉ nghe một tiếng rung dữ dội vang lên từ giá hàng bên cạnh, giá gỗ sắp đổ sập xuống. Trong lúc cấp bách, hắn chỉ đành đưa tay kéo cô nương kia đứng dậy.

Nào ngờ chỉ hơi dùng sức, khẽ kéo một cái, thân thể gầy yếu ấy đã nhẹ bẫng ngã vào lòng hắn.

Nhậm Phong Quyết khựng lại, lúc này hắn mới nhận ra nàng thật sự say không nhẹ. Toàn thân mềm nhũn chẳng còn chút sức lực nào, phải có hắn đỡ lấy mới không ngã xuống.

Giá hàng đổ ầm xuống đất, đập vỡ mấy vò rượu, phát ra tiếng động nặng nề, vậy mà vẫn chẳng làm nàng giật mình lấy một chút.

Cô nương này...

Nhậm Phong Quyết nhíu mày.

Khóe mắt quét qua, hắn đã thấy tên thích khách áo đen đang nấp phía sau một dãy giá hàng khác.

“Khoang thuyền chỉ lớn từng này, ngươi còn định trốn đến bao giờ?”

Vừa nói, hắn vừa định đặt cô nương kia trở lại mặt đất, nào ngờ một đôi tay bất ngờ vòng lên eo hắn.

Ngay sau đó, cô nương ấy gần như chui nửa người vào trong áo choàng của hắn, xuyên qua từng lớp vải mà áp sát lấy hắn.

“...”

Gương mặt luôn bình tĩnh trước mọi sóng gió của Nhậm đại nhân lúc này cũng hiếm khi lộ ra vài phần mất tự nhiên.

Đúng lúc Nhậm Phong Quyết thất thần, thích khách đã chớp lấy thời cơ. Hắn bật người lao tới, cầm đoản kiếm đâm thẳng về phía hai người.

Thấy vậy, Nhậm Phong Quyết chỉ có thể thuận thế ôm lấy cô nương trong lòng, liên tiếp lùi lại né tránh.

Trong khoang chất đầy tạp vật, rất khó thi triển thân thủ.

Thích khách dồn sức đâm liền mấy nhát kiếm, ép hai người lui dần vào góc khoang, không còn đường tránh.

Nhậm Phong Quyết âm thầm điều hòa hơi thở, tính toán thời điểm đối phương ra tay tiếp theo. Hắn lập tức kéo cái gánh nặng trong lòng sang một bên, rồi bất ngờ tung chân quét ngang.

Một đòn này vừa chuẩn vừa mạnh.

Thích khách chỉ đành buông đoản kiếm, lộn người một vòng gọn ghẽ để kéo giãn khoảng cách. Bất chợt, hắn giơ tay lên, tiếng cơ quan khẽ vang. Sáu mũi tên tay hình hoa mai lập tức sẵn sàng phóng ra.

Nhậm Phong Quyết giật mình. Nghĩ đến tình cảnh hiện tại của mình và cô nương say rượu kia, hắn không kịp suy nghĩ nhiều, chỉ đành vung tay tung áo choàng ra, kéo nàng vào lòng che chở.

Mấy mũi tên hoặc bị áo bào hất lệch, hoặc bị đánh bật xuống đất, nhưng vẫn có một mũi ghim vào vai hắn.

Thích khách mừng thầm, lăn người nhặt lại thanh kiếm ngắn dưới đất, định thừa thắng xông lên.

Nhưng đúng lúc hắn vừa giơ kiếm lên, cô nương trong lòng Nhậm Phong Quyết chợt ngẩng đầu.

Một đôi mắt lạnh lẽo sâu thẳm nhìn sang.

Trong khoảnh khắc ấy, một cảm giác áp bức khó mà diễn tả bất ngờ đè xuống từ trên đỉnh đầu. Tay chân hắn cứng đờ, cả người như bị đóng chặt tại chỗ.

Nhậm Phong Quyết thấy rõ cảnh đó, lập tức tung một cước đá văng thanh kiếm trong tay đối phương.

Chỉ vài ba chiêu, động tác gọn gàng dứt khoát, rồi nhanh chóng khống chế được tên thích khách.

“ Nhậm đại nhân!”

Ngoài cửa, Dư Lang sốt ruột chờ hồi lâu, cuối cùng không nhịn được nữa, vội vàng xông vào.

Vừa nhìn thấy vai Nhậm Phong Quyết bị thương, hắn sợ đến mức cao giọng.

“Nhậm đại nhân, ngươi bị thương rồi sao?”

Được Dư Lang nhắc nhở, Nhậm Phong Quyết mới cúi đầu nhìn vết thương một cái. Hắn thản nhiên đáp: “Không sao. Ám khí không có độc, chỉ là vết thương ngoài da.”

Hắn đang định dặn dò vài câu thì thấy Dư Lang lao lên trước, đạp mạnh tên thích khách xuống đất.

“Mau khai! Rốt cuộc là kẻ nào sai ngươi đến hành thích Nhậm đại nhân?”

Dường như lúc này tên thích khách mới hoàn hồn. Ánh mắt hắn vô thức nhìn về cô nương trong góc, cả người run lên một cái.

Dư Lang lúc này mới phát hiện trong khoang còn có người khác.

Một cô nương trẻ tuổi thân hình gầy yếu, quần áo đơn sơ, nhìn là biết xuất thân nghèo khó, đang lặng lẽ dựa vào góc tường.

Có lẽ vì bị dọa sợ quá mức, sắc mặt nàng trắng bệch không còn chút máu. Trên khuôn mặt nhỏ cũng chẳng có lấy một biểu cảm.

Tội nghiệp thật.

Dư Lang đang cân nhắc nên nói gì để an ủi thì dưới chân bỗng truyền tới một tiếng kêu rên.

Tên thích khách đã âm thầm nuốt thuốc độc tự vẫn.

Dư Lang tức đến nghiến răng: “Bản công tử còn chưa hỏi được câu nào mà!”

Đối với kết quả này, Nhậm Phong Quyết không hề bất ngờ. Ngược lại, hắn còn ung dung chỉnh lại áo bào.

“Ta đang định nhắc ngươi đề phòng hắn tự sát.”

“...”

Dư Lang ngượng ngùng rút chân về, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Bản công tử đâu phải không nghĩ tới, chỉ là chậm một bước thôi.”

Nghe vậy, Nhậm Phong Quyết làm như nghiêm mặt hỏi: “Ngươi tự ý rời vị trí canh giữ, còn chưa nói cho ta biết bên ngoài thế nào.”

“Nhậm đại nhân cứ yên tâm. Đám trộm vặt kia đã bị xử lý ngoan ngoãn cả rồi, không dám làm loạn nữa đâu.”

Sợ bị trách phạt, Dư Lang lại cung kính nói: “Hạ quan vừa kiểm tra khắp nơi, tên thích khách này không có đồng bọn.”

Nhậm Phong Quyết khẽ gật đầu, trong lòng đã hiểu rõ.

Trên thuyền không dễ ẩn náu, dùng ám khí để hành thích quả thật là cách thích hợp nhất.

Nhưng thân thủ của tên thích khách này lại bình thường. Không biết là kẻ đứng sau quá coi thường hắn, hay còn có âm mưu khác.

Suy nghĩ một lúc, ánh mắt Nhậm Phong Quyết nhìn xuống ám khí dưới chân, hắn cúi xuống nhặt lên xem xét kỹ càng.

Một hồi lâu sau mới dặn: “Sau khi lên bờ, mang xác về. Sai người điều tra kỹ lai lịch của hắn.”

Tính thời gian, thuyền cũng sắp vào địa phận kinh thành.

Hắn đang định bước ra ngoài thì chợt cảm nhận được có một ánh mắt đang nhìn mình từ trong góc.

Nhậm Phong Quyết quay đầu lại, còn chưa kịp lên tiếng, Dư Lang đã chen trước: “Cô nương này chắc hẳn bị dọa sợ lắm rồi. Nhậm đại nhân, ngươi xem chúng ta... có nên giúp nàng một tay không?”

“...”

Tình cảnh vừa rồi xác thật rất nguy hiểm, nhưng cô nương này nào có vẻ gì là sợ hãi?

Ngược lại, ánh mắt nàng nhìn hắn còn mang theo vài phần dò xét, cân nhắc.

Nhậm Phong Quyết vốn đa nghi, bất giác khẽ nhíu mày.

Hắn liếc Dư Lang một cái rồi nói: “Dư thiếu khanh trước nay thương hoa tiếc ngọc, chuyện này ngươi tự quyết là được.”

“Chỉ là vừa rồi cô nương này xuất hiện trong khoang cùng với thích khách, thân phận vẫn chưa rõ ràng. Dư thiếu khanh tiện thể hỏi rõ luôn đi.”

Dư Lang nghe xong, tim chợt hẫng một nhịp, lập tức có cảm giác tự bê đá đập chân mình.

Hắn gõ lên đầu một cái, bất đắc dĩ chắp tay: “Hạ quan tuân lệnh.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương