Dẫn Đèn Độ Hồn, Hầu Phu Nhân Từ Địa Phủ Trở Về

Chương 8: Từ hôn

Trước Sau

break

Từ khi tạm thay mặt quản lý Hình Bộ một năm trước, để tiện ra vào làm việc, Nhậm Phong Quyết đã mua một căn nhà hai lớp sân ở kinh thành.

Hắn vốn thích yên tĩnh. Trong nhà ngoài một vị quản gia cùng họ theo từ Hầu phủ sang, chỉ có thêm bốn người hầu để sai việc, quạnh quẽ vô cùng.

Nói cũng lạ. Nhậm đại nhân tuy sinh ra trong Hầu phủ, thân phận cao quý, nhưng trên người lại không có chút thói xa hoa nào. Ngày thường ăn mặc chi tiêu đều hết sức giản dị, ngay cả nơi ở cũng thanh đạm sơ sài.

Là cận thần được thánh thượng tin dùng, vậy mà hắn không hề thích phô trương thân phận.

Dư Lang không thích đến nhà hắn làm khách. Nhưng hai người vốn thân thiết, lại thường xuyên qua lại vì công vụ, nên mỗi tháng ít nhiều cũng phải ghé vài lần.

Mỗi lần tới, hắn đều nhăn nhó than phiền. Khi thì chê trà nhà Nhậm đại nhân quá đắng, khi thì chê thức ăn quá thanh đạm.

Mà Nhậm Phong Quyết vẫn giữ nguyên cách tiếp khách của mình, chỉ đáp một câu: “Dư thiếu khanh muốn ở hay muốn đi đều tùy ý.”

Vì thế, nếu không có việc quan trọng, Dư Lang rất ít khi tới. Cho dù có đến cũng đều canh đúng giờ, nói xong việc là đi.

Nào giống hôm nay, hắn lại dẫn theo một cô nương tới tận cửa.

Khoảng giờ Tỵ đã tới, giữa trưa dùng cơm, uống hết mấy ấm trà, đến lúc mặt trời ngả về tây vẫn chưa có ý định rời đi.

Người hầu A Xuân cố nén thắc mắc, lặng lẽ bước lên thay thêm một chén trà.

Thấy Dư Lang ung dung tự tại, không hề có chút mất kiên nhẫn vì phải chờ quá lâu, trong lòng càng thêm ngạc nhiên.

Lại nhìn sang cô nương bên cạnh, người này cũng khiến người ta chẳng sao hiểu nổi.

Từ lúc bước vào nhà, nàng luôn ngồi ngay ngắn đoan chính.

Chỉ uống một chén trà, thỉnh thoảng nhắm mắt nghỉ ngơi, gần như chưa từng nói lấy một câu.

Bầu không khí quái lạ ấy khiến A Xuân không nhịn được ngẩng đầu nhìn trời, cũng không biết hôm nay gió gì thổi tới nữa...

Đúng lúc mặt trời lặn, Nhậm đại nhân cuối cùng cũng trở về.

Dư Lang mừng rỡ, lập tức chạy ra cửa đón.

“Nhậm đại nhân, cuối cùng ngươi cũng về rồi.”

Khóe mắt Nhậm Phong Quyết hơi giật giật, hắn không nhịn được liếc vào trong nhà, đúng lúc nhìn thấy một đôi giày thêu bằng gấm mềm màu ngó sen, trên mặt còn dính chút bùn đất.

Quả nhiên, hắn đoán không sai. Nhậm Phong Quyết nhíu mày, hạ thấp giọng hỏi: “Sao ngươi lại đưa người về tận nhà ta?”

Dư Lang ngạc nhiên: “Không phải là ý của đại nhân sao?”

Khóe môi Nhậm Phong Quyết cũng giật theo.

“Ta nhớ nguyên văn lời ta lúc ấy là, cô nương này tính tình kỳ lạ, hành tung đáng ngờ. Ngươi hãy dò xét cho rõ rồi mới dẫn tới gặp ta.'“

Hắn từng bảo mang người về nhà mình lúc nào?

Dư Lang cười gượng: “Đại nhân phải vào cung diện kiến thánh thượng mà. Ta đâu thể dẫn người tới Hình Bộ hay Đại Lý Tự được?”

“Nàng chỉ là một cô nương yếu đuối, lại vừa trải qua chuyện nguy hiểm. Nếu bị dọa thêm e rằng không chịu nổi. Hạ quan nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy nơi này là thích hợp nhất.”

Nhậm Phong Quyết không biết nói gì. Hắn đưa tay day trán, cố nén mệt mỏi cả ngày, rồi vén rèm bước vào trong.

...

Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, Hạ Hi Mặc mở mắt.

Trong ánh chiều tà, một bóng người cao gầy đứng ở cửa. Dung mạo dưới ánh ngược sáng vẫn mờ nhạt khó nhìn rõ.

Nhưng nàng vẫn nhận ra, chính là người đàn ông mang hơi thở đặc biệt ở trên thuyền.

Từ lúc hắn bước vào phòng, luồng dương khí thuần khiết trên người hắn đã lập tức xua tan hơi lạnh quanh nàng.

Trùng hợp đến vậy sao?

Hắn chính là con trai của Nhân Tuyên Hầu?

Hai người nhìn nhau, mỗi người đều mang tâm tư riêng.

Còn chưa ai kịp lên tiếng, Dư Lang đã theo sau bước vào. Hắn chủ động giới thiệu: “Vị này chính là người cô nương muốn gặp.”

Hạ Hi Mặc chăm chú đánh giá người đàn ông trước mặt. Dung mạo hắn sáng sủa tuấn tú, mái tóc được búi cao. Mũ quan đã tháo xuống, bên ngoài vẫn khoác áo choàng đen, bên trong lại là triều phục màu tím.

Dưới chân là đôi giày đen sạch sẽ không vương một hạt bụi, hẳn là vừa từ trong cung trở về, còn chưa kịp thay thường phục.

Hạ Hi Mặc đứng dậy, bước lên hai bước, hỏi: “Ngươi là con trai của Nhân Tuyên Hầu?”

Câu hỏi thẳng thừng đến mức Dư Lang nghe mà toát mồ hôi thay nàng.

Hắn biết cô nương này gan lớn, nhưng không ngờ lại lớn đến thế.

Thử hỏi trong thiên hạ này, từ bá quan văn võ cho tới dân thường, có mấy ai dám nói chuyện với Sống Diêm La như vậy sao?

Đối với chuyện ấy, Nhậm Phong Quyết vẫn bình thường.

“Đúng vậy. Không biết cô nương là ai? Tìm ta có việc gì?”

Dưới ánh mắt dò xét của hắn, Hạ Hi Mặc không hề né tránh. Nàng đưa tay kéo một miếng ngọc đeo trước cổ xuống, đưa tới trước mặt hắn.

“Ta họ Hạ.”

Nhìn miếng ngọc hình vành trăng ấy, trong giây lát Nhậm Phong Quyết vẫn chưa kịp phản ứng. Nhưng vừa nghe thấy họ của nàng, trong lòng hắn lập tức chấn động.

Dư Lang biết rõ Nhậm đại nhân có hôn ước từ nhỏ.

Người được đính hôn với hắn chính là con gái của Hạ Thanh, vị Đại Tướng quân hộ quốc từng dẹp yên biên cương sáu năm trước.

Mà cô nương này lại họ Hạ...

Chuyện gì thế này?

Nhậm Phong Quyết chần chừ hỏi: “Ngươi là...”

“Con gái của Hạ Thanh, Hạ Hi Mặc.”

Quả nhiên là nàng!

Biến cố bất ngờ khiến Dư thiếu khanh đang mong xem trò vui cũng phải lau thêm một lớp mồ hôi lạnh.

Nhậm đại nhân có vị hôn thê, mà vị hôn thê ấy lại một thân một mình tìm tới kinh thành!

Ai da, tình nghĩa sâu nặng như vậy quả thật khiến người ta ngưỡng mộ.

Thế nhưng trong lòng Nhậm Phong Quyết lại dâng lên cảm giác rất khác. Đối với Hạ cô nương được đính hôn từ nhỏ này, hắn vốn chưa từng để tâm.

Nếu không phải cha mẹ thường xuyên nhắc tới, có lẽ hắn còn chẳng nhớ nổi có người như vậy.

Mấy năm nay hắn dồn hết tâm trí vào triều đình, lại không sống ở Hầu phủ, chuyện hôn ước từ lâu đã bị hắn ném ra sau đầu.

Nào ngờ có một ngày đối phương lại chủ động tìm tới cửa.

Ban đầu là khó hiểu, nhưng nghĩ kỹ thì hắn lại nghi ngờ.

Những năm gần đây Hạ Hi Mặc vẫn sống ở nhà cậu tại Giang Nam. Bởi vậy Hầu phủ vẫn luôn chăm sóc, giúp đỡ Mục gia.

Theo lẽ thường, nàng đáng ra phải sống cuộc đời đủ đầy không lo ăn mặc mới phải.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến Mục gia để mặc nàng một thân một mình lên kinh thành?

Hơn nữa còn chật vật đến vậy...

“Mục gia, có phải gặp chuyện khó khăn gì không?”

Suy nghĩ một hồi, Nhậm Phong Quyết thử dò hỏi.

Sắc mặt Hạ Hi Mặc vẫn bình tĩnh, không lộ chút khác thường.

“Không liên quan tới Mục gia, là ta muốn tới tìm ngươi.”

Với thân phận đặc biệt của nàng, nói đến mức này rồi, ngay cả người ngoài như Dư Lang cũng có cảm giác mình đang nghe lén chuyện riêng của một đôi chưa cưới.

Hay là, hắn nên tránh mặt một chút?

Nhậm Phong Quyết vốn luôn bình tĩnh trước mọi chuyện, vậy mà lúc này cũng thấy hơi gượng gạo.

“Tìm ta?”

Nghe tới đây, Dư Lang đã quyết định lặng lẽ lui ra ngoài.

Thế nhưng vừa đi tới cửa, hắn đã nghe Hạ Hi Mặc nói: “Đúng, ta tới tìm ngươi để hủy hôn.”

“!!!”

Dư thiếu khanh dừng bước, suýt nữa tưởng mình nghe nhầm. Lại nhìn sang Nhậm Phong Quyết, sắc mặt hắn lúc này cũng phức tạp chẳng khác gì tâm trạng trong lòng.

Vị hôn thê chưa từng gặp mặt, lặn lội ngàn dặm tìm tới tận cửa, vậy mà lại là để từ hôn!

Dù nhìn thế nào, chuyện này cũng quá mức hoang đường.

Chỉ trong chớp mắt, vô số suy nghĩ đã lướt qua đầu Nhậm Phong Quyết.

Hắn từng nghi ngờ thân phận của nàng, từng nghi ngờ nàng mạo danh để đạt mục đích nào đó. Nhưng duy chỉ không ngờ nàng lại nói ra những lời ấy.

Dư Lang đứng ở cửa, tiến cũng không được, lùi cũng không được.

Kinh ngạc một hồi, cuối cùng vẫn không nhịn được xen vào: “Hạ cô nương, chuyện này chắc chắn có hiểu lầm gì đó. Cô nương và Nhậm đại nhân mới gặp mặt lần đầu, nói những lời như vậy, e là không thích hợp cho lắm.”

Hạ Hi Mặc vẫn lạnh nhạt như cũ, ánh mắt nhìn Nhậm Phong Quyết kiên định mà dứt khoát.

Nàng nói: “Ta hỏi chính là ngươi. Nếu ngươi không có ý kiến, hãy viết cho ta một phong thư từ hôn.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương