Đối mặt với lời chất vấn của Hạ Hi Mặc, sắc mặt Phạm thị trắng bệch như tờ giấy. Bờ môi run rẩy, muốn cãi lại nhưng không thốt nổi lấy nửa lời.
Phạm thị ngây người nhìn cháu gái mồ côi trước mặt, trong lòng chỉ còn lại hoảng loạn và sợ hãi.
“Ngươi... Ngươi không phải Hạ Hi Mặc! Rốt cuộc ngươi là người hay là quỷ?”
Hạ Hi Mặc của ngày trước là một đứa bệnh tật yếu ớt, ai muốn bắt nạt thế nào cũng được.
Sao nàng có thể biết những chuyện này? Lại càng không thể nói ra những lời như thế được!
Ngoài cửa sổ, gió tuyết gào thét, đêm vẫn còn rất dài.
Hạ Hi Mặc đứng trước mặt Phạm thị, đôi mắt lẳng lặng như mặt hồ, không gợn nổi một tia sóng.
Giọng nàng vẫn lạnh như băng, nhưng lại nói một câu không hề liên quan: “Năm đó, Mục Lâm là do ngươi đẩy xuống nước.”
Cái tên đã bị chôn vùi nhiều năm đột ngột được nhắc tới, ngay cả Chu quản gia đứng bên cạnh cũng giật mình.
Phạm thị như bị sét đánh ngang tai, môi run bần bật.
“Ngươi... ngươi nói bậy cái gì thế?”
Bảy năm trước, Mục Lâm là đứa con trai duy nhất của Mục Tranh, vì ham chơi nên trượt chân ngã xuống hồ trong hoa viên phía sau phủ rồi chết đuối.
Mẹ ruột của hắn là trắc phu nhân Lưu thị vì chuyện đó mà lâm bệnh nặng, từ đó đầu óc lúc tỉnh lúc mê, không còn bình thường nữa.
Bề ngoài, đó chỉ là một tai nạn. Nhưng chỉ có Phạm thị mới biết đêm ấy trong hoa viên Mục phủ đã xảy ra chuyện gì.
Hạ Hi Mặc nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, như thể đang tận mắt chứng kiến cảnh tượng năm xưa.
Nàng tiếp tục kể: “Tối hôm đó, sau khi học xong bài, Mục Lâm ra hoa viên hái một cành ngọc lan, định mang về tặng Lưu thị.”
“Khi ấy, ngươi vừa hay đang đi dạo một mình trong vườn. Mục Lâm vốn không thích ngươi, từ xa đã nhìn thấy nhưng không muốn hành lễ.”
“Cho nên ngươi gọi hắn lại.”
Đêm ấy, đứa bé sáu tuổi giấu cành ngọc lan trắng ra sau lưng, miễn cưỡng bước tới.
Phạm thị cau mày không vui: “Thấy ta rồi sao còn tránh mặt?”
Mục Lâm đành ngoan ngoãn hành lễ, nhỏ giọng đáp: “Ta... Ta không nhìn thấy phu nhân.”
Mục Lâm là con của trắc thất, nhưng từ nhỏ đã không chịu gọi Phạm thị là mẫu thân. Mục Tranh không những không ép buộc mà còn nhiều lần khuyên thê tử rộng lượng bỏ qua.
Nghĩ đến chuyện đó, trong lòng Phạm thị lại bốc lên một cơn giận vô cớ, bà ta lập tức sa sầm mặt quát: “Mục Lâm, còn nhỏ tuổi như vậy mà đã học thói nói dối rồi sao? Có tin ta đem chuyện này nói với phụ thân ngươi không?”
Mục Lâm biết rõ phụ thân thương mình nên không hề sợ hãi. Trong mắt thậm chí còn lướt qua một tia khinh thường.
Phạm thị nhìn đôi mày đôi mắt giống hệt Lưu thị, trong lòng bỗng dâng lên sự ghen ghét khó nói thành lời.
“Trong tay ngươi giấu cái gì? Đưa đây cho ta xem!”
Mục Lâm vội lùi lại mấy bước: “Cái này là cho mẫu thân ta!”
Chính câu nói ấy đã châm ngòi cho cơn giận của Phạm thị. Bà ta bước tới, định cướp lấy cành ngọc lan để trút giận. Nhưng đứa trẻ cũng bướng bỉnh không kém, ôm chặt bó hoa trong lòng, nhất quyết không buông.
Hai bên giằng co qua lại, không ai để ý phía sau chính là hồ nước sâu.
Cho đến khi bùm một tiếng, nước bắn tung tóe, những cánh ngọc lan trắng bay tán loạn trên mặt đất...
Nhớ lại cảnh tượng ấy, Phạm thị chỉ cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng năm xưa lại ép xuống lần nữa. Nỗi sợ hãi tràn ngập trong đôi mắt.
Phạm thị nhìn Hạ Hi Mặc, cảm giác kinh hoàng trong lòng dần biến thành tuyệt vọng.
“Không... không phải ta đẩy hắn!”
“Là hắn... Là hắn tự ngã xuống! Ngươi đừng hòng vu oan cho ta!”
Đêm đó trong hoa viên không hề có người ngoài.
Sau khi rơi xuống nước, Mục Lâm vùng vẫy kêu cứu rất lâu rồi dần dần chìm xuống.
Mãi tới sáng hôm sau, thi thể nổi lên mặt nước mới được hạ nhân phát hiện.
Với thân phận chủ mẫu, Phạm thị lập tức xử phạt đám người hầu phụ trách trông nom Mục Lâm rồi đuổi hết ra khỏi phủ. Từ đó chuyện này trở thành điều cấm kỵ trong Mục phủ, không ai dám nhắc lại nữa.
Mà 7 năm trước, Hạ Hi Mặc còn chưa tới Mục phủ sinh sống.
Rốt cuộc nàng biết những chuyện này từ đâu? Lại còn kể rõ ràng như thể tận mắt chứng kiến tất cả.
Gió lạnh lướt qua, ánh nến lay động, bóng người đổ dài đầy quỷ dị.
Phạm thị chỉ cảm thấy hơi lạnh lan khắp cơ thể, vô thức siết chặt chuỗi hạt trong tay.
“Người chết sẽ không vu oan cho ngươi.”
Hạ Hi Mặc bước đến bên ngọn đèn, chỉnh lại ngọn nến rồi nói: “Vì chột dạ nên ngươi đã lấp cái hồ ấy đi, định biến nơi đó thành vườn ngọc lan để an ủi vong hồn. Đáng tiếc, trồng cây nào chết cây nấy.”
“Người chết oan oán khí nặng nhất. Bao năm nay, ngươi không phải không cảm nhận được.”
Phạm thị cắn chặt môi dưới, ngón tay run rẩy lần từng hạt châu nhưng không nói nổi câu nào.
Thật ra bao năm qua, bà ta luôn bị bóng đè quấn lấy. Trong giấc mơ lặp đi lặp lại ấy, vườn ngọc lan sau phủ luôn biến thành hồ nước năm xưa.
Mục Lâm toàn thân ướt sũng đứng bên bờ, trên tay cầm một cành ngọc lan trắng, miệng không ngừng gọi mẫu thân...
Điều đáng sợ nhất là mỗi lần tỉnh dậy, trong phòng đều phảng phất mùi hương ngọc lan rất đậm, dù không phải mùa hoa nở.
Nghĩ tới đó, Phạm thị không nhịn được nhắm mắt lại, lẩm nhẩm đọc kinh. Chỉ khi cảm nhận từng hạt châu lăn qua đầu ngón tay, bà mới có chút cảm giác yên lòng.
Thế nhưng đúng lúc này, sợi dây chuỗi hạt bất ngờ đứt, những hạt châu văng đầy mặt đất.
Phạm thị hoảng hốt như vừa mất đi cọng rơm cứu mạng cuối cùng. Bà không còn để ý gì tới thân phận chủ mẫu nữa, vội bò xuống đất nhặt từng hạt châu.
Hạ Hi Mặc lạnh lùng nhìn một hạt châu lăn tới bên chân mình rồi lên tiếng: “Đừng vội. Vẫn còn một vong hồn nữa đang chờ đối chất với ngươi.”
Phạm thị giật mình ngẩng đầu.
Thiếu nữ trước mặt rõ ràng gầy yếu đến mức như cơn gió cũng có thể thổi ngã. Nhưng đôi mắt sâu thẳm phân minh ấy lại khiến người khác không dám nhìn thẳng.
“Quỷ!”
Phạm thị run lẩy bẩy, cuối cùng cũng nhận ra mình phải rời khỏi nơi này.
“Người đâu! Có ai không?”
Vừa gào thét, Phạm thị vừa cố bò ra ngoài. Thế nhưng luồng gió âm lạnh quanh người lại như những bàn tay vô hình, liên tục níu chân bà lại. Dù bà có hét thế nào đi nữa, bên ngoài vẫn không có ai đáp lời.
Hơn nửa đời người sống trong trong hậu viện, bà nào từng chứng kiến cảnh tượng quái dị như vậy. Bị dọa đến bên bờ sụp đổ, bà không gắng gượng nổi nữa, quỳ sụp xuống bên chân Hạ Hi Mặc, vừa khóc vừa van xin.
“Hi Mặc, ta xin ngươi! Ta thật sự biết sai rồi! Xin ngươi tha cho ta!”
“Là ta bị ma xui quỷ khiến nên mới làm ra những chuyện đó! Rốt cuộc ta phải làm gì thì ngươi mới chịu buông tha cho ta?”
Vị chủ mẫu luôn đoan trang nề nếp giờ đây không khác nào một người đàn bà điên ngoài chợ, liên tục dập đầu xin tha, không còn chút thể diện nào.
Hạ Hi Mặc vẫn không có dao động gì, nàng chỉ lạnh lùng nói:
“Bốn năm trước, nha hoàn Oanh Nhi của ta mất tích. Ngươi nói với ta rằng nàng ghét bỏ ta, lén bỏ trốn khỏi phủ.”
Nghe vậy, sống lưng Phạm thị cứng đờ, tiếng khóc lập tức nghẹn lại, cả người chết lặng.
Xuân Oanh Nhi từ nhỏ đã lớn lên cùng Hạ Hi Mặc. Sau khi phủ Tướng quân tan tác, chỉ có nàng vẫn nguyện đi theo chủ cũ.
Nàng trung thành, lương thiện, dù sống trong Mục phủ, trong mắt cũng chỉ nhận một mình Hạ Hi Mặc là chủ tử.
Bốn năm trước, sau khi biết Phạm thị dùng Mục Đinh Đinh thay thế Hạ Hi Mặc để lừa gạt phu nhân Nhân Tuyên Hầu, nàng vô cùng bất bình, nàng muốn đòi lại công bằng cho tiểu thư nhà mình.
Phạm thị coi nàng là cái gai trong mắt, sai người bỏ thuốc câm vào thức ăn. Nhưng Oanh Nhi tính tình cứng cỏi, dù không thể nói được nữa, nàng vẫn làm ầm lên một trận trong phủ.
Đêm đó, Phạm thị gọi vài tên hộ viện tới trói nàng lại, kéo vào nhà củi phía sau viện.
“Ta nể tình ngươi là người cũ của phủ Tướng quân nên mới tha mạng cho ngươi. Nếu còn không biết điều thì đừng trách ta vô tình!”
Phạm thị tự mình tới cảnh cáo.
Vốn tưởng có thể dọa được nàng, nào ngờ Oanh Nhi không chịu khuất phục.
Nàng nhổ thẳng một ngụm nước bọt vào mặt Phạm thị, trong mắt chỉ có căm hận.
Phạm thị nổi trận lôi đình, lập tức ra hiệu cho đám hộ viện bên cạnh. Thế là mấy gã đàn ông lực lưỡng lao vào đánh đập một cô gái yếu đuối.
Không bao lâu sau, Oanh Nhi đã không còn nữa.
Giọng Hạ Hi Mặc lạnh lẽo vang lên, phá tan bầu không khí chết chóc.
“Nhưng ta biết, Oanh Nhi đã chết từ lâu rồi. Bị người ta đánh sống đánh chết, thi thể còn bị vứt xuống cái giếng cạn phía sau viện.”
“Ta nói có đúng không?”
“Mục phu nhân?”
Dưới ánh mắt chăm chú của nàng, tấm lưng vốn đã cứng đờ của Phạm thị cuối cùng cũng hoàn toàn sụp xuống.