Thảo nào bạn học lần trước cô gặp lại lợi hại như vậy, thì ra là thế.
Bạch Chu Chu gạt bỏ chút nghi ngờ cuối cùng trong lòng, tò mò hỏi: “Đàn anh Vệ Giản được bao nhiêu điểm rồi?”
“Anh ấy đứng đầu bảng xếp hạng năm thứ năm đấy, hình như đã hơn mười nghìn điểm rồi.” Triệu Thiên Minh buột miệng nói.
Bạch Chu Chu kinh ngạc: “Wow, đỉnh thật. Nhưng họ cần nhiều điểm thế để làm gì? Chẳng phải mỗi năm chỉ cần mười điểm là đủ sao?”
“Đó là đối với chúng ta thôi. Mục tiêu của các tay to là tham gia giải đấu liên minh học viện cơ giáp. Mỗi năm mỗi học viện sẽ có mười suất tham dự, chỉ cần tham gia là có thể vào quân đội và được phong hàm thượng úy, đội chiến thắng còn được phong thẳng hàm thiếu tá.”
Triệu Thiên Minh viết hai chữ “ngưỡng mộ” lên đầy mặt: “Bây giờ quân đội gần như không tuyển người trực tiếp từ xã hội nữa, tốt nghiệp xong vào quân đội nhiều nhất cũng chỉ là thiếu úy. Mười suất của học viện chúng ta là dành cho top mười trên bảng tổng, nên họ mới phải cày điểm cật lực ngay từ đầu năm học như vậy.”
“Ra là thế.” Bạch Chu Chu chợt hiểu ra: “Vậy thì cũng không liên quan nhiều đến chúng ta.”
“Đúng vậy, sinh viên bình thường như chúng ta tốt nghiệp được đã là không dễ rồi.” Triệu Thiên Minh thở dài, tiện miệng hỏi: “À mà, sao lần này cô ở trong đó lâu thế? Tận nửa tiếng lận.”
“Còn không phải vì bạn học này rất lợi hại sao!” Bạch Chu Chu lập tức phấn chấn hẳn lên: “Hai chúng tôi đánh đến tận lúc đếm ngược kết thúc mà vẫn bất phân thắng bại!”
Vẻ mặt Triệu Thiên Minh trở nên méo mó: “...”
“Sao thế?” Bạch Chu Chu cảm thấy có gì đó không ổn.
Triệu Thiên Minh chống cằm, chìm vào suy nghĩ: “Không đúng, năm ngoái cậu ta còn yếu hơn cả tên tóc vàng, chẳng lẽ lúc nghỉ hè đã luyện tập cấp tốc?”
Vốn dĩ anh ta muốn tìm người cho Bạch Chu Chu luyện tay, mấy người anh ta tìm hai hôm nay đều có thực lực không mạnh, làm gì có chuyện được một cao thủ khen lợi hại?
Đầu Bạch Chu Chu đầy dấu chấm hỏi: “Hả?”
Trình độ của bạn học kia tuyệt đối không phải là thứ có thể luyện thành chỉ sau một kỳ nghỉ hè.
Tuy người ở Tinh Tế đều có thiên phú lái cơ giáp rất cao, nhưng ý thức chiến đấu thì tuyệt đối không thể thành thục trong một sớm một chiều được.
Trong lúc hai người đang ngơ ngác nhìn nhau, đột nhiên quang não của Bạch Chu Chu nhấp nháy ánh sáng trắng.
[Bạn có một yêu cầu kết bạn mới, vui lòng kiểm tra.]
“Ai thế?” Triệu Thiên Minh tò mò ghé sát vào.
Bạch Chu Chu mở quang não, nhìn thấy ID quen thuộc, bất giác nở một nụ cười rồi lập tức thu lại.
“Là người mà anh vừa tìm để đấu với tôi đấy.”
“Người tôi tìm không phải cậu ta.”
Triệu Thiên Minh vuốt cằm, ánh mắt lộ vẻ hoang mang.
Nhưng dãy số trong ID này trông quen thật.
Bạch Chu Chu có chút nghi ngờ chấp nhận lời mời kết bạn.
Trong danh sách liên lạc, ID của tài khoản mới từ một dãy số đã đổi thành tên [Thập Thiên Ức].
“Thập Thiên Ức?” Triệu Thiên Minh vỗ đùi nói: “Thằng khốn này lại đi tìm người cày thuê, đúng là không có đạo đức mà.”
“Cày thuê?”
Bạch Chu Chu ngẩn người, nếu anh ta là người cày thuê thì tại sao cuối cùng lại nhường điểm cho cô?
“Đúng vậy, anh ta nổi tiếng trong trường mình lắm, nhưng thường chỉ nhận cày điểm cho mấy khóa dưới thôi, diễn siêu thật, lần nào cũng qua mặt được hệ thống kiểm tra gian lận.” Triệu Thiên Minh nói với vẻ hơi khinh thường: “Giờ anh ta lên năm thứ năm rồi, phạm vi nhận việc còn rộng hơn nữa.”
“Thế sao lúc trước anh không tìm anh ta?” Bạch Chu Chu hỏi.
Triệu Thiên Minh cười khẩy một tiếng, bướng bỉnh hất cằm: “Tôi không bao giờ gian lận.”
Bạch Chu Chu gật đầu, trong lòng vô cùng chấn động, người này trông không đáng tin chút nào mà lại có nguyên tắc ghê?
Trong lúc nói chuyện, quang não của Bạch Chu Chu lại nhấp nháy.
[Thập Thiên Ức]: Cậu cừ lắm, hôm nào chúng ta giao lưu trực tiếp nhé?
[Là Chu Chu không phải Trư Trư]: Được, khi nào?
[Thập Thiên Ức]: Tối kia, chín giờ, ở sân huấn luyện, đến lúc đó tôi sẽ liên lạc với cậu.
Anh ta vừa phải đền cho khách hàng gấp ba lần tiền vi phạm hợp đồng, hai ngày tới không rảnh, phải tranh thủ kiếm tiền.
Bạch Chu Chu gửi lại một biểu tượng OK rồi tắt quang não.
“Chúng ta đừng nên qua lại gần với anh ta quá.” Triệu Thiên Minh nhỏ giọng lầm bầm: “Rõ ràng anh ta đã rất lợi hại bằng chính thực lực của mình rồi.”
“Tôi sẽ không nhờ anh ta gian lận đâu, anh yên tâm đi.” Bạch Chu Chu vỗ vai Triệu Thiên Minh, an ủi: “Tôi chỉ thấy anh ta rất mạnh, cảm giác đối chiến với anh ta cũng không tệ, muốn giao lưu thêm thôi.”