Dẫn Đèn Độ Hồn, Hầu Phu Nhân Từ Địa Phủ Trở Về

Chương 13: Đối chất

Trước Sau

break

Tiểu nhị bưng canh giải rượu tới, Nhậm Đông Hành không nghĩ ngợi gì, ngửa đầu uống cạn một hơi.

Canh vẫn còn hơi nóng, nhưng hắn lại không nhận ra. Mãi đến khi đầu lưỡi đột nhiên tê dại, mất hẳn cảm giác, hắn mới giật mình nhận thấy.

Cảm giác ấy giống hệt như từng bị người ta cắn mạnh một cái, rách da, bật máu, khiến suốt hai ba tháng sau ăn gì cũng không còn mùi vị.

Nhớ tới đoạn ký ức đó, Nhậm Đông Hành bất giác rùng mình, luôn có cảm giác trong bóng tối đang có một đôi mắt mang theo oán hận lạnh lùng dõi theo mình.

“Khụ.”

Tiếng ho nhẹ của Lưu chưởng quầy kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn.

Hắn chỉ đành cố giữ bình tĩnh, vội phủi sạch chuyện này trước.

“Ngươi vừa nói gì? Bản công tử nghe không hiểu lắm.”

Lưu chưởng quầy cũng lập tức phụ họa: “Ta nghĩ cô nương hẳn là có hiểu lầm gì đó. Tiệm y trang chúng ta mở cửa làm ăn đàng hoàng, sao lại dính dáng đến oan án gì được?”

Lưu chưởng quầy cười cười rồi nói tiếp: “Huống hồ tiểu hầu gia hiện đang quản Hình bộ, nổi tiếng công chính liêm minh, sao có thể dung túng người nhà làm ra loại chuyện ấy?”

Những lời này vốn là muốn nhắc nhở đối phương. Ý là, dù ngươi là khách của tiểu hầu gia, nhưng Cẩm Tú y trang cũng có quan hệ không cạn với hắn. Muốn làm gì cũng nên tự cân nhắc cho kỹ.

Ai ngờ Hạ Hi Mặc vẫn như thường, như thể hoàn toàn không hiểu ý trong lời Lưu chưởng quầy, chỉ lạnh nhạt nói: “Ta chỉ biết giết người phải đền mạng. Điều ta muốn là người chết được yên nghỉ.”

Sắc mặt Nhậm Đông Hành càng thêm khó coi. Vì chột dạ nên hắn càng mất kiên nhẫn, quát lên: “Lưu chưởng quầy, ta thấy nữ nhân này ăn nói không đầu không cuối, rõ ràng là tới trêu đùa ta. Cho dù nàng là khách của tiểu hầu gia, cũng quá không coi ai ra gì!”

Lưu chưởng quầy lập tức hùa theo: “Cô nương, ta thấy chuyện hiểu lầm này không thể nói rõ chỉ bằng vài câu được... Đêm cũng đã khuya rồi, hay là để mai hẵng nói?”

“Tiểu nhân sẽ cho người chuẩn bị xe ngựa, trước đưa cô nương về nghỉ ngơi.”

Đối diện với màn tung hứng của hai người, Hạ Hi Mặc vẫn đứng yên tại chỗ, không hề lay chuyển.

Thấy vậy, Lưu chưởng quầy cũng dần thu lại nụ cười, giọng điệu cứng rắn hơn vài phần.

“Cô nương, làm việc gì cũng phải biết chừng mực. Nói câu khó nghe một chút, chúng ta nể mặt tiểu hầu gia mới nhường nhịn ngươi ba phần. Bằng không...”

Lời cảnh cáo còn chưa nói hết, Lưu chưởng quầy đã đối diện với một đôi mắt sâu thẳm, trong nháy mắt lông tơ dựng đứng.

Đôi mắt ấy đen trắng rõ ràng, lạnh không có lấy một tia hơi người. Cảm giác áp bức mạnh mẽ ép ngược toàn bộ lời nói hắn trở lại cổ họng.

Lưu chưởng quầy kinh hãi, có cảm giác như có một sức mạnh vô hình đang khống chế cả người mình, tay chân đều cứng đờ.

Hạ Hi Mặc thu hồi ánh mắt, bước về phía Nhậm Đông Hành vài bước.

Khoảng cách giữa hai người được kéo gần.

Gương mặt xinh đẹp của nàng cũng hiện lên rõ ràng hơn.

Nhưng đối mặt với khuôn mặt ấy, Nhậm Đông Hành không còn dám nảy sinh bất cứ ý nghĩ không đứng đắn nào.

Điều hắn cảm nhận được chỉ là cái lạnh thấu xương, còn lạnh hơn cả tuyết đọng trong khu vườn ngoài kia.

Nữ nhân này, quỷ dị đến mức không giống người sống!

“Ngươi giết Châu Nhan, dùng tà thuật đánh tan hồn phách của nàng.”

“Trong ba hồn, một sợi tán hồn bám trong bức họa, một sợi ở dưới ao nước.”

“Còn có một sợi chủ hồn, ngươi giấu ở đâu?”

Từng câu chất vấn lạnh lẽo như những mũi băng đâm vào tai.

Nhậm Đông Hành không khác nào gặp quỷ, trong mắt đầy vẻ không dám tin. Hắn liên tiếp lùi lại mấy bước, cho tới khi thắt lưng đập vào mép bàn, không còn đường lui nữa.

Chuyện này... Nàng thật sự biết sao?

Sự nghi ngờ trong lòng khiến hắn hoàn toàn rối loạn. Trong cơn hoảng sợ, hắn chỉ có thể hỏi ngược lại: “Ngươi... Ngươi rốt cuộc là ai?”

Hạ Hi Mặc lặp lại: “Ta chỉ muốn người chết được yên nghỉ.”

Không khí như đông cứng trong khoảnh khắc, trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bẩm báo, phá vỡ thế giằng co.

“Chưởng quầy, thiếu chủ nhân, trong phủ tiểu hầu gia có người tới.”

Lưu chưởng quầy lập tức hoàn hồn, như vớ được cọc cứu mạng, vội vàng nói lớn: “Mau... Mau mời người vào!”

Tiểu nhị ngẩng đầu liếc trộm Hạ Hi Mặc một cái rồi chần chừ đáp: “Nhậm quản gia nói hắn phụng lệnh tới đón Hạ cô nương, nên không vào quấy rầy.”

Lời này khiến Hạ Hi Mặc hơi bất ngờ.

Nàng tới Cẩm Tú y trang, liên quan gì đến người khác?

Đèn hồn Vô Ưu đang lơ lửng giữa không trung xem kịch vui, nghe được suy nghĩ của nàng, nó không nhịn được lên tiếng trêu chọc: “Ngươi là khách trong phủ hắn. Chắc hắn sợ ngươi ra ngoài gây chuyện, làm mất mặt hắn thôi.”

Hạ Hi Mặc nhanh chóng liếc nó một cái, khẽ nhíu mày, rồi nói với tiểu nhị ngoài cửa: “Bảo hắn không cần đợi. Ta sẽ tự trở về.”

Tiểu nhị sửng sốt, hắn gần như nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Ý gì đây? Khác nào trực tiếp từ chối tiểu hầu gia?

Cô nương này cũng quá có giá rồi!

Lưu chưởng quầy đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lại lo lắng, thầm nghĩ lần này thật sự đá phải tấm sắt rồi.

Chẳng trách gì nữ nhân này có chỗ dựa nên không sợ hãi, chỉ sợ việc này có liên quan đến tiểu hầu gia!

Nghĩ đến đó, Lưu chưởng quầy tim đập thình thịch liên tục. Sau một hồi cân nhắc, chỉ đành cắn răng nở nụ cười lấy lòng với Hạ Hi Mặc.

“Cô nương, nói miệng không có bằng chứng. Nhưng dưới chân thiên tử, vẫn còn có vương pháp.”

“Nếu Cẩm Tú y trang thật sự có oan án gì, tự nhiên sẽ có quan phủ phân xử. Cô nương nói có phải không?”

Lưu chưởng quầy chỉ có thể nói đến mức này, dù sao chuyện quá mức kỳ lạ. Nếu thật sự có liên quan tới tiểu hầu gia thì lại càng rắc rối, hoàn toàn vượt khỏi khả năng giải quyết của hắn.

Thế nhưng Hạ Hi Mặc không hề mắc bẫy, lạnh giọng nói: “Người đã chết hơn một năm, nếu quan phủ có thể xử lý thì đâu cần đợi tới bây giờ?”

Lưu chưởng quầy nghẹn lời, đang định nói gì đó thì Nhậm Đông Hành đột nhiên nổi nóng: “Một họa sư vô danh, thân phận thấp kém, chết thì đã chết rồi. Quan phủ có tới thì sao? Không lẽ bản công tử còn sợ chắc?”

Lời nói không biết kiêng dè ấy khiến Lưu chưởng quầy suýt nữa ngất xỉu tại chỗ.

Nhưng cảm xúc bị dồn nén của Nhậm Đông Hành đã bùng lên, trong lòng càng không còn gì để giữ lại. Hắn tiếp tục khiêu khích Hạ Hi Mặc: “Bản công tử còn muốn hỏi ngươi là ai đây? Chỗ nào đến phiên ngươi đòi trị tội bản công tử?”

“Thiếu chủ nhân!”

Lưu chưởng quầy thật sự không nghe nổi nữa, hận không thể lao tới bịt miệng hắn.

Hắn cố kéo người ra sau, đau đầu nói: “Công tử của ta ơi, chuyện này có liên quan gì tới ngài đâu? Ngài đừng nói lung tung nữa.”

Nếu chuyện này làm lớn lên, để lão chủ nhân biết được thì đúng là ăn không hết phải gói mang đi.

Lúc này phải nghĩ cách tiễn vị đại Phật trước mặt đi mới được!

Lưu chưởng quầy đang đau đầu suy nghĩ cách cứu vãn thì thấy Hạ Hi Mặc trực tiếp lướt qua mình, lần nữa đi tới trước mặt Nhậm Đông Hành.

“Nếu người sống không trị được tội ngươi... Vậy để người chết tới trị.”

Lời nói ngắn gọn, giọng điệu vẫn lạnh lùng như cũ.

Rõ ràng chỉ là thân hình gầy yếu, nhưng lại mang theo khí thế không thể xâm phạm.

Bị nàng nhìn chằm chằm như vậy, khí thế của Nhậm Đông Hành lập tức tan biến sạch sẽ.

Hắn há miệng, nhưng không thốt nổi nửa lời phản bác.

Đúng lúc ấy, một cơn gió âm lạnh thổi qua.

Trong đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ của Hạ Hi Mặc, hắn nhìn thấy một bóng người phản chiếu bên trong.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương