Dẫn Đèn Độ Hồn, Hầu Phu Nhân Từ Địa Phủ Trở Về

Chương 14: Tìm đến tận cửa

Trước Sau

break

Đêm đã gần sang giờ Hợi, Hạ Hi Mặc mới từ Cẩm Tú y trang bước ra.

Đúng như tiểu nhị đã nói, một cỗ xe ngựa đang đậu trước cửa, quản gia Nhậm Tùng đứng đó chờ sẵn.

“Hạ cô nương.”

Dù đã đợi gần nửa canh giờ, Nhậm Tùng vẫn không hề tỏ ra khó chịu. Hắn bước lên vén rèm xe cho nàng rồi cung kính nói: “Ta phụng lệnh đại nhân nhà ta tới đón cô nương về phủ.”

Không ngoài dự đoán, Hạ Hi Mặc chỉ đáp một tiếng rồi thản nhiên bước lên xe.

Nhậm Tùng cũng đã quen với tính tình ấy. Đợi nàng ngồi ổn định, hắn liền đánh xe quay về phủ.

Tiếng bánh xe lộc cộc vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng, nghe đặc biệt rõ ràng.

Đi được nửa đường, người ngồi trong xe đột nhiên lên tiếng: “Ta chỉ tạm ở nhờ trong phủ vài ngày. Nói với Nhậm Phong Quyết, không cần dò hỏi ta làm gì. Dù ta có làm gì đi nữa, cũng không liên quan gì tới hắn.”

Nghe vậy, bàn tay đang cầm dây cương của Nhậm Tùng nắm chặt lại, cũng không biết nên nói thế nào.

Ở trong những nhà quyền quý hơn nửa đời người, quanh năm tiếp xúc với tầng lớp cao sang, hắn đã sớm luyện được bản lĩnh nghe nửa câu hiểu mười phần ý phía sau.

Nhưng người như Hạ Hi Mặc thì khác. Nàng không hề vòng vo, cũng không che giấu điều gì.

“Hạ cô nương... có lẽ hiểu lầm rồi.”

Hắn định giải thích đôi câu, nhưng nàng đã cắt ngang: “Hiểu lầm càng tốt, không cần giải thích.”

“...”

Nhậm Tùng hoàn toàn cứng họng, chỉ đành tiếp tục đánh xe.

Khoảng mười lắm phút sau, hai người trở về Nhậm phủ.

Nhậm Phong Quyết vẫn chưa nghỉ ngơi, mà đang chờ trong thư phòng.

Nghe thấy tiếng động, tay hắn đang cầm bút chậm rãi hạ xuống, rồi nhìn thấy một gương mặt hơi đen sì.

Hiển nhiên Nhậm quản gia lại bị cô nương kia làm cho ăn mệt.

“Thế nào?”

Nhậm Phong Quyết hỏi, nhưng cây bút trong tay vẫn tiếp tục chấm mực, mắt nhìn hồ sơ vụ án trên bàn.

Nhậm Tùng thở dài một hơi: “Bên phía y trang nói Hạ cô nương tới đó chỉ để sửa y phục.”

“Thật chỉ là sửa y phục?”

Nhậm Phong Quyết hơi nhướng mày, có phần bất ngờ.

Nhậm Tùng gật đầu, vẻ mặt khá phức tạp, đem mọi chuyện kể lại từ đầu đến cuối, kể cả những lời Hạ Hi Mặc nói trên xe ngựa lúc trở về.

Theo hắn thấy, chuyện này tuy kỳ lạ, nhưng đặt trên người cô nương hành tung khó đoán kia thì lại không có gì khó hiểu.

Nghe xong, Nhậm Phong Quyết cuối cùng cũng đặt bút xuống, tựa người ra sau ghế rồi nói: “Nàng đúng là không biết vòng vo chút nào.”

Nhậm Tùng không nhịn được thấp giọng nói: “Ta chưa từng gặp ai lạnh nhạt như thế, thật sự không có chút hơi người nào.”

Nhậm đại nhân không nói gì. Hắn nhìn về phía khách phòng ở Đông viện, như suy tư gì đó.

Hôm sau là một ngày nắng đẹp hiếm có.

Chưa tới giờ Tỵ, trước cửa Nhậm phủ đã có người tới cầu kiến, nhưng lần này lại là một gương mặt xa lạ.

A Xuân không quen biết, chỉ nghe đối phương tự xưng là người của Cẩm Tú y trang nên gọi quản gia Nhậm Tùng tới.

Đêm qua ngủ không ngon, Nhậm Tùng vẫn còn ngái ngủ. Thế nhưng vừa nhìn thấy vị lão nhân mặc áo xám đang ngồi trong sảnh, hắn giật mình.

Người này chính là lão chủ nhân của Cẩm Tú y trang, Nhậm Sóc.

Nhậm Tùng hoảng hốt.

Xét về vai vế, vị trước mặt còn là đường huynh của Nhậm Tuyên hầu. Ngay cả Nhậm Phong Quyết gặp mặt cũng phải gọi một tiếng đường bá phụ.

Sao hôm nay lại trực tiếp tới đây?

“Nhậm gia, sao ngài lại tự mình tới vậy?”

Nhậm Tùng vội bước lên tiếp đón, trong lòng đầy nghi hoặc.

Từ 3 năm trước, Nhậm Sóc đã lui về phía sau, giao toàn bộ việc làm ăn của y trang cho các chưởng quầy quản lý.

Nghe nói 2 năm trước lại theo một đạo nhân lên núi tu dưỡng, bình thường rất ít khi xuống núi.

Nhậm Sóc nhìn thấy Nhậm Tùng, cũng không hề làm bộ làm tịch, lập tức đứng dậy.

Đôi mắt dài hẹp mang theo ý cười, nhưng vẫn hiện lên vẻ sắc bén.

“Là lão phu làm phiền rồi.”

Nhậm Tùng vội vàng rót trà: “Tiểu hầu gia trời chưa sáng đã vào cung, sớm nhất cũng phải tới giờ Mùi mới trở về.”

“Trong phủ vốn thanh nhàn, hạ nhân ngày thường cũng quen lười biếng, tiếp đãi không chu đáo, mong ngài thông cảm.”

Nhậm Sóc cười nói: “Không sao. Tiểu hầu gia hiện giờ là người được Thánh thượng trọng dụng, nào dễ gặp mặt.”

“Hôm nay lão phu tới là muốn gặp một vị khách quý trong phủ.”

Lời này khiến Nhậm Tùng càng sửng sốt, không phải tới tìm tiểu hầu gia?

Trong đầu lập tức hiện lên một người duy nhất, cô nương ở phòng khách Đông viện.

Nhưng vì sao Nhậm Sóc lại muốn gặp nàng?

Nhậm Tùng dò hỏi: “Người ngài nói... có phải cô nương tối qua tới y trang sửa y phục không?”

Nhậm Sóc gật đầu: “Đúng vậy. Nàng họ Hạ.”

Tim Nhậm Tùng nhảy bang bang, hắn có cảm giác mình bị lừa rồi.

Lưu chưởng quầy hoàn toàn không nói thật.

Cô nương kia tới Cẩm Tú y trang tuyệt đối không chỉ vì sửa quần áo.

Nếu không sao lại kinh động tới Nhậm Sóc?

Rốt cuộc nàng đã gây ra chuyện lớn đến mức nào?

Nhậm Sóc nâng chén trà nhấp một ngụm, ánh mắt lại lặng lẽ quan sát Nhậm Tùng.

Một lát sau mới hỏi: “Không biết, có tiện mời Hạ cô nương ra gặp mặt một chút không?”

Trong lòng Nhậm Tùng suy nghĩ thật nhanh, dù thế nào hắn cũng không dám nói không, đành làm ra vẻ khó xử: “Nhậm gia, Hạ cô nương là khách trong phủ. Tiểu hầu gia không có ở đây, tiểu nhân cũng không dám tự ý quyết định.”

“Nói thật với ngài, cô nương này mới tới kinh thành, không hiểu lễ nghi, tính tình lại cực kỳ cổ quái. Tiểu nhân... cũng không chắc có mời được hay không.”

Nhậm Sóc đặt chén trà xuống, trên mặt vẫn là nụ cười hiền hòa.

“Cô nương họ Hạ ấy, lão phu đại khái cũng đoán được thân phận của nàng. Đã là người một nhà thì cũng không cần quá câu nệ lễ nghi.”

“Ngươi chỉ cần nói cho nàng biết quan hệ giữa lão phu và tiểu hầu gia là được.”

Nhậm Tùng âm thầm than khổ. Trong lòng nghĩ, cho dù Hạ cô nương thật sự có hôn ước với tiểu hầu gia, người nàng nên gặp trước cũng phải là hầu gia và phu nhân.

Nào có chuyện gặp đường bá phụ trước?

Nhưng hắn cũng không dám làm mất mặt đại lão gia này, chỉ đành đáp lời rồi cắn răng đi về phía Đông viện.

Trước cửa phòng cho khách, Hạ Hi Mặc kê một chiếc ghế giữa sân, đang dựa lưng nhắm mắt phơi nắng.

Tiến lại gần mới thấy trong tay nàng còn cầm một chiếc đèn sen cổ quái, không biết là vật gì.

Dáng vẻ thoải mái vô tư ấy, rõ ràng không hề xem mình là người ngoài.

Nhậm Tùng liếc đồ vật xấu xí trong tay nàng, khẽ ho một tiếng rồi lên tiếng chào: “Hạ cô nương.”

Nghe tiếng gọi, Hạ Hi Mặc mới mở mắt, lười biếng liếc hắn một cái.

Cái giá rất lớn, hoàn toàn không có ý định đứng dậy.

Nhậm Tùng cũng không chấp nhặt, nói thẳng: “Trong phủ có khách tới, muốn gặp cô nương một lần. Hiện giờ đang chờ trong sảnh. Không biết cô nương có thể đi một chuyến hay không?”

“Người của Cẩm Tú y trang?”

Nhậm Tùng vốn chỉ định thử dò xét một chút, ai ngờ câu trả lời ấy lại khiến bản thân giật mình thêm lần nữa.

“Đúng... Đúng là lão chủ nhân của y trang.”

“Ừ.” Hạ Hi Mặc trả lời một tiếng, rồi lại nhắm mắt: “Ta không gặp. Trừ khi, ông ta bằng lòng chủ động kết thúc vụ án oan kia cho ta.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương