Dẫn Đèn Độ Hồn, Hầu Phu Nhân Từ Địa Phủ Trở Về

Chương 20: Ôm ta

Trước Sau

break

Canh năm vừa đến, phía chân trời mới dần hiện lên một vệt sáng trắng nhạt.

Nghe tin Hạ Hi Mặc đã tỉnh lại, Nhậm Phong Quyết không dám chậm trễ, lập tức vội vàng chạy tới.

Trương y sư đang đứng chờ trước cửa, vẻ mặt đầy sốt ruột. Thấy hắn trở về, ông vội bước lên báo lại tình hình.

“Tiểu nhân vừa mới châm xong Cửu Châm Hồi Dương, Hạ cô nương liền đột nhiên tỉnh lại...”

Dư Lang đi phía sau cũng phải khen ngợi: “Không hổ là Cửu Châm Hồi Dương, lại có hiệu quả thần kỳ đến vậy.”

Được khen ngợi, Trương y sư không những không vui mà còn càng thêm thấp thỏm.

“Nói ra thật xấu hổ, người tuy đã tỉnh, nhưng mạch tượng lại kỳ lạ vô cùng. Tiểu nhân nhất thời cũng không phân biệt nổi rốt cuộc có phải nhờ Cửu Châm Hồi Dương hay không.”

Nhậm Phong Quyết không đáp, trực tiếp đi tới bên giường.

Hắn hiểu đôi chút y lý. Thấy Hạ Hi Mặc vẫn không còn chút sắc máu nào trên mặt, hắn biết tình hình không mấy lạc quan.

Hắn vén tay áo nàng lên, bắt mạch.

Cảm giác lạnh buốt nơi đầu ngón tay cùng mạch đập yếu ớt đến gần như không thể cảm nhận được, khiến lòng hắn chấn động.

Chỉ người sắp chết mới có mạch tượng như thế...

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên trong đầu, còn chưa kịp suy xét kỹ thì cổ tay hắn đã bị một bàn tay lạnh ngắt giữ chặt, hơn nữa lực còn mạnh đến kinh người.

“Hạ cô nương?”

Nhìn bàn tay đang nắm lấy mình, Nhậm Phong Quyết cũng không biết nên rút ra hay không.

Hạ Hi Mặc rõ ràng vẫn đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, đôi môi động đậy như đang nói điều gì đó.

Hắn nghe không rõ, đành kiên nhẫn cúi thấp người xuống: “Hạ cô nương nói cái gì?”

Đến gần hơn, giọng nói yếu ớt của nàng lọt thẳng vào tai hắn, nhưng nội dung lại khiến toàn thân hắn cứng đờ.

“Ôm ta.”

Nhậm Phong Quyết tưởng mình nghe nhầm, cho đến khi nàng lặp lại lần nữa: “Ôm ta.”

Cho dù Nhậm đại nhân từng phá vô số vụ án lớn, từng nghe qua đủ chuyện hoang đường, cũng chưa từng bị hai chữ đơn giản này làm cho câm nín không biết nói gì.

Hắn ngơ ngẩn cả người, một tay vẫn dừng giữa không trung, tiến cũng không được mà lùi cũng không xong.

Nào ngờ cô nương này gan rất lớn, hoàn toàn không cho hắn thời gian do dự. Nàng đưa tay còn lại ra, nắm chặt vạt áo trước ngực hắn.

Mọi chuyện diễn ra quá bất ngờ, Nhậm đại nhân còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo ngã xuống.

Dư Lang đang đứng chờ ngoài cửa, sốt ruột nhìn vào trong.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái, hắn lập tức hít vào một hơi lạnh.

Nhậm đại nhân đây là bị làm sao vậy?

Đang yên đang lành sao lại lăn lên giường rồi?

Dư thiếu khanh không kịp nghĩ nhiều, lập tức kéo Trương y sư vẫn chưa nhận ra điều bất thường đi thẳng ra ngoài, tiện tay đóng luôn cửa phòng.

Trương y sư đầy vẻ khó hiểu, vừa định quay đầu nhìn lại đã bị Dư Lang mạnh tay xoay đầu trở về.

“Đừng nhìn nữa. Theo ta đoán, Nhậm đại nhân đã tìm ra cách chữa cho Hạ cô nương rồi.”

Trương y sư cứng cổ đứng đó, đầu óc càng thêm mơ hồ. Những lời vừa định nói đành nuốt ngược trở lại.

Trong phòng, đầu óc Nhậm Phong Quyết lúc này đã hoàn toàn rối loạn.

Sợ đè lên người nàng, hắn cuống quýt chống tay xuống mặt giường.

Nhưng thân hình hắn quá cao lớn, còn chiếc giường lại khá hẹp, cho nên dù cố tránh thế nào cũng không thể không chạm vào nàng.

Khoảng cách gần đến mức chóp mũi hai người gần như chạm nhau, Nhậm Phong Quyết theo bản năng nín thở.

Đương nhiên hắn không làm theo lời nàng mà ôm nàng vào lòng.

Đó tuyệt đối không phải hành vi của một quân tử, dù hai người có hôn ước đi nữa cũng không được.

Nhưng Hạ Hi Mặc lại không có chút rụt rè nào của một cô nương khuê các. Không được đáp lại, nàng trực tiếp vươn tay ôm lấy eo hắn.

Nhậm Phong Quyết cứng đờ toàn thân, như bị điểm trúng huyệt đạo.

Trên chiếc giường chật hẹp, hai người cứ thế trong tư thế vô cùng kỳ lạ, nửa ôm nửa tựa vào nhau.

Nhậm đại nhân sống hơn hai mươi năm, nào từng rơi vào tình cảnh bối rối như thế này?

Trong chốc lát, vô số suy nghĩ chen chúc trong đầu, hỗn loạn vô cùng.

Thân thể thiếu nữ mềm mại, lúc này còn không kiêng nể mà liên tục rúc vào lòng hắn.

Cảnh tượng ấy không giống sự thân mật giữa nam và nữ. Nàng càng giống một con thú nhỏ yếu ớt đang tìm hơi ấm để sống sót, nhìn có vài phần đáng thương.

Vì thế, hắn không nỡ đẩy nàng ra, những lời trách cứ cũng không sao nói thành lời.

Cuối cùng chỉ có thể để cho nàng ôm lấy mình.

Nhưng không biết đã qua bao lâu, hắn bỗng kinh ngạc phát hiện cơ thể lạnh ngắt của nàng đang dần dần ấm lên. Sau đó, sắc mặt trắng bệch cũng dần có chút hồng hào.

Nàng giống như một đóa hoa sắp héo tàn, bỗng nhiên sống lại.

Phản ứng đầu tiên của Nhậm Phong Quyết là nghi ngờ mình nhìn lầm, đưa tay bắt mạch lại cho nàng, rồi lập tức sửng sốt.

Lúc này, không chỉ sắc mặt đã khá hơn mà ngay cả mạch tượng cũng ổn định trở lại.

Vậy nên, đó hoàn toàn không phải ảo giác.

Nàng thật sự đã “sống lại”.

Ngoài cửa sổ, trời đã sáng, một tia nắng sớm xuyên qua mái hiên, chiếu xuống hành lang.

Đêm dài cuối cùng cũng qua.

Dư Lang đưa tay che mắt, ngáp một cái thật dài.

“Trời cuối cùng cũng sáng rồi.”

Phía sau vang lên tiếng cửa mở, hắn lập tức tỉnh táo hẳn.

“Nhậm đại nhân, Hạ cô nương thế nào rồi?”

Nhậm Phong Quyết bước ra từ trong phòng, nhưng vẻ mặt lại có chút khác thường.

Nhìn hắn như đang ngơ ngẩn, chỉ khẽ đáp một tiếng từ cổ họng, hoàn toàn không có ý định nói rõ.

Trương y sư không biết chuyện bên trong, vẫn sốt ruột bước lên hỏi: “Tiểu hầu gia, tình trạng của Hạ cô nương có cần đến Thái Y Thự một chuyến nữa không?”

“Không cần.”

Nhậm Phong Quyết đáp ngắn gọn, giọng điệu không nghe ra cảm xúc.

Trương y sư giật mình, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn cắn răng nói: “Nếu đã vậy, xin tiểu hầu gia nén đau thương.”

Không khí lập tức lặng đi, ngay cả Dư thiếu khanh đứng ngoài cuộc cũng không đoán nổi rốt cuộc trong phòng đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng đúng lúc ấy, dưới ánh nắng ban mai, một bóng người hiện ra.

Hạ Hi Mặc bình an vô sự bước ra khỏi phòng, lạnh nhạt hỏi: “Nén đau thương cái gì?”

Vừa nghe thấy giọng nàng, Trương y sư lộ ra vẻ như gặp quỷ.

Ông há miệng, nuốt ngược tiếng kinh hãi vào trong, rồi bịch một tiếng quỳ xuống đất.

“Tiểu hầu gia tha tội! Tiểu nhân lỡ lời, đáng bị tự vả miệng...”

Nhậm Phong Quyết chứng kiến toàn bộ quá trình, nhưng cũng không sao giải thích nổi vì sao một người “sắp chết” lại có thể sống khỏe lại trong thời gian ngắn như vậy.

“Đứng lên đi. Là Hạ cô nương có phúc lớn mạng lớn, ngay cả Diêm Vương cũng không dám thu nhận.”

Vừa nói, ánh mắt hắn lại bất giác lướt qua người Hạ Hi Mặc, trong đôi mắt sâu thẳm ấy hiện lên vài phần suy tư khó đoán.

Cũng không biết trên người cô nương này còn giấu bao nhiêu bí mật nữa...

Dư Lang vỗ ngực, cố ý thở phào một hơi thật dài để giảm bớt bầu không khí gượng gạo.

“Ta đã bảo Nhậm đại nhân có cách mà.”

Nói rồi hắn còn cố tình nhướng mày với Trương y sư.

Trương y sư lúc này mới hiểu ra đôi chút, chỉ đành gật đầu lia lịa: “Dư thiếu khanh nói phải. Tiểu nhân vô cùng khâm phục...”

Nghe hai người kẻ tung người hứng, lại thấy ánh mắt đầy ẩn ý của Dư Lang, Nhậm Phong Quyết đoán hắn hẳn đã nhìn thấy gì đó.

Nhưng hắn không để tâm, cũng không định giải thích, chỉ khẽ lắc đầu rồi xoay người bỏ đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương