Đêm khuya, tuyết đã ngừng rơi, đất trời trắng xóa một màu.
Bên ngoài chính sảnh Mục phủ, Mục Đinh Đinh đang cau mày nhìn cánh cửa đóng chặt, gương mặt đầy vẻ lo lắng.
Ba ngày trước, viện bên truyền ra tin Hạ Hi Mặc qua đời. Phạm thị cố tình giấu kín chuyện này, nhưng nàng vẫn nghe ngóng được đôi chút.
Đối với biểu muội ấy, trong lòng Mục Đinh Đinh vẫn luôn có chút áy náy. Nhưng mẫu thân đã nói, một khi đã chọn bước lên con đường không có lối quay đầu thì cũng không còn đường lui nữa.
Hạ Hi Mặc chết rồi, cánh cửa của phủ Nhân Tuyên hầu, nàng không muốn bước vào cũng phải bước vào.
Chỉ là bây giờ, mọi chuyện lại trở nên rắc rối hơn.
Người đã chết, sao có thể đột nhiên trở về được?
Đang mải suy nghĩ, cánh cửa lớn bỗng hé mở từ bên trong, đám hạ nhân canh trước cửa đều ngẩn người.
Một lát sau, người đầu tiên bước ra lại là một bóng dáng gầy gò, mảnh khảnh.
“Hi Mặc...”
Mục Đinh Đinh nghẹn thở, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh len thẳng vào tận tim gan.
Đối diện với vô số ánh mắt kinh ngạc, trên gương mặt tái nhợt của Hạ Hi Mặc vẫn không hề có chút cảm xúc nào.
Phía sau nàng, Chu quản gia đang đỡ Phạm thị bị dọa đến ngơ ngác, chậm chạp bước ra ngoài.
So với Hạ Hi Mặc, sắc mặt hai người kia càng trắng bệch, ánh mắt đờ đẫn, rõ ràng tình hình không hề ổn.
“Mẫu thân.”
Mục Đinh Đinh cố nén sợ hãi, vội vàng bước tới hỏi: “Mẫu thân bị sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Nghe thấy tiếng con gái, đôi mắt đờ đẫn của Phạm thị mới dần lấy lại chút tỉnh táo.
Bà túm chặt lấy tay Mục Đinh Đinh, sốt ruột nói: “Đinh Đinh, con mau dẫn người tới hậu viện, xuống giếng... xuống giếng đào thi thể Xuân Oanh Nhi lên cho ta.”
Sắc mặt Mục Đinh Đinh lập tức thay đổi.
“Mẫu thân... người... người đang nói gì vậy?”
Phạm thị không giải thích, chỉ liên tục thúc giục: “Đừng hỏi nữa, mau đi làm đi...”
Từ trước đến nay Mục Đinh Đinh luôn nghe lời mẫu thân. Dù không biết đầu đuôi ra sao, nàng vẫn không dám chần chừ, lập tức gọi vài hạ nhân cùng chạy tới hậu viện.
Chưa đầy một canh giờ sau, bên cạnh chiếc giếng cạn ở hậu viện đã xuất hiện một bộ hài cốt trắng hếu.
Liên quan đến mạng người, Mục Đinh Đinh càng thêm hoang mang.
Còn Phạm thị vừa nhìn thấy bộ xương ấy thì hai chân mềm nhũn, quỳ phịch xuống đất, gương mặt đầy vẻ hối hận.
“Là ta có lỗi với ngươi! Là ta sai rồi! Là ta đáng chết!”
“Kiếp sau... Ta làm trâu làm ngựa trả nợ cho ngươi! Xin ngươi tha thứ cho ta!”
Vị chủ mẫu trước nay luôn đoan trang rộng lượng, vậy mà lúc này lại bật ra những lời như thế, khiến tất cả mọi người đều khiếp sợ.
Mục Đinh Đinh chỉ cảm thấy như trời sắp sập xuống, vội bước lên đỡ Phạm thị.
“Mẫu thân, người đang nói gì vậy? Chuyện này có liên quan gì đến người?”
Phạm thị khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía Hạ Hi Mặc, đôi môi run rẩy nói: “Nàng là Xuân Oanh Nhi... là ta sai người đánh chết nàng...”
Nghe đến cái tên ấy, Mục Đinh Đinh cuối cùng cũng hiểu được bảy tám phần.
Nàng nhìn theo hướng đó, lại vô tình chạm phải đôi mắt lạnh lẽo của Hạ Hi Mặc, lập tức nghẹn lời, không dám nói thêm nữa.
Hạ Hi Mặc thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu nhìn trời.
Dưới sự dõi theo của mọi người, nàng bước tới bên bộ hài cốt, giơ ngón tay trỏ nhẹ nhàng chạm vào giữa trán bộ xương.
“Nỗi oan đã được sáng tỏ, lên đường đi.”
Vừa dứt lời, bộ hài cốt kia lập tức hóa thành tro bụi, tan biến giữa nền tuyết trắng mênh mang.
Chứng kiến cảnh ấy, người trong Mục phủ đều mặt cắt không còn giọt máu, vô thức lùi lại mấy bước. Khi nhìn về phía Hạ Hi Mặc, trong mắt họ đã nhiều thêm vài phần sợ hãi.
Phạm thị đang hoảng loạn đến mức hồn vía lên mây thì thấy Hạ Hi Mặc quay đầu lại, lạnh lùng nói: “Những điều ta yêu cầu, ngươi nhớ cho kỹ. Giết người thì phải đền mạng, xuống suối vàng rồi cũng tiện gặp nhau.”
Nói xong, nàng không để ý đối phương có đáp lại hay không, cứ như cơn gió tuyết giữa đêm khuya, lặng lẽ đến rồi lại lặng lẽ rời đi.
Chỉ sau một đêm, Mục gia đã xảy ra biến cố long trời lở đất.
Lúc trời còn tờ mờ sáng, một tốp nha dịch vội vã băng qua phố Tây, không bao lâu đã bao vây kín cổng Mục phủ.
Tên bộ khoái dẫn đầu khoanh tay ngáp một cái rồi lớn tiếng hỏi: “Là ai đến báo quan vậy?”
Chỉ thấy một người phụ nhân tóc tai rũ rượi chậm rãi bước từ trong ra, khàn giọng đáp: “Đại nhân, là ta.”
Tên bộ khoái là người tinh mắt, vừa nhìn đã nhận ra thân phận đối phương, lập tức giật mình kinh ngạc.
“Phu nhân Mục gia? Ngươi... Ngươi đây là...”
Phạm thị chậm rãi ngẩng đầu lên, thốt ra bốn chữ: “Ta đã giết người.”
Nói xong, bà đưa tới một tờ giấy nhận tội.
Ngay trong ngày hôm đó, chủ mẫu Mục gia là Phạm thị bị bắt vào ngục. Đến tối, bà treo cổ tự vẫn trong lao. Tin tức vừa truyền ra đã làm cả huyện Tây Linh chấn động.
Thế nhưng vì sao bà bị bắt, phạm phải tội gì, nha môn lại ngậm miệng như bưng, không hé lộ nửa lời.
Ba ngày sau, Mục Tranh đang làm quan ở kinh thành nhận được thư nhà do con gái thay bút gửi tới.
Đọc hết mấy trang giấy dày đặc chữ viết, toàn thân ông lạnh buốt, trong lòng ngổn ngang trăm mối, nhất thời không biết nên nghĩ thế nào.
Suốt một đêm ông trằn trọc không ngủ, nghĩ ra đủ mọi cách ứng phó.
Trời còn chưa sáng hẳn, Mục Tranh đã gọi tâm phúc tới. Suy đi tính lại rất lâu, cuối cùng ông dặn dò: “Bằng mọi giá phải nhanh chóng tìm được Hi Mặc, đưa con bé tới kinh thành gặp ta.”
Cùng lúc đó, trên một chiếc thuyền buôn đang xuôi về kinh đô, một cô gái trẻ mặc áo vải thô đang tựa vào khoang chất đầy vò rượu.
Nàng nhắm nghiền hai mắt, gương mặt tái nhợt. Theo từng đợt chòng chành của con thuyền, cơ thể nàng dần mềm nhũn rồi ngã xuống sàn, hoàn toàn bất tỉnh.
Đúng lúc ấy, bên ngoài khoang thuyền bỗng vang lên tiếng huyên náo.
Có người quát lớn: “Tất cả nằm xuống! Biết điều thì giao hết tiền bạc của cải trên người ra đây, bằng không đừng trách đao kiếm không có mắt!”
Thì ra là một đám cướp sông giả dạng hành khách trà trộn lên thuyền, định nhân cơ hội cướp một mẻ lớn.
Chiếc thuyền buôn này xuất phát từ huyện Tây Linh, vốn chỉ dùng để chở hàng hóa lên kinh thành. Về sau vì đường thủy thuận tiện, các châu huyện dọc đường qua lại đông đúc nên mới kiêm luôn việc chở khách kiếm lời.
Lúc này thuyền đã ra giữa sông, bốn bề đều là nước, muốn cầu cứu cũng không có ai cứu.
Mấy tên cướp vừa rút đao ra, trên thuyền lập tức hỗn loạn, không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.
Những người ham sống sợ chết càng vội vàng dâng hết tiền bạc mang theo bằng cả hai tay, chỉ sợ chọc giận đám cướp.
Thấy vậy, bọn cướp đang định lần lượt vét sạch của cải.
Bỗng nghe “vút” một tiếng xé gió. Không biết từ đâu bay tới một chiếc đũa, sượt qua má tên cướp rồi cắm phập vào xà thuyền bên cạnh.
Đòn đánh ấy tuy không làm ai bị thương nhưng khí thế cực mạnh.
Rõ ràng người ra tay là một cao thủ.
Nhờ ánh sáng mờ nhạt của mặt trời, tên cướp ngẩng đầu nhìn theo hướng chiếc đũa bay tới. Chỉ thấy trong khoang lầu tầng hai có hai nam tử đang ngồi.
Một người mặc áo bào trắng tung bay, mặt mày sáng sủa, dáng vẻ phóng khoáng. Trong tay hắn còn cầm một chiếc đũa nghịch ngợm, trông rất ngang tàng bất cần đời.
Người còn lại khoác áo choàng đen, dung mạo thanh tú tuấn nhã. Tuy tuổi còn trẻ nhưng trầm ổn, trên người toát ra vẻ sang quý, vừa nhìn đã biết xuất thân không tầm thường.
Dường như hai người này hoàn toàn không xem nguy hiểm bên dưới ra gì. Thần sắc bình thản ung dung, không có chút sợ hãi.
Tên cướp cầm đầu nghẹn họng, linh cảm không lành chợt dâng lên.
Chỉ nghe nam tử áo trắng thong thả nói: “Sắp vào kinh đến nơi rồi, sao còn gặp phải chuyện thế này chứ?”
Nam tử áo đen không đáp, chỉ tự rót cho mình một chén trà rồi chậm rãi nhấp một ngụm.
Thấy vậy, nam tử áo trắng lười biếng khoanh tay trước ngực, quay đầu nhướng mày hỏi: “Nhậm đại nhân, ngài nói xem, chuyện cỏn con này chúng ta có nên nhúng tay quản hay không?”