Trong phòng cho khách phía đông, ngọn đèn leo lắt như hạt đậu.
Hạ Hi Mặc đang ngồi xếp bằng trên ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
Hồn đèn Vô Ưu lơ lửng bên cạnh, nâng má ngắm nàng: “Ngươi đúng là kỳ quái. Có giường mềm không nằm, lại thích ngồi thẳng đơ ra...”
“Thân xác này rơi vào tay ngươi cũng thật đáng thương...”
Chăn đệm trên giường vẫn phẳng phiu ngay ngắn, không hề có một nếp nhăn nào, rõ ràng mấy ngày nay chưa từng được dùng đến.
Nàng vẫn chưa quen nằm ngủ. Trong những ký ức mơ hồ bị phủ bụi, dường như nàng vẫn luôn như vậy.
Nay tạm thời sống lại, nàng chỉ tiếp tục giữ thói quen cũ, không muốn thay đổi.
Vô Ưu cũng đã quen với tính ít lời của nàng. Không nhận được câu trả lời nào, nó liền tự bay tới nằm trên giường, còn giả vờ duỗi người.
“Dương khí trong thân thể hiện giờ quá yếu, ngươi tốt nhất nên bớt dùng hồn lực đi. Nếu không hồn phách tan rã thì phiền lắm đấy.”
Nghe vậy, Hạ Hi Mặc mới chậm rãi mở mắt.
Đêm qua, nàng dùng hồn lực đưa một sợi tán hồn của Châu Nhan vào ánh mắt Nhậm Đông Hành, phong bế năm giác quan của hắn.
Làm vậy là để dụ tên thuật sĩ đứng phía sau hắn lộ mặt.
Nhưng nàng thực sự đã đánh giá quá cao khối thân xác chưa hoàn toàn dung hợp với hồn thể này. Nếu không phải Nhậm Phong Quyết bất ngờ xuất hiện ở viện phía đông, e rằng nàng còn lâu mới hồi phục lại được.
Nghĩ đến đó, Hạ Hi Mặc khẽ nhíu mày.
Từ trước đến nay nàng không thích bị ràng buộc hay dính líu với người khác.
Nhưng hiện giờ, sự trói buộc của thân xác cùng những dây dưa ở nhân gian lại trở thành gông cùm của nàng.
Chúng không khác gì xiềng xích từng khóa tay khóa chân nàng dưới Cửu U.
Âm phủ quy định, lần trở lại dương gian này, tuổi thọ của nàng chỉ có ba năm.
Trong 3 năm đó, ngoài việc độ hóa ba mươi hai linh hồn oan khuất, nàng còn phải hoàn thành ba tâm nguyện còn dang dở của thân xác này.
Nếu không, hồn phách của nàng sẽ không thể hoàn toàn hòa làm một với thân xác này.
Hiện giờ, ba tâm nguyện ấy đã hoàn thành được hai.
Nguyện vọng cuối cùng nhìn qua có vẻ đơn giản, nhưng thật ra liên lụy quá nhiều, chưa chắc dễ thực hiện...
Chuyện người sống đôi khi còn phức tạp hơn quỷ hồn.
Đúng lúc này, cửa sổ và cửa phòng đột nhiên rung lên.
Ngay sau đó, một vật không rõ từ đâu lao vút vào, xuyên qua khung cửa rồi ghim thẳng lên tường.
Hạ Hi Mặc khẽ nheo mắt nhìn kỹ.
Đó là một cây bút chu sa dùng vẽ bùa, phía trên còn ghim một tờ giấy có bùa chú.
Vô Ưu bị cảnh tượng ấy dọa cho giật mình, đang định chui vào trong đèn thì nghe nàng nói: “Chỉ là trò che mắt hù dọa của thuật sĩ dương gian thôi.”
Nàng đi tới cạnh tường, liếc qua dòng chữ trên tờ giấy, rồi cầm đèn độ hồn quay người đi ra ngoài.
Vô Ưu không hiểu gì, chỉ biết đi theo.
Một người một hồn nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Trong thư phòng phía nam.
Nghe xong tin tức Nhậm Tùng mang về từ Cẩm Tú y trang, Nhậm Phong Quyết cau chặt mày, lúc này mới nhận ra sự việc phức tạp hơn tưởng tượng.
Nhậm Đông Hành đột nhiên phát điên, chắc chắn có liên quan đến Hạ Hi Mặc.
Thế nhưng cho dù hắn suy đoán thế nào cũng không thể xâu chuỗi mọi chuyện lại với nhau.
Quá mức kỳ lạ, có lẽ hắn phải tự mình đi một chuyến mới được.
Vừa nảy ra ý nghĩ ấy, hắn đang định bảo Nhậm Tùng chuẩn bị xe ngựa thì một bóng người đột nhiên xuất hiện ngoài cửa sổ.
“Công tử, có người lạ xâm nhập phủ, biến mất ở hướng viện phía đông.”
Là A Đông.
Nhậm Phong Quyết trực giác cảm thấy không ổn, liền nhanh chân chạy tới phòng khách phía đông.
Khi đến nơi, cửa phòng đang mở rộng, đèn vẫn sáng nhưng không thấy bóng người.
Nhậm Tùng bước lên trước, gõ nhẹ lên cửa xác nhận bên trong không có ai rồi mới đi vào.
“Công tử, người lại biến mất rồi...”
Nhậm Phong Quyết cũng bước vào, đảo mắt nhìn quanh. Ánh mắt hắn bỗng dừng lại ở một chỗ, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng.
Theo ánh mắt của hắn, Nhậm Tùng cũng nhìn thấy vật trên tường.
“Kia... sao lại có một cây bút?”
Nhậm Phong Quyết không trả lời, trực tiếp tiến tới gỡ cây bút chu sa cùng lá bùa xuống.
Nhưng vừa nhìn rõ chữ trên giấy, cả bút lẫn giấy lập tức hóa thành một nắm tro đen.
“Công tử! Cẩn thận!”
Nhậm Tùng giật mình, còn tưởng gặp phải tà thuật, vội định chắn trước mặt chủ tử.
Nhậm Phong Quyết lại bình tĩnh phủi tro trong tay.
“Không sao, chỉ là trò che mắt của thuật sĩ thôi.”
Nhiều năm làm việc ở Hình bộ, hắn từng xử lý không ít vụ án kỳ lạ, ít nhiều cũng hiểu đôi chút về thuật pháp dân gian.
Nhậm Tùng thở phào nhẹ nhõm, nhưng sống lưng vẫn lạnh toát.
“Cô nương này... sao lại còn biết dùng thuật pháp nữa!”
Nhậm Phong Quyết vẻ mặt nặng nề, không giải thích, chỉ dặn: “Lập tức tới Cẩm Tú y trang một chuyến.”
...
Cẩm Tú y trang vẫn đóng chặt cửa lớn.
Nhưng khác với đêm qua, lần này Hạ Hi Mặc còn chưa kịp gõ cửa thì cánh cổng sơn đỏ đã tự mở từ bên trong.
Không có ai ra đón, khắp nơi đều toát lên cảm giác quỷ dị khó tả.
Vô Ưu ló nửa cái đầu khỏi ngọn đèn, nhìn quanh một lượt rồi hít hít mũi.
“Có nguy hiểm đấy, ngươi phải cẩn thận.”
Hạ Hi Mặc không đáp, thậm chí bước chân cũng không hề chậm lại.
Nàng đi tới sân trước, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, một đạo nhân áo xám đang đứng giữa sân.
Nhìn là biết chờ đợi đã lâu.
Hạ Hi Mặc đảo mắt nhìn hắn, đi thẳng vào vấn đề: “Ngươi chính là thuật sĩ đã đánh tan hồn phách của Châu Nhan?”
Đạo nhân áo xám không trả lời, hắn chăm chú quan sát nàng, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Rồi hắn nâng tay cầm phất trần, bấm ngón tay lẩm bẩm tính toán, đôi mày dần nhíu lại.
Một lúc sau, hắn lại hỏi ngược: “Rốt cuộc ngươi là người hay là quỷ?”
Hạ Hi Mặc thản nhiên bước thêm vài bước.
“Ta còn tưởng ngươi có chút bản lĩnh. Đến cả ta là người hay quỷ cũng không tính ra được sao?”
Đạo nhân hừ lạnh, phất trần quét ngang trước ngực, hắn vẽ bùa giữa không trung rồi kết ấn.
Ngay lập tức, tiếng lục lạc vang lên, mặt đất đang bình thường bỗng dưng rung chuyển dữ dội.
Hạ Hi Mặc cúi đầu nhìn xuống.
Dưới chân nàng xuất hiện một trận pháp do hàng chục sợi dây đỏ đan nối chằng chịt tạo thành, ghép thành một lá bùa khổng lồ, giam nàng ở giữa.
Theo tiếng lẩm nhẩm niệm chú của đạo nhân, chuông vang dồn dập, ánh vàng chớp động. Những sợi dây đỏ linh hoạt như rắn, bất ngờ siết chặt rồi quấn lấy tay chân nàng.
Thấy nàng đã bị khống chế, Nhậm Sóc vẫn đứng trong bóng tối quan sát lúc này mới bước ra.
“Hạ cô nương, lão phu đắc tội rồi.”
Nhậm Sóc cười hòa nhã, giọng nói cũng rất khách khí, chỉ có đôi mắt dài hẹp kia là ẩn giấu tia lạnh lẽo.
“Ban ngày tới phủ mời cô nương không được, không có cách nào mới phải dùng cách này.”
“Nói cho cùng, sớm muộn gì chúng ta cũng là người một nhà, không cần làm căng đến mức ấy.”
“Chỉ cần cô nương đồng ý buông tha cho con trai ta, không tiếp tục truy cứu chuyện của họa sư kia nữa, lão phu cũng sẽ nể mặt tiểu hầu gia mà không so đo.”
Nói xong một hồi, ông ta còn tưởng người đang bị nhốt trong trận pháp sẽ lung lay, dù sao trông nàng cũng yếu ớt không có chút sức chống trả nào.
Nhưng một ánh mắt lạnh lùng quét tới lại khiến lòng người chấn động.
“Không được.”
Hạ Hi Mặc chỉ lạnh nhạt thốt ra hai chữ, không chừa lại chút thể diện nào.
Dù đang bị vây trong trận pháp, tay chân đều bị trói chặt, trên mặt nàng vẫn không hề có chút sợ hãi.
Ngược lại còn mang theo vẻ quyết đoán của người trên cao nhìn xuống.
Nhậm Sóc từng gặp vô số người, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt như thế trên người một cô nương trẻ tuổi.
Hắn cứng họng trong chốc lát, lửa giận cũng dâng lên từng đợt.
Nhưng mà đúng lúc này, Lưu chưởng quầy từ bên trong vội vàng chạy ra.
“Lão gia, không xong rồi! Công tử, công tử...”
“Công tử... Tắt thở rồi!”