Nhìn theo bóng lưng Nhậm Phong Quyết rời đi, ánh mắt Hạ Hi Mặc hơi thất thần trong chốc lát.
Ngay sau đó, nàng cúi đầu nhìn chiếc đèn sen trong tay, chỉ thấy một cánh sen bên trong rung lên, quầng sáng trắng lóe lên rồi biến mất.
Tiếng của hồn đèn Vô Ưu bỗng vang lên bên tai: “Hù chết ta rồi. Nếu không phải nam nhân đó cứu ngươi, lúc này ngươi đã phải xuống Cửu U báo danh rồi! Ngươi chưa từng nghĩ tới hậu quả khi hồn phách tan biến sao?”
Hạ Hi Mặc vẫn lạnh nhạt như thường, trông như hoàn toàn không để tâm đến chuyện hồn bay phách tán.
Vô Ưu nghẹn họng, không khỏi nghi ngờ, địa phủ chọn người này để độ hồn, đúng là để hành hạ nó mà...
“Ba hồn của Châu Nhan đã trở về đủ cả rồi, ngươi cũng nên đi độ hóa hài cốt của nàng đi, rồi tiễn nàng lên đường.”
Nghe vậy, Hạ Hi Mặc mới đáp một tiếng: “Biết rồi.”
Dư Lang đứng bên cạnh nghe thấy, không nhịn được quay sang nhìn nàng, khó hiểu hỏi: “Hạ cô nương đang nói với ta sao?”
“Không phải.”
Đáp lại hắn một câu, Hạ Hi Mặc xoay người đi về hướng ngược lại với Nhậm Phong Quyết.
Thật ra Dư Lang vẫn còn rất nhiều điều muốn hỏi, thấy nàng đi nhanh như vậy, hắn đứng ngơ ngẩn ra tại chỗ.
Trong lòng thì thầm nghĩ, hai người này có những lúc lại ăn ý đến kì lạ.
Khoảng giờ Thìn, nha môn trong khu vực đã cho bộ khoái tới phối hợp với Dư Lang thu xếp nốt những việc còn lại của vụ án.
Có Nhậm Phong Quyết tự mình giám sát, vụ án vốn thường phải chờ mười ngày nửa tháng mới được xét xử, vậy mà chỉ trong nửa ngày đã có kết quả.
Vụ án họa sư Châu Nhan chết oan đã xác định được hung thủ là Nhậm Đông Hành, thiếu chủ nhân của Cẩm Tú y trang.
Sau khi vụ án được công bố, dân chúng dậy sóng, lời ra tiếng vào đủ cả.
Có người khen thiếu chủ nhân của Cẩm Tú y trang Nhậm Đông Hành, những năm qua dựa thế phủ Nhân Tuyên hầu mà hoành hành ngang ngược, nào ngờ cuối cùng lại ngã ngay trong tay hầu phủ.
Tiểu hầu gia Nhậm Phong Quyết quả nhiên công tư phân minh, danh hiệu “Diêm La sống” cũng hoàn toàn xứng đáng.
Cũng có người nghi ngờ, người đã chết hơn một năm rồi, hung thủ cũng đã chết, vậy mà còn lật lại vụ án, rốt cuộc là mang dụng ý gì?
Dẫu sao cũng là người trong cùng dòng họ, đến chút tình mặt mũi cũng không giữ sao?
Chiều muộn, trên đường hồi phủ, nghe vài câu bàn tán lác đác vọng vào từ ngoài xe ngựa, Nhậm Phong Quyết mặt vẫn như bình thường. Còn Dư Lang ngồi bên cạnh thì hận không thể nhảy xuống xe tranh luận với đám người bên ngoài.
“Những người này đúng là chỉ giỏi soi mói. Chúng ta mất cả đêm công sức xử lý vụ án, đến miệng họ lại thành có dụng ý khác rồi?”
“Cũng không nghĩ thử xem, nếu có ngày chuyện như vậy xảy ra trên đầu họ, mà không ai đứng ra minh oan, họ sẽ cảm thấy thế nào?”
“Tầm nhìn hạn hẹp, chỉ biết hơn thua bằng miệng lưỡi!”
Nghe vậy, Nhậm Phong Quyết chỉ cười nhạt: “Từ xưa đến nay làm quan vốn là phải lo cho dân, nhiều việc họ cũng chỉ nhìn được một phía, khó tránh chuyện này chuyện kia, làm gì phải chấp nhặt với họ?”
“Hơn nữa, vụ án này công lao không thuộc về ta, Dư thiếu khanh mới là người vất vả nhất.”
Dư Lang được Nhậm đại nhân khen, tất nhiên thấy dễ chịu, lười biếng tựa vào thành xe, nói: “Vậy thì cũng không mệt, ngược lại còn mở mang không ít kiến thức.”
“Trước đây ta vốn không tin chuyện hồn ma quỷ quái, giờ lại thấy, biết đâu cũng chưa chắc là không có.”
Câu này Nhậm Phong Quyết lại không muốn tiếp lời, liền cố ý vén rèm xe lên, ngắm cảnh đường phố.
Thấy hắn không nói gì, Dư Lang biết ngay là không còn gì để nói.
Tính cách Nhậm đại nhân vốn vậy, chuyện không muốn nói thì có hỏi đến đâu cũng không được đáp án. Tất nhiên, hắn cũng rất biết ý, lập tức chuyển sang chuyện Hạ Hi Mặc.
“Còn một chuyện nữa, lúc ở Cẩm Tú y trang ta đã muốn hỏi rồi. Hạ cô nương rốt cuộc làm sao biết được chuyện của Châu Nhan?”
“Người đã chết hơn một năm, còn nàng mới đến kinh thành, vậy mà lại thần thông đến thế sao?”
Nhắc tới Hạ Hi Mặc, Nhậm Phong Quyết cũng có một cảm giác khó nói. Hắn thẳng thắn đáp: “Ta cũng không nghĩ ra được. Có lẽ, vị cô nương đó thật sự có bản lĩnh hơn người.”
Nghe câu nói mang vài phần ẩn ý của Nhậm đại nhân, Dư Lang không nhịn được trêu: “Nàng có bản lĩnh hay không ta không rõ, nhưng một nữ tử gan dạ như vậy, trong kinh này e là khó tìm người thứ hai.”
“Nói tóm lại, rất xứng với ngươi.”
,...
Theo đống hài cốt dưới đất hóa thành tro bụi, chiếc đèn độ hồn trong tay Hạ Hi Mặc cũng rung lên một cái.
Một ánh huỳnh quang lượn quanh ba mươi hai cánh sen, chậm rãi trôi đi một vòng, cuối cùng tan biến ngay tại tim đèn.
Điều đó cũng đồng nghĩa với việc, một linh hồn chết oan đã bước vào suối vàng, đi về cõi U Minh.
Trước cảnh ấy, đôi mắt vốn như mặt hồ tĩnh lặng của Hạ Hi Mặc cuối cùng cũng gợn lên một tia sóng.
Trở lại Nhậm phủ, trong phòng khách Đông viện lại có thêm một tỳ nữ, là người Nhậm Phong Quyết cố ý điều từ Hầu phủ tới để hầu hạ.
“Nô tỳ tên Thiên Thanh, từ nhỏ đã lớn lên trong Hầu phủ. Trong thời gian tiểu hầu gia ở phủ, luôn do nô tỳ quản lý việc ăn ở thường ngày.”
“Tiểu hầu gia dặn rằng, từ nay về sau, nô tỳ sẽ phụ trách sinh hoạt hằng ngày của cô nương. Nếu cô nương có bất cứ yêu cầu gì đều có thể sai bảo.”
Hạ Hi Mặc nhìn người trước mặt, thấy nàng mặc áo bông màu xanh nhạt, tóc búi gọn gàng đơn giản. Gương mặt thanh tú sạch sẽ, một đôi mắt sáng và linh động.
Có thể thấy, đây là một tỳ nữ làm việc rất chu đáo.
“Ta không cần người hầu hạ.” Hạ Hi Mặc đi thẳng qua nàng: “Nhậm Phong Quyết chắc đã biết, ta chỉ ở tạm vài ngày.”
Nghe Hạ Hi Mặc trực tiếp gọi thẳng tên tiểu hầu gia, trong mắt Thiên Thanh thoáng qua một tia kinh ngạc. Nhưng rất nhanh nàng đã thu lại, bình tĩnh nói: “Không sao, cô nương ở một ngày, nô tỳ sẽ hầu hạ một ngày.”
Hạ Hi Mặc vừa định tiếp tục từ chối, ánh mắt lại lướt thấy trong phòng đã chất đầy đồ đạc. Ngoài y phục và trang sức, còn có đủ loại son phấn, đồ dùng của nữ tử, có thể nói chu toàn đến từng chi tiết.
Thiên Thanh giải thích: “Những thứ này đều là nô tỳ dựa theo sinh hoạt thường ngày của quý nữ kinh thành mà sắm sửa. Y phục của Cẩm Tú y trang, trang sức của Thúy Hoa Đường, son phấn của Thiên Hương Các…”
“…”
Chỉ nghe tên những món đồ ấy thôi, Hạ Hi Mặc đã thấy có chút không kiên nhẫn, môi mỏng bật ra một chữ: “Phiền.”
“Không phiền.” Thiên Thanh vẫn cúi đầu đứng bên, cung kính nói: “Cô nương chỉ cần nói ý muốn, mọi việc cứ giao cho nô tỳ.”
Hạ Hi Mặc không nói thêm gì, tìm một chiếc ghế trống ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần.
Thiên Thanh coi như nàng đã đồng ý, liền xắn tay áo bắt đầu thu dọn.
Quả không hổ là người xuất thân Hầu phủ, không chỉ hiểu lễ nghĩa mà tay chân cũng nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy.
Đến khi Hạ Hi Mặc mở mắt lần nữa, căn phòng vốn trống trải đã thay đổi hẳn lên. Đồ đạc tuy nhiều nhưng không hề rối mắt, ngược lại còn khiến người nhìn thấy rất dễ chịu.
Thiên Thanh thắp đèn lên, bước đến trước mặt nàng đúng mực nói: “Hạ cô nương, cơ bản đã thu xếp xong rồi. Sau này có thể tùy theo sở thích của cô nương mà bổ sung thêm, như lư hương, tranh treo, danh thiếp, hoặc đồ trang trí…”
Hạ Hi Mặc lại dửng dưng như không: “Ngươi tự xem mà làm, không cần hỏi ta.”