Dẫn Đèn Độ Hồn, Hầu Phu Nhân Từ Địa Phủ Trở Về

Chương 19: Ma quỷ quấy phá

Trước Sau

break

“Lại là ma quỷ quấy phá?”

Dư Lang nhíu mày. Tối nay đây không phải lần đầu tiên hắn nghe thấy kiểu nói này.

Lưu chưởng quầy liên tục gật đầu, giọng điệu vô cùng chắc chắn: “Tiểu nhân tuyệt đối không dám nói dối. Hơn nữa, chính mắt tiểu nhân đã nhìn thấy.”

Nhậm Phong Quyết vẫn bình tĩnh như thường, chỉ hỏi: “Là quỷ hồn của Châu Nhan?”

“Đúng vậy!” Lưu chưởng quầy không hề do dự.

“Hôm đó tiểu nhân tận mắt thấy bóng ma ấy xuất hiện trong phòng của thiếu chủ nhân, còn luôn miệng đòi lấy mạng nữa...”

Dư Lang nghe mà thấy vô lý, nhưng Nhậm Phong Quyết lại tiếp lời: “Ý ngươi là, Nhậm Đông Hành đã giết Châu Nhan?”

Lưu chưởng quầy lập tức không dám đáp.

Nhậm Phong Quyết tiếp tục phân tích: “Nếu ma quỷ thật sự có thể lấy mạng người, vậy Nhậm Đông Hành đáng lẽ đã bị Châu Nhan giết từ một năm trước rồi. Sau đó còn xảy ra chuyện gì nữa?”

Lưu chưởng quầy lén nuốt nước bọt, cân nhắc một lúc rồi mới đáp: “Khi ấy con quỷ dữ đó quấy phá rất dữ dội. Vì vậy lão chủ nhân đã mời một đạo nhân tới bắt quỷ...”

Dư Lang không nhịn được xen vào: “Đừng bảo là loại lừa đảo giang hồ nhé? Ta thấy Nhậm lão gia chắc bị lừa không ít bạc đâu.”

“Dư thiếu khanh đừng vội không tin...”

Lưu chưởng quầy nghiêm mặt nói: “Vị đạo nhân đó quả thật có bản lĩnh. Hắn dùng một trận pháp khóa hồn nhốt con quỷ ấy lại, sau đó dùng bùa trấn hồn phong ấn nó. Từ đó trong y trang mới dần yên ổn trở lại.”

Dư Lang nửa tin nửa ngờ: “Thật lợi hại đến vậy sao?”

Lưu chưởng quầy gật đầu.

Trong lúc mọi người im lặng, Nhậm Phong Quyết lại cầm chén trà trên bàn lên, vừa đi đi lại lại trong phòng vừa suy nghĩ.

Dư Lang đã làm việc với hắn nhiều năm, biết đây là thói quen mỗi khi Nhậm đại nhân phân tích vụ án. Thấy hắn dừng bước, liền không chờ nổi mà hỏi: “Nhậm đại nhân đã nghĩ ra manh mối gì chưa?”

Nhậm Phong Quyết nhìn hắn một cái, khóe môi hơi nhếch lên: “Chưa chắc lắm. Vẫn còn một điểm ta chưa hiểu.”

Theo lời kể của Lưu chưởng quầy, gần như có thể khẳng định người giết Châu Nhan chính là Nhậm Đông Hành.

Nhưng chuyện đã xảy ra hơn một năm rồi, vì sao đến tận hôm qua mới bị lật lại?

Vậy thì sự xuất hiện của Hạ Hi Mặc chắc chắn là mắt xích quan trọng.

Điều Nhậm Phong Quyết không hiểu nằm ở chính cô nương này.

Xét về quan hệ, Hạ Hi Mặc vừa mới tới kinh thành, hoàn toàn không thể có liên hệ gì với Cẩm Tú y trang.

Vậy nàng làm sao biết trong y trang từng có một họa nương chết oan?

Hơn nữa, vì một người hoàn toàn không quen biết mà làm đến mức này, rốt cuộc là vì điều gì?

Nghĩ tới đây, Nhậm Phong Quyết lại đi tới trước mặt Lưu chưởng quầy.

“Đêm qua Hạ cô nương đến y trang là vì vụ án oan của Châu Nhan, đúng không?”

Không đợi đối phương trả lời, hắn tiếp tục hỏi: “Hạ cô nương chắc là còn nói gì đó với Nhậm Đông Hành, hoặc đã làm điều gì đó. Việc hắn đột nhiên phát điên rồi tự dọa chết mình, chắc chắn cũng có liên quan đến Châu Nhan, phải không?”

Nghe hắn phân tích gần như không sai chút nào, Lưu chưởng quầy không khỏi thầm khâm phục.

Biết không thể giấu được nữa, hắn lập tức kể lại toàn bộ những hành động kỳ lạ của Hạ Hi Mặc sau khi tới y trang đêm qua.

Nghe xong, trong lòng Nhậm Phong Quyết cũng không khỏi lay động.

Đúng lúc ấy, một gã sai vặt hớt hải chạy vào phòng báo tin: “Không hay rồi! Không hay rồi! Lão chủ nhân... bị lệ quỷ nhập mất rồi!”

Nghe vậy, Nhậm Phong Quyết và Dư Lang nhìn nhau một cái, rồi cùng nhanh chân chạy tới nơi ở của Nhậm Sóc.

Khi đến nơi, dưới hành lang đầy những mảnh đồ vật vỡ vụn. Mấy nha hoàn đang co ro ngồi một góc, run lẩy bẩy không dám lại gần.

Dư Lang nghe chuyện ma quỷ cả đêm, lúc này chỉ hận không thể xông vào xem ngay, nhưng vừa định bước tới đã bị Nhậm Phong Quyết ngăn lại.

“Ngươi ở ngoài canh chừng.”

Dư thiếu khanh miễn cưỡng lùi một bước, rồi lén hỏi Lưu chưởng quầy bên cạnh: “Vị đạo nhân ngươi nhắc tới đâu rồi? Có thể mời tới cho ta mở mang tầm mắt không?”

Lưu chưởng quầy lau mồ hôi trên trán: “Có ngài với tiểu hầu gia ở đây, người đó đã chạy mất từ lâu rồi.”

Dư Lang chép miệng: “Tiếc thật.”

Nhậm Phong Quyết một mình đi tới trước cửa, qua cánh cửa khép hờ, hắn nhìn vào bên trong.

Trong phòng không thắp đèn, chỉ nhờ ánh sáng từ hành lang hắt vào mới thấp thoáng thấy một bóng người mờ mờ.

Hắn đưa tay định đẩy cửa, người bên trong lại cảnh giác trước.

“Ai ở ngoài đó?”

Là giọng của Nhậm Sóc, nhưng ngữ điệu đã hoàn toàn khác, thấp thoáng còn mang theo nỗi sợ hãi.

Nhậm Phong Quyết khẽ gõ cửa: “Đường bá phụ, là ta.”

Cửa phòng kẽo kẹt mở ra, hắn vừa định bước vào thì người bên trong đột nhiên hét lên: “Đừng vào đây!”

Vẫn là giọng của Nhậm Sóc, nhưng âm điệu vô cùng sắc nhọn, nghe đặc biệt chói tai.

Rõ ràng lúc này “Nhậm Sóc” đã bị quỷ hồn nhập vào.

Nhậm Phong Quyết vẫn bình tĩnh đứng trước cửa.

“Ta có thể không vào, nhưng ngươi cũng không được làm hại người khác. Có oan khuất gì thì cứ nói ra, ta sẽ đòi lại công bằng cho ngươi.”

Những lời này lọt vào tai mọi người bên ngoài khiến ai nấy đều lạnh sống lưng.

Dư Lang càng trợn mắt kinh ngạc.

Nếu hắn không nghe nhầm... Nhậm đại nhân đang nói chuyện với quỷ sao?

Một lúc lâu sau, “Nhậm Sóc” bên trong mới cất giọng u uất: “Ta rơi vào kết cục ngày hôm nay... đều do cha con họ gây ra... Nếu không giết được họ, oán khí trong lòng ta khó mà tiêu tan.”

Nhậm Phong Quyết hỏi ngược lại: “Người giết ngươi là Nhậm Đông Hành?”

“Đúng.”

“Hắn đã chết rồi.”

“Chưa đủ!”

“Nhậm Sóc” gầm lên.

“Nhậm Sóc sai người dùng tà thuật đánh tan hồn phách của ta, còn muốn ta đời đời kiếp kiếp không được siêu thoát. Món nợ này, ta phải tính với hắn!”

Nhậm Phong Quyết lại khẽ cười: “Trên đời này mọi việc đều có nhân có quả. Lúc sống là vậy, chết rồi cũng vậy.”

“Nhậm Đông Hành đã chết, món nợ sống chết giữa ngươi và hắn coi như đã xong. Nếu giờ ngươi giết thêm Nhậm Sóc, đó sẽ là một món nợ khác. Ngươi gánh nổi sao?”

Nghe vậy, “Nhậm Sóc” im lặng.

Một lúc sau mới nghe tiếng nức nở: “Nhưng ta không cam lòng... Ta muốn tận mắt nhìn thấy cha con họ nhận báo ứng!”

Nhậm Phong Quyết khẽ thở dài: “Không cần cố chấp như vậy. Ta có thể đảm bảo với ngươi, sau đêm nay, người ở dương gian nhất định sẽ trả lại công bằng cho ngươi. Còn con đường phía dưới âm phủ, phải tự ngươi bước tiếp.”

Bên trong không còn tiếng đáp lại. Một lát sau, chỉ nghe một tiếng vang nặng nề, tiếp đó là tiếng rên đau đớn của Nhậm Sóc.

“Người đâu! Mau tới đây! Đầu ta đau quá!”

Nhậm Phong Quyết lập tức đẩy cửa bước vào, vừa lúc nhìn thấy một bóng đen tan biến bên cửa sổ.

Hắn khựng lại trong chốc lát, cảm thấy có điều gì đó rất lạ.

Sát khí nặng đến thế, không giống quỷ hồn bình thường.

Lẽ nào trong căn phòng này vừa rồi không chỉ có một mình Châu Nhan?

Hắn chưa kịp suy nghĩ kỹ thì Dư Lang đã từ ngoài xông vào, đầy vẻ tò mò nhìn quanh.

“Nhậm đại nhân, con quỷ đó đi rồi sao?”

Nhậm Phong Quyết liếc hắn một cái rồi hỏi ngược lại: “Quỷ nào? Chưa từng thấy qua.”

Nói xong, hắn đi thẳng tới thắp đèn trong phòng, rồi quay sang dặn Lưu chưởng quầy đang đứng ngoài cửa: “Cho người vào dọn dẹp và hầu hạ đi. Thuận tiện mời đại phu tới xem tình hình của lão chủ nhân.”

Lòng hiếu kỳ của Dư Lang lúc này đã lên tới đỉnh điểm, nhưng Nhậm Phong Quyết lại nhất quyết không tiếp lời hắn.

Đang bứt rứt khó chịu thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bẩm báo: “Tiểu hầu gia, Trương y sư nói tình hình có chút khác thường. Hạ cô nương đột nhiên tỉnh lại, mời ngài qua đó một chuyến.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương