Đêm xuống, tuyết lớn phủ kín bầu trời.
Trong Mục phủ nội uyển, noãn các Đinh Thủy.
Một nha hoàn vừa bỏ thêm than vào lò sưởi thì ngoài cửa liền vang lên tiếng thông báo.
“Phu nhân!”
Chủ mẫu Mục gia là Phạm thị đang ngồi cạnh trưởng nữ Mục Đinh Đinh thêu thùa. Nghe tiếng gọi, mí mắt bà bỗng giật mạnh một cái.
“Chuyện gì?”
Người hầu ngập ngừng hồi lâu mới lắp bắp nói: “Là... Là tiền viện xảy ra chuyện. Chu quản gia nói, xin phu nhân trực tiếp qua đó một chuyến.”
Mục Đinh Đinh ở bên cạnh cũng đặt khung thêu xuống, nhíu mày không vui.
“Đã giờ này rồi, chuyện gì mà còn phải để mẫu thân tự mình đi xử lý?”
Người hầu bỗng mềm nhũn chân tay, quỳ phịch xuống đất, giọng run lẩy bẩy: “Là... là Hạ tiểu thư! Nàng đã trở về rồi!”
Nghe vậy, sống lưng Phạm thị cứng đờ, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Chính sảnh Mục phủ, cửa lớn đóng chặt, nhưng bên ngoài hành lang lại đứng đầy hạ nhân, tụm năm tụm ba thì thầm bàn tán.
“Xuân Đào, ta nhớ rõ hôm đó là ngươi đi đưa cơm đúng không? Ngươi thật sự nhìn rõ rồi chứ?”
“Người chết rồi sao có thể sống lại được?”
“Người gác cổng nói trên người nàng còn dính đầy bùn đen ngoài thành, trông cứ như... vừa từ dưới mộ bò lên vậy!”
“Không lẽ trên đời này thật sự có quỷ hồn sao?”
“Xuân Đào, ngươi nói gì đi chứ! Bị dọa ngốc rồi à?”
“Đừng hỏi nàng nữa. Ta nghe nói chính Chu quản gia dẫn người đi chôn xác. Chuyện này chắc chỉ mình ông ấy là rõ nhất...”
“Khụ!” Tiếng ho khẽ vang lên.
Thấy Phạm thị tới, đám người lập tức tản ra hai bên, không ai dám hé răng thêm lời nào.
“Chu quản gia đâu?”
“Bẩm phu nhân, Chu quản gia vẫn còn ở bên trong, chưa ra ngoài lần nào.”
Phạm thị tạm dừng lại, như muốn nói gì đó rồi lại thôi. Một lát sau, bà tháo chuỗi hạt trên cổ tay xuống cầm trong tay, nhìn cánh cửa nặng nề trước mặt rồi nói: “Tất cả tản ra. Không có lệnh của ta, không ai được bước vào.”
Trong phòng, nến đỏ sáng rực, một thiếu nữ đang ngồi ngay ngắn trong đó. Gương mặt mờ ảo dưới ánh nến, bóng dáng gầy gò cô độc.
Nghe tiếng động, nàng cũng không ngẩng đầu, đôi mắt vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng.
Nhìn theo ánh mắt ấy, có thể thấy Chu quản gia vốn luôn điềm tĩnh chững chạc lúc này đang bò rạp dưới đất, run như cầy sấy.
“Có quỷ...”
“Phu nhân, trên đời thật sự có quỷ!”
“Nàng... Nàng... Đã trở về!”
Vừa nhìn thấy Phạm thị, Chu quản gia gần như dùng cả tay lẫn chân bò tới trước mặt bà, lời nói lộn xộn, đầy vẻ hoảng sợ.
Phạm thị cau mày, vốn định quát một câu. Nhưng khi nhìn rõ gương mặt người ngồi trong phòng, máu trong người bà như lạnh đi một nửa.
“Hi Mặc...”
Dưới ánh nến chiếu rọi, gương mặt thiếu nữ trắng nhợt. Đôi mày thanh lạnh, ánh mắt sắc bén. Cuối mắt trái có một nốt ruồi lệ đỏ nhạt, không mang vẻ quyến rũ mà lại toát lên khí chất riêng biệt.
Nàng chỉ mặc một bộ áo trắng nhạt mỏng manh, nửa người lấm đầy bùn đất. Thế nhưng đôi hài gấm thêu hoa sen dây leo dưới chân lại quen thuộc vô cùng.
Chỉ một cái liếc mắt, Phạm thị đã chột dạ lùi lại mấy bước.
“Sao có thể như vậy được?”
“Ngươi không phải đã...”
“Không, ngươi tuyệt đối không phải Hạ Hi Mặc!”
“Rốt cuộc ngươi là ai?”
Phạm thị cố giữ bình tĩnh, đưa tay vuốt ngực. Trong ánh mắt ngoài sợ hãi còn lộ thêm vài phần nghi ngờ.
Đối diện với hàng loạt câu chất vấn yếu ớt ấy, Hạ Hi Mặc không có hành động gì. Nàng vẫn ngồi yên tại chỗ, không nói một lời.
Nhưng nàng càng bình tĩnh bao nhiêu, Phạm thị càng hoảng loạn bấy nhiêu. Bà chưa từng tin quỷ thần, càng không tin người chết có thể sống lại.
Nhưng chuyện trước mắt thì giải thích thế nào đây? Một người mà thi thể đã cứng đờ, sao lại đột nhiên xuất hiện trở về?
Trong sự im lặng ấy, ánh nến chập chờn lay động, bầu không khí quỷ dị đến lạ.
Cuối cùng Hạ Hi Mặc cũng lên tiếng. Giọng nàng lạnh lẽo u uất, như không thuộc về nhân gian.
“Phụ thân ta là Hạ Thanh, Đại tướng quân hộ quốc lừng danh thiên hạ.”
“Mẫu thân ta họ Mục, là nữ họa sư nổi tiếng nhất Đại Kỳ, cũng từng là trưởng nữ dòng chính duy nhất của phủ này.”
“Tên ta là Hi Mặc, do ngoại tổ phụ đặt. Ý nghĩa là tích mặc.”
“Ngươi hỏi ta là ai? Vậy ta sẽ kể cho ngươi nghe, bắt đầu từ 6 năm trước.”
Giọng nàng bình tĩnh lạnh nhạt, như đang kể chuyện của người khác.
Nhưng Phạm thị lại không ngừng run rẩy.
Sáu năm trước, Đại tướng quân hộ quốc Hạ Thanh tử trận vì nước. Thê tử Mục thị cũng đi theo phu quân, để lại cô con gái mồ côi mới 10 tuổi là Hạ Hi Mặc.
Nàng được cậu Mục Tranh đón về nuôi dưỡng trong phủ. Từ nhỏ Hạ Hi Mặc đã bệnh tật liên miên, thân thể yếu ớt. Mỗi ngày đều phải dùng những vị thuốc quý đắt đỏ để dưỡng người, chi phí vô cùng lớn.
Nếu không phải từ nhỏ nàng đã có hôn ước với trưởng công tử phủ Nhân Tuyên Hầu, được hầu phủ âm thầm giúp đỡ. Bằng không, với hoàn cảnh Mục gia lúc ấy, căn bản không thể nuôi nổi nàng.
Tổ tiên Mục gia từng xuất hiện không ít bậc tài tử phong nhã, đáng tiếc con cháu ít ỏi. Đến đời này chỉ còn lại một nam đinh duy nhất là Mục Tranh.
Mà Mục Tranh lại là người không có tâm chí lớn, sống nửa đời tầm thường, chỉ giữ chức quan nhàn tản bát phẩm trong triều.
Sau đó nhờ Nhân Tuyên Hầu tiến cử, được hoàng đế đặc cách đề bạt lên kinh nhậm chức Thị lang Trung thư. Từ đó con đường làm quan thuận buồm xuôi gió.
Mục gia nhờ phủ Nhân Tuyên Hầu mà phất lên, nhưng số phận của Hạ Hi Mặc cũng từ đó rẽ sang hướng khác.
Bốn năm trước, phu nhân Nhân Tuyên Hầu xuôi nam, trên đường đi ngang Tây Linh huyện, nhớ tới đứa con gái mồ côi của Hạ tướng quân nên muốn trực tiếp gặp mặt một lần.
Nhưng hôm ấy Hạ Hi Mặc bị cảm lạnh, đang nằm liệt trên giường.
Phạm thị không muốn bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này, nảy sinh một ý nghĩ độc ác.
Lại để con gái ruột cùng tuổi là Mục Đinh Đinh giả mạo biểu muội, đi gặp phu nhân Nhân Tuyên Hầu.
Kể từ đó, địa vị của Hạ Hi Mặc trong Mục phủ tụt dốc không phanh. Chỉ bằng một câu “cần tĩnh dưỡng, không gặp người ngoài”, Phạm thị đã đẩy nàng vào thiên viện, sống chết mặc kệ.
Bàn tính của Phạm thị vốn là để Mục Đinh Đinh mang danh Hạ Hi Mặc, gả vào phủ Nhân Tuyên Hầu, như vậy mới được như ý nguyện.
Nào ngờ giữa đường lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Ba ngày trước, Hạ Hi Mặc bị chết cóng trong thiên viện. Lúc nha hoàn phát hiện, thi thể đã cứng đờ.
Phạm thị lập tức sai người lén lút mang xác đi chôn ngay trong đêm. Vốn nghĩ chỉ cần làm vậy là có thể giấu trời qua biển, vĩnh viễn không còn họa phía sau.
Ai ngờ... Người đã chết lại tự mình trở về.
Nghe Hạ Hi Mặc lạnh nhạt kể lại từng chuyện năm xưa, tựa như phán quan dưới âm phủ đang vô tình đọc bản án định tội.
Toàn thân Phạm thị lạnh buốt, nỗi sợ trong lòng không sao đè nén nổi. Bà mềm nhũn ngã ngồi xuống ghế, những ngón tay liên tục lần chuỗi hạt. Đôi mắt khép chặt đầy đau đớn, như đang giằng co điều gì đó.
“Hi Mặc... Đúng là mợ có lỗi với ngươi.”
“Nhưng chuyện đã tới nước này rồi... Ta chỉ có thể sai thì đành sai luôn thôi.”
Lời nói nghe đầy hối hận, nhưng sâu trong đáy mắt lại lóe lên sát ý.
“Nếu để phu nhân Nhân Tuyên Hầu biết được năm đó Mục gia chúng ta lừa gạt bà ấy, hậu quả chắc chắn không thể tưởng tượng nổi.”
“Ngươi cũng bạc phúc. Từ nhỏ đã mất cha mất mẹ, thân thể lại yếu đuối. Cho dù thật sự gả vào Hầu phủ, thì có được tương lai gì tốt đẹp đâu?”
“Chi bằng thành toàn cho tỷ tỷ của ngươi.”
Phạm thị bất ngờ bật dậy, trong tay đã cầm sẵn một món đồ ngọc trang trí, hung hăng nện về phía Hạ Hi Mặc.
Nhưng đúng lúc ấy, một cơn gió lạnh âm u đột ngột nổi lên giữa phòng, Phạm thị bị hất văng xuống đất ngay tại chỗ.
Món đồ ngọc rơi xuống, vỡ làm đôi.
Chu quản gia hét lên một tiếng, sợ đến mức chui tọt xuống gầm bàn, run lẩy bẩy như chiếc sàng.
Phạm thị ngồi bệt trên đất, thấy luồng gió âm lạnh vẫn quẩn quanh bên cạnh mình, lập tức hét toáng lên.
Chỉ có Hạ Hi Mặc là chậm rãi đứng dậy.
Nàng từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh như băng.
Dáng người mảnh mai đơn bạc in dài trên nền đất, vậy mà lại mang theo khí thế không ai dám xâm phạm.
“Biết tại sao nói là âm hồn không tan không?”
Phạm thị mặt cắt không còn giọt máu. Cổ họng như bị bóp nghẹt, một chữ cũng không thốt ra nổi.
Hạ Hi Mặc tiếp tục hỏi: “Vậy ngươi còn nhớ... Trên người mình vẫn đang gánh ba mạng người không?”