Dẫn Đèn Độ Hồn, Hầu Phu Nhân Từ Địa Phủ Trở Về

Chương 15: Nghi ngờ

Trước Sau

break

Câu nói không đầu không cuối ấy khiến Nhậm Tùng hoàn toàn không hiểu gì.

Án oan gì? Kết thúc chuyện gì? Không lẽ cô nương này đang nói mê sảng?

Đứng ngây người tại chỗ, Nhậm Tùng lại một lần nữa bị chặn họng. Hắn gãi đầu, vẫn không nhịn được hỏi thêm: “Cô nương... lời này là có ý gì?”

Hạ Hi Mặc cũng không mở mắt ra. Gương mặt lạnh nhạt của nàng hướng về phía ánh mặt trời, vì quá tái nhợt mà trông có phần yếu ớt.

Thế nhưng lời nói ra vẫn không hề nể nang: “Ngươi không cần biết quá nhiều, chỉ cần nói lại nguyên văn cho ông ta là được.”

Nhậm Tùng do dự một lát, cũng hiểu được thái độ của nàng, bèn quay trở lại sảnh, cắn răng báo lại kết quả “không mời nổi người” cho Nhậm Sóc.

Đối với chuyện này, Nhậm Sóc dường như không mấy bất ngờ. Sắc mặt vẫn bình thường, chỉ là ánh mắt hơi tối đi, hỏi: “Vậy Hạ cô nương có nhắn lại lời gì không?”

Câu hỏi ấy lại khiến Nhậm Tùng không biết nói gì.

Không lẽ, thật sự phải thuật lại nguyên văn câu nói kia sao?

“Chuyện này...”

Lần đầu tiên trong đời, Nhậm Tùng hối hận vì mình có cái miệng. Nhưng thấy Nhậm Sóc nheo mắt nhìn, hắn biết câu này không nói không được.

“Hạ cô nương nói... Nói có chút kỳ lạ. Nàng chỉ bảo phải kết thúc một vụ án oan nào đó...”

Nghe vậy, sắc mặt Nhậm Sóc trở nên tối sầm lại.

...

Theo lệ thường, khoảng giờ Dậu, Nhậm Phong Quyết sẽ trở về phủ.

Nhưng lần này vừa vào cửa, Nhậm Tùng đã đón tới trước cả A Xuân, thuận tay nhận lấy chiếc mũ quan hắn đang cầm.

Nhậm Phong Quyết nhanh chóng nhận ra hôm nay hẳn đã xảy ra chuyện không bình thường.

“Nghe nói ban ngày có người tới bái phỏng?”

“Là ai? Vì chuyện gì?”

Nhậm Tùng đã nghẹn cả ngày, chỉ chờ Nhậm đại nhân trở về. Vừa nghe hỏi liền kể một hơi toàn bộ sự việc.

Nghe xong, ngay cả Nhậm Phong Quyết cũng có chút ngạc nhiên.

Vị đường bá phụ này bề ngoài hiền hòa, nhưng tâm cơ rất sâu. Lần xuống núi này, vậy mà chỉ vì muốn gặp một cô nương mới tới kinh thành?

Không đúng, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó. Mà chuyện ấy rất có thể có liên quan tới người đường đệ chỉ biết ăn chơi lêu lổng của hắn.

Nhậm Phong Quyết suy nghĩ một lát rồi dặn: “Ngươi tới Cẩm Tú y trang một chuyến, âm thầm tìm hiểu tình hình thiếu chủ nhân nhà bọn họ.”

Nhậm Tùng vừa nghe đã hiểu.

Nhậm đại lão gia vốn thương yêu đứa con trai một như bảo bối. Chuyện có thể khiến Nhậm Sóc tự tìm tới cửa, hơn phân nửa cũng liên quan tới người con trai đó.

Nghĩ vậy, hắn không hỏi thêm, lập tức đi dò hỏi tin tức.

Còn Nhậm Phong Quyết thì tạm gác công vụ, trở về thay một bộ thường phục, rồi một mình đi tới viện phía đông.

Lúc này mặt trời đã ngả về tây, trong sân chỉ còn lại chút ánh chiều tà.

Giữa vầng sáng vàng nhạt, một bóng người gầy gò đang tựa trên ghế, bất động như đã ngủ say.

Nhìn thấy cảnh ấy, Nhậm Phong Quyết dừng bước, hơi bất ngờ.

Trời lúc này đã bắt đầu lạnh, nàng ăn mặc phong phanh mà vẫn ngủ ngon được? Nàng thật sự không biết lạnh sao?

Do dự một lúc, hắn cố ý bước mạnh chân hơn rồi từ từ tiến lại gần.

Đối phương vẫn như cũ không hề hay biết.

“Hạ cô nương.”

Rơi vào đường cùng, Nhậm Phong Quyết phải thấp giọng gọi.

Người đang ngủ cuối cùng cũng có phản ứng. Hàng mi dài khẽ run, dường như rất khó khăn mới mở mắt ra được.

“Ngươi...”

Hắn vừa mở miệng thì đối phương bỗng đưa tay ra, bất ngờ nắm lấy tay áo hắn.

Cảm giác lạnh buốt khiến Nhậm Phong Quyết giật mình, theo bản năng muốn lùi lại. Ai ngờ ngay sau đó cổ tay cũng bị giữ lấy.

“Đừng di chuyển.”

Giọng nàng khàn khàn, mang theo vài phần yếu ớt.

Lúc này Nhậm Phong Quyết mới phát hiện, trên gương mặt trắng bệch ấy gần như không còn chút máu nào, ngay cả đôi môi cũng tái xanh.

Tình trạng này rõ ràng có gì đó không ổn!

Vì thế, cánh tay vốn định rút về cứng đờ giữa không trung.

“Ngươi bị bệnh?”

Ngẩn người một lúc, hắn chợt nhớ ra, lập tức gọi lớn: “Người đâu!”

Nhưng gọi mấy tiếng vẫn không ai đáp lại.

Nhậm Phong Quyết mới nhớ đây không phải Hầu phủ, nơi này cũng không có đại phu. Hơn nữa hắn vốn thích yên tĩnh, không quen để người hầu bên cạnh mình.

Hiện giờ Nhậm Tùng lại vừa ra ngoài, bốn người A Xuân, A Hạ, A Thu, A Đông đều có việc riêng, nhất thời không ai tới được.

Hắn hơi nhíu mày. Không còn cách nào khác, đang định cúi người bế nàng vào trong phòng thì lại giật mình.

Chỉ trong chớp mắt, gương mặt nàng đã có thêm chút hồng hào, ngay cả bàn tay lạnh như băng kia cũng dần có hơi ấm.

Điều này làm cho Nhậm Phong Quyết bắt đầu nghi ngờ có phải mình vừa nhìn nhầm hay không.

Hạ Hi Mặc cảm nhận luồng khí thuần khiết quen thuộc đang lưu chuyển trong cơ thể.

Hơi ấm không ngừng lan ra khiến thân thể vốn cứng đờ cũng dần khôi phục cảm giác.

Hồn thức trở về đúng vị trí, đầu óc lập tức tỉnh táo, khoan khoái.

Quả nhiên, phơi nắng cả ngày cũng không hiệu quả bằng người đàn ông trước mắt.

Luyến tiếc thêm một chút, nàng vẫn buông bàn tay ấm áp kia ra.

“Ta không bị bệnh.”

Nhậm Phong Quyết vô thức lùi lại hai bước, nhưng vẫn nói: “Trời sắp tối rồi, trong sân lạnh. Ngươi mặc ít như vậy, vẫn nên vào phòng trước thì hơn.”

“Không cần.” Hạ Hi Mặc nhìn hắn một cái: “Ngươi tìm ta có chuyện gì?”

Nhậm Phong Quyết lúc này mới nhớ tới mục đích mình tới đây, thẳng thắn nói: “Ban ngày đường bá phụ của ta từng tới một chuyến. Ngươi và đường bá phụ có quen biết nhau sao?”

“Không quen biết.”

Nhậm Phong Quyết dừng một chút rồi hỏi tiếp: “Vậy vụ án oan mà ngươi nhắc tới là chuyện gì?”

Hạ Hi Mặc lạnh lùng liếc hắn một cái, thái độ dứt khoát: “Chuyện này cũng không liên quan tới ngươi.”

Bị đáp trả thẳng thừng như vậy, Nhậm đại nhân thoáng ngẩn người. Bỗng nhiên hắn hiểu vì sao mỗi lần làm việc liên quan tới nàng trở về, Nhậm Tùng đều đen mặt.

Hắn không khỏi bật cười: “Quả thật chuyện này không liên quan trực tiếp tới ta, nhưng hôn ước giữa chúng ta vẫn chưa hủy. Nếu trên người ngươi dính tới án mạng nào đó, ta cũng khó mà thoát khỏi liên lụy.”

Hạ Hi Mặc không tranh cãi, chỉ đổi đề tài: “Ngươi từng nói ba đến năm ngày sẽ có kết quả. Hôm nay đã là ngày thứ ba, nhiều nhất còn hai ngày nữa, giữa ta và ngươi sẽ không còn liên quan gì.”

Nói xong, nàng mặc kệ Nhậm Phong Quyết còn muốn nói gì, đứng dậy đi thẳng vào phòng.

Nhậm Phong Quyết chú ý tới chiếc đèn sen màu đen trong tay nàng.

Toàn thân đen kịt, trông rất kỳ lạ, không rõ dùng để làm gì.

Những lời định nói đều mắc lại ở đầu lưỡi. Trong lòng hắn bỗng xuất hiện một tầng nghi hoặc.

Hạ Hi Mặc vội vàng muốn phủi sạch quan hệ với hắn, không lẽ có liên quan tới Nhậm Đông Hành?

Xem ra mục đích nàng tới kinh thành quả thật không hề đơn giản.

Đêm hôm đó, một con bồ câu đưa thư từ phương nam bay tới, mang theo tin tức mới nhất của huyện Tây Linh.

Dao Quang viết trong thư rằng, gần nhất Mục phủ chỉ xảy ra một chuyện kỳ lạ.

Mấy ngày trước, Mục phu nhân tự đến đầu thú vào ngục, tối hôm đó đã treo cổ tự vẫn bỏ mình.

Nguyên do trước sau thế nào thì không ai biết.

Đọc xong bức thư, Nhậm Phong Quyết không khỏi trầm ngâm suy nghĩ.

Thời điểm xảy ra chuyện lại vừa khéo là trước lúc Hạ Hi Mặc lên kinh.

Liệu chuyện của Mục phu nhân có liên quan tới nàng hay không?

Mà đúng lúc ấy, Nhậm Tùng cũng mang về từ Cẩm Tú y trang một tin tức khiến người ta khiếp sợ.

Nhậm Đông Hành đột nhiên phát điên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương