Đại Lão Cơ Giáp Luôn Nghĩ Mình Là Người Bình Thường

Chương 36

Trước Sau

break

“Vậy thì hôm kia tôi cũng phải đi.” Triệu Thiên Minh ăn vạ. 

Cao thủ mà anh ta vất vả lắm mới tìm được, không thể để người khác dẫn đi sai đường được. 

Chỉ là một tên cày thuê thôi, có thể lợi hại đến mức nào chứ? 

Chẳng lẽ lại là một trong top mười cao thủ trên bảng xếp hạng năm thứ năm sao? 

Không thể lay chuyển được Triệu Thiên Minh, Bạch Chu Chu đành miễn cưỡng đồng ý cho anh ta đi cùng gặp Thập Thiên Ức. 

Triệu Thiên Minh vô cùng mãn nguyện, theo Bạch Chu Chu ra phòng khách, kéo một chiếc ghế nhỏ từ bên cạnh bàn trà ra, ngồi đối diện Bạch Chu Chu, mắt long lanh nhìn cô. 

“Kể cho tôi nghe cô đã hạ gục tên tóc vàng trong một nốt nhạc như thế nào đi.” 

Bạch Chu Chu suy nghĩ một lát, bắt đầu kể từ khâu chuẩn bị, cuối cùng tổng kết: “Anh ta phản ứng quá chậm, không né được.” 

“Một đòn kết liễu!” Triệu Thiên Minh phấn khích nắm chặt tay: “Chị Chu Chu, chị ngầu quá đi mất!” 

Sau khi biết Bạch Chu Chu có thể chất “cảm giác tuyệt đối”, anh ta hoàn toàn không còn lo lắng về việc cô có thích ứng được với cơ giáp hay không nữa. 

Thể chất này giống như một loại hack game, không chỉ cảm nhận được kết cấu bên trong cơ giáp mà còn có thể phát huy tối đa hiệu suất của nó. 

Chỉ là anh ta hoàn toàn không ngờ Bạch Chu Chu lại tiến bộ nhanh như vậy. 

Thật không thể tin nổi. 

Bạch Chu Chu lấy hai chai nước từ tủ lạnh, đưa cho Triệu Thiên Minh đang có vẻ quá khích. 

Vẻ mặt cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng khóe miệng lại hơi cong lên, đôi mắt cũng lấp lánh, thể hiện tâm trạng vui vẻ của mình. 

Lại được cậu bạn học dốt tung hô rồi. Quả nhiên mình cũng có chút thiên phú. 

Bạch Chu Chu âm thầm vênh cái đuôi nhỏ đầy kiêu hãnh ở trong lòng. 

[Ting tong, bạn nhận được một thông báo, vui lòng kiểm tra.] 

Quang não của hai người đồng thời sáng lên. 

“Chắc là thông báo của trường.” Triệu Thiên Minh cúi đầu nghịch quang não. 

Lúc này Bạch Chu Chu cũng mở trang thông báo. 

“Năm nay tất cả sinh viên đều phải học môn văn hóa?” Giọng Triệu Thiên Minh cao vút: “Sao lại thế này? Quá đáng thật.” 

Bạch Chu Chu không hiểu gì, vẻ mặt ngây thơ: “Thì cứ học thôi, cũng không nhiều tiết lắm mà.” 

Cô cúi đầu nhìn thông báo. 

Bên dưới thông báo là một bảng biểu dài dằng dặc, lịch học mỗi tuần được sắp xếp rõ ràng, liếc qua gần như toàn là ô trống, số tiết học mỗi ngày rất ít. 

Học kỳ này họ chỉ có ba môn: đại cương lịch sử phát triển cơ giáp, nguyên lý điều khiển cơ giáp, và thực hành cơ giáp. Trông có vẻ không quá phức tạp. 

Triệu Thiên Minh thở dài một hơi: “Cô không hiểu đâu, mấy môn này cực kỳ tốn thời gian, gần như toàn là bài tập về nhà hành hạ người khác, thi cuối kỳ lại rất khó, cực kỳ dễ trượt. Trước đây chẳng có mấy người chọn học đâu.” 

Bạch Chu Chu gật đầu một cách nửa hiểu nửa không. 

“Trượt môn thì sẽ thế nào?” 

Triệu Thiên Minh do dự một lúc: “Theo thông lệ thì, thật ra cũng, không sao cả.” 

Nếu như họ đã tích đủ tín chỉ. 

“Vậy thì không sao.” Bạch Chu Chu nghĩ rất thoáng, chẳng phải chỉ là đi học thôi sao. Cô vỗ vai Triệu Thiên Minh, tự tin nói: “Yên tâm đi, tôi học thuộc lòng giỏi lắm, không thể trượt được đâu.” 

“Thôi được rồi.” Triệu Thiên Minh gật đầu, đứng dậy nói: “Để ăn mừng chúng ta có được bốn tín chỉ, hôm nay tôi mời cô ăn một bữa thịnh soạn! Tôi về ngủ bù một lát, lát nữa sẽ qua đón cô.” 

… 

Buổi tối, sau khi bị Triệu Thiên Minh đang phấn khích quá độ mời ăn liền hai bữa thịnh soạn trong một ngày, Bạch Chu Chu nằm trên giường trằn trọc không ngủ được. 

Đó đúng là những bữa ăn thịnh soạn đúng nghĩa, trên trời có, dưới đất có, dưới nước có, bày la liệt cả một bàn lớn. 

Để không lãng phí thức ăn, Bạch Chu Chu đã ăn no đến căng cả bụng. 

Lúc này, Bạch Chu Chu nhìn ánh trăng trắng bệch chiếu vào cửa sổ, cuối cùng bật người ngồi dậy. 

“Hay là vào đấu vài trận mô phỏng vậy.” 

Khu vực chuẩn bị trận đấu mô phỏng. 

Bạch Chu Chu vừa mở mắt, thành thạo chuẩn bị tìm trận, thì phát hiện trước mặt hiện ra một đống lời mời đối chiến xếp dày đặc. 

“Triệu Thiên Minh có hiệu suất cao thế à? Lại có thể tìm được nhiều người như vậy?” 

Bạch Chu Chu dụi mắt, lại cẩn thận quét một lượt danh sách yêu cầu từ trên xuống dưới, tiện tay đồng ý lời mời của một người trong số đó. 

[Đang kết nối.] 

[Kết nối thành công.] 

Lần này, Bạch Chu Chu vốn luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu, vẫn lao lên ngay khi nhìn thấy bóng ảo của đối phương.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc