Nghe tin Nhậm Đông Hành đã tắt thở, sắc mặt Nhậm Sóc lập tức thay đổi. Ông ta không còn tâm trí dây dưa với Hạ Hi Mặc nữa, xoay người vội vàng chạy vào nội viện.
Đạo nhân áo xám thấy vậy hơi chần chừ, đang định đi theo thì bỗng cảm thấy chân tay như bị một sức mạnh kỳ lạ giữ chặt, không thể nhúc nhích.
Hắn kinh ngạc quay đầu lại, chỉ thấy người trong trận pháp không biết từ lúc nào đã thoát khỏi dây thừng trói buộc, đang từng bước đi về phía hắn.
Thấy vậy, hắn vội giơ phất trần lên, định kết ấn vẽ bùa. Nhưng hai tay vừa nâng lên đã cứng đờ, hoàn toàn không thể hành động.
Sức mạnh quái lạ kia giống như một tấm lưới kín không kẽ hở, trong nháy mắt phủ khắp toàn thân, khiến hắn không còn chút sức chống trả nào.
Đạo nhân biết mình không địch nổi, trong lòng không khỏi dấy lên nỗi khủng hoảng.
“Ngươi rốt cuộc là người hay quỷ?”
Nếu là người, vì sao quanh thân nàng lại tràn ngập âm khí nồng đậm, gần như lấn át cả hơi thở của người sống?
Nếu là quỷ, vì sao nàng lại có thể bình yên vô sự phá được khóa hồn trận?
Hạ Hi Mặc không trả lời, vẫn từng bước tiến lại gần.
Dưới ánh trăng, bóng dáng mảnh mai của nàng vừa giống ma quỷ, lại còn đáng sợ hơn quỷ gấp nhiều lần.
Gương mặt nàng dần hiện rõ trong đồng tử của đạo nhân.
Rõ ràng vẫn là khuôn mặt non trẻ chưa trải sự đời, nhưng lại khiến người khác không dám nhìn thẳng.
“Chủ hồn của Châu Nhan ở đâu?”
Nhìn nàng từng bước tới gần, nỗi sợ trong lòng đạo nhân tràn ngập đáy mắt.
Hắn không hiểu vì sao nàng nhất quyết phải tìm hồn phách của một họa sư vô danh?
Vì một người thấp kém như thế mà đắc tội với Nhậm gia quyền thế ngập trời, nàng được lợi gì chứ?
“Người cũng đã chết rồi, vì sao ngươi cứ bám lấy chuyện này không buông? Ngươi với nàng ta... rốt cuộc có quan hệ gì?”
Đạo nhân không cam lòng, đánh bạo hỏi một câu, thế nhưng câu trả lời của Hạ Hi Mặc lại khiến hắn sửng sốt.
“Không có quan hệ.”
Ánh mắt nàng lạnh hơn cả ánh trăng mùa đông, lạnh thấu tận xương.
“Sống phải thấy người, chết phải thấy hồn. Chỉ vậy thôi.”
Đạo nhân run lên, vội nói: “Chủ hồn của nàng đang ở dưới gốc đào trong vườn hoa, chôn cùng hài cốt. Chỉ cần gỡ lá bùa phía trên xuống là có thể thả ra ngay.”
Không đợi nàng lên tiếng, hắn lại cuống quýt giải thích: “Nhưng chuyện này không liên quan đến ta. Ta chỉ nhận tiền làm việc thôi, người không phải do ta giết. Ngươi ngàn vạn lần đừng trút giận lên ta...”
Hạ Hi Mặc lạnh nhạt nói: “Dẫn đường. Tự tay đào lên.”
Cảm nhận được sức ép trói buộc trên người đã biến mất, hai chân đạo nhân mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống.
Hắn không dám giở trò, lập tức lảo đảo đi phía trước dẫn đường, rất nhanh đã tới nơi chôn cất Châu Nhan.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, cây đào chỉ còn lại một đoạn thân khô. Tuyết đọng phủ quanh gốc, không còn nhìn ra dáng vẻ ban đầu.
Đạo nhân xác định vị trí rồi bắt đầu dùng xẻng đào đất.
Không bao lâu sau, một bộ hài cốt đã được đào lên.
Nhưng đúng lúc hắn định tiến tới gỡ lá bùa thì phía sau bỗng vang lên tiếng động.
Hai người cùng quay đầu lại, thấy Nhậm Sóc dẫn theo một đám hộ vệ của y trang nhanh chóng bao vây tới.
Hơn mười tên hộ vệ đều đeo đao bên hông, chỉ nhìn cảnh này thôi, còn tưởng y trang có cướp.
Mà Nhậm đại lão gia từ trước đến nay luôn tỏ ra hiền lành từ ái, lúc này hai mắt đỏ ngầu, cả người đầy vẻ hung dữ.
“Bắt yêu nữ này lại! Ta muốn nàng chôn cùng con trai ta!”
Nhậm Sóc vừa ra lệnh, đám hộ vệ đồng loạt rút đao ra ép tới dưới gốc cây, nhưng lại đối diện với đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo.
Đối mặt trước những lưỡi đao sáng loáng, nàng không hề sợ hãi, hiển nhiên không để những mối đe dọa ấy vào mắt.
Đám hộ vệ nhất thời bị nàng làm cho dừng chân.
Ngay sau đó, một làn sương trắng quỷ dị lững lờ bay tới, lượn quanh đám người một vòng, khiến đao trong tay tất cả hộ vệ đồng loạt tuột khỏi tay.
Làn sương trắng nhanh chóng tan đi, hóa thành một bóng trắng lơ lửng bên cạnh Hạ Hi Mặc.
Vô Ưu nhắc nhở: “Dương khí của ngươi bây giờ yếu lắm rồi, không thể tiếp tục dùng hồn lực.”
Người thường không nhìn thấy hồn thể, cũng không nghe được âm thanh của nó.
Đám hộ vệ đứng ngây ra tại chỗ, chỉ biết nhìn nhau.
“Một lũ vô dụng!”
Nhậm Sóc vừa trải qua nỗi đau mất con, đã hoàn toàn mất lý trí.
Ông ta tiện tay nhặt một thanh đao dưới đất, bước nhanh chân chém thẳng về phía Hạ Hi Mặc.
Thế nhưng lưỡi đao sắc bén còn chưa chạm được vào người nàng thì đã bị một lực cản vô hình ngăn lại. Mặc cho ông ta dùng sức thế nào, lưỡi đao cũng không thể tiến thêm một chút.
Cảnh tượng quá mức quỷ dị ấy cũng làm Nhậm Sóc dần lấy lại chút tỉnh táo.
Ông ta ngẩng đầu nhìn lên, rồi lập tức sợ đến mức mọi khí thế đều tan biến.
Một bóng đen đang chắn trước người Hạ Hi Mặc, đỡ lấy lưỡi đao thay nàng.
Sống đến từng này tuổi, ông ta cũng không phải chưa từng gặp ma. Thậm chí mùa đông năm ngoái, ông ta còn tận mắt nhìn thấy Châu Nhan hóa thành lệ quỷ...
Nhưng bóng đen trước mắt lại được ngưng tụ từ sát khí đen đặc, cực âm cực ác, hoàn toàn không thể so với lệ quỷ bình thường.
Đúng lúc Nhậm Sóc còn đang ngơ ngẩn, bên ngoài đám người bỗng vang lên một giọng nam trong trẻo: “Dừng tay!”
Bóng đen lập tức tan biến.
Nhậm Sóc loạng choạng lùi lại một bước, cổ tay như bị thứ gì đánh trúng, buộc ông ta phải buông rơi thanh đao.
Đám hộ vệ nghe tiếng vội tản sang hai bên, cuống quýt quỳ xuống thành hàng.
“Bái kiến tiểu hầu gia.”
Lúc này Nhậm Sóc mới nhận ra tình hình đã trở nên phiền phức, hoảng hốt lùi thêm mấy bước, nhưng trong lòng vẫn còn sợ hãi chưa tan.
Nhậm Phong Quyết nhanh chóng bước xuyên qua đám người, đi tới trước mặt mọi người.
“Vị Hạ cô nương này là khách trong phủ chất nhi. Cho dù nàng có đắc tội gì với đường bá phụ, cũng nên nói với chất nhi trước mới phải.”
“Đường bá phụ làm vậy là có ý gì?”
Đối mặt với lời chất vấn, Nhậm Sóc chột dạ không thôi, nhất thời không biết phải giải thích thế nào.
Ông ta biết tiểu hầu gia đang làm việc ở Hình bộ này vốn nổi tiếng công tư phân minh. Một khi thật sự có chuyện xảy ra, chưa chắc hắn sẽ nể mặt mình.
Với tình hình hiện tại, hài cốt trong đất đã đủ để trở thành hiện trường một vụ án mạng.
Hơn mười tên hộ vệ tụ tập ở đây, bản thân ông ta còn rút đao định giết người, tất cả đều bị đối phương nhìn thấy. Muốn phủi sạch liên quan e là không dễ...
cáo già nhanh chóng tính toán trong lòng, dứt khoát đổi sang kế khác. Ông ta cố nặn ra vài giọt nước mắt, vẻ mặt đau đớn: “Đông Lang, ngươi tới đúng lúc lắm. Nữ nhân này, dùng tà thuật ở đây hại chết đệ đệ ngươi rồi!”
“Ngươi nhất định phải làm chủ cho đệ đệ ngươi!”
Vừa nói, ông ta vừa quỳ sụp xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Nghe ông ta gọi nhũ danh của mình, Nhậm Phong Quyết đã thấy khó chịu. Lại còn liên tục nhắc tới đệ đệ ngươi, rõ ràng muốn dùng tình thân giữa hai nhà để ép hắn.
Hắn cố tình không tiếp lời, ánh mắt quét một vòng, thu toàn bộ bộ hài cốt dưới đất vào tầm mắt.
Sau đó hắn lại nhìn sang Hạ Hi Mặc.
Thấy sắc mặt nàng trắng bệch không còn chút máu, thân hình mảnh mai đứng giữa gió đêm như sắp ngã xuống.
Nhậm Phong Quyết lập tức nhận ra tình trạng của nàng không ổn, liền bước lại gần thêm vài bước.
“Hạ...”
Lời còn chưa kịp nói ra, người trước mặt đã mềm nhũn ngã vào lòng hắn.
Nhậm Phong Quyết phản ứng cực nhanh, vội đưa tay đỡ lấy. Nhưng vừa chạm vào, hắn sợ hãi giật mình.
Cơ thể trong lòng lạnh đến mức không giống người sống.
Biết không thể chậm trễ, hắn lập tức bế ngang nàng lên, nghiêm giọng nói: “Trước khi sự việc được điều tra rõ ràng, không ai được phép rời khỏi đây.”
Sau đó hắn quay sang phân phó Nhậm Tùng: “Đi mời đại phu trong phủ. Ngoài ra, lập tức gọi Dư Lang tới đây.”