Đại Lão Cơ Giáp Luôn Nghĩ Mình Là Người Bình Thường

Chương 37

Trước Sau

break

Khi khoảng cách chỉ còn hai mươi mét, đối phương mới phản ứng lại, vội vàng lùi về phía sau, vừa vặn né được cây búa lớn đang vung tới, đồng thời nổ súng về phía Bạch Chu Chu. 

Tài bắn súng của người này rất tầm thường. 

Bạch Chu Chu nhíu mày, không hề né tránh, lao thẳng tới vung búa đập vào buồng lái của đối phương. 

[Trận đấu kết thúc.] 

Lúc được dịch chuyển ra ngoài, Bạch Chu Chu vô cùng kinh ngạc. 

Triệu Thiên Minh tìm những người này ở đâu ra vậy? 

Dễ đánh quá đi mất? 

Bạch Chu Chu không tin, vừa lúc một yêu cầu khác hiện lên, cô liền nhấn đồng ý. 

Vẫn không ngoài dự đoán, lần này đối phương chỉ vùng vẫy được vài cái, trận đấu đã nhanh chóng kết thúc. 

Thú vị đây. 

Bạch Chu Chu nhìn bảng xếp hạng đã có tám điểm, trên mặt lộ ra nụ cười đầy hứng thú. 

Người tiếp theo. 

[Kết nối thành công.] 

Mở màn, Bạch Chu Chu vẫn lao lên như vũ bão. 

Đối thủ lần này có vẻ mạnh hơn hai người trước một chút, né tránh rất kịp thời, tài bắn súng cũng không tệ, có vài lần đạn nhắm thẳng vào buồng lái của Bạch Chu Chu, nhưng đều bị cô né được. 

Trong lúc bị cây búa lớn vung tới vung lui làm cho phải chạy trốn khắp nơi, trong lòng người thách đấu gần như sụp đổ. 

Một cỗ cơ giáp cơ bản mà có tốc độ nhanh như vậy, có hợp lý không? 

Chưa để người thách đấu gào thét xong trong lòng, Bạch Chu Chu đã bổ một búa xuống đầu cơ giáp, tiếp đó vung ngang một búa đập nát buồng lái của đối phương. 

[Trận đấu kết thúc.] 

Bạch Chu Chu tháo mũ, hoạt động vai gáy một chút. 

Cô bắt đầu cảm nhận được niềm vui khi thi đấu rồi! 

Bạch Chu Chu đội mũ giáp lên, lại hăm hở lao vào trận đấu tiếp theo. 

Cơn bốc đồng thi đấu này kéo dài đến khoảng bảy giờ sáng, tiếng chuông báo thức do Bạch Chu Chu cài đặt đã kéo cô từ thế giới ảo đang tung hoành ngang dọc trở về. 

“Đã hơn hai trăm điểm rồi sao?” 

Bạch Chu Chu tháo mũ giáp, nhìn thấy ID của mình trong top mười bảng xếp hạng năm nhất. 

Bạch Chu Chu có chút chột dạ, so với những bạn học khác phải vất vả tìm trận, cách đánh của cô đầu tư ít mà thu lợi cao, có thể nói là một vốn bốn lời. 

Cảm ơn Triệu Thiên Minh! Bạch Chu Chu nói thầm ở trong lòng. 

Tuy nhiên, khi thoát khỏi hệ thống ảo, Bạch Chu Chu cảm nhận được cái giá phải trả cho việc cày điểm đêm qua. 

Đau đầu. 

Cảm giác như có ai đó đang dùng búa gõ vào đầu cô, đau đến thấu xương. 

Bạch Chu Chu không cần soi gương cũng biết chắc chắn bây giờ mặt mình đã trắng bệch, cảm giác này còn mãnh liệt hơn cả lần đầu tiên cô sử dụng khoang mô phỏng. 

“Bạch Chu Chu! Bạch Chu Chu! Đi học thôi, cô còn chưa dậy à?” Triệu Thiên Minh vẫn chưa xem điểm, lúc này đang vô tư đập cửa rầm rầm. 

Cửa được mở từ bên trong. 

Bạch Chu Chu lại mang vẻ mặt trắng bệch dựa vào khung cửa. 

Triệu Thiên Minh giật mình, vội vàng tiến lên đỡ lấy cao thủ đang lảo đảo. 

“Chu Chu? Cô sao thế? Bị ốm à? Có cần đến phòng y tế không?” 

“Tôi cũng không biết, tôi chỉ đấu mô phỏng có một đêm, sáng ra đã thế này rồi.” Bạch Chu Chu mượn lực của Triệu Thiên Minh đứng dậy, giọng yếu ớt. 

Trước đây ở hành tinh hoang vu, cô lái cơ giáp liên tục bảy ngày bảy đêm cũng không khó chịu đến thế. 

“Cô đã đấu mấy tiếng vậy?” Triệu Thiên Minh nhíu chặt mày, ánh mắt đầy lo lắng. 

Bạch Chu Chu đáng thương nói: “Chắc khoảng bảy, tám tiếng, tôi vừa mới thoát ra.” 

Triệu Thiên Minh: “...” 

Sắc mặt của Triệu Thiên Minh đầy đau khổ: “Bà cô của tôi ơi, cho dù cô có tinh thần lực cấp S cũng không chịu nổi cách cô chơi như vậy đâu.” 

“Hả?” Bạch Chu Chu ngơ ngác, vậy là cô đau đầu vì dùng quá nhiều tinh thần lực sao? 

Triệu Thiên Minh vỗ trán, hối hận nói: “Đều tại tôi, tôi quên mất trước đây cô dùng cơ giáp điều khiển tay. Cơ giáp cảm biến dùng tinh thần lực là chủ yếu, nếu lái trong thời gian dài rất dễ bị cạn kiệt tinh thần lực dẫn đến đau đầu, đặc biệt là cô vẫn còn là người mới, cộng thêm khoang mô phỏng cũng hút một phần, tinh thần lực càng dùng nhanh hơn. Lẽ ra tôi nên nói cho cô biết sớm hơn.” 

“Không sao, là do tôi thôi, tối qua tôi hơi khó ngủ.” Bạch Chu Chu xua tay: “Chúng ta đi thôi, ngày đầu tiên đi học không thể đến muộn được.” 

“Cô không ổn thì xin nghỉ đi? Dùng tinh thần lực quá độ đến mức này, còn dậy nổi đã là giỏi lắm rồi.” Triệu Thiên Minh khuyên nhủ hết lời. 

“Không cần đâu. Tôi không sao.” Bạch Chu Chu lắc đầu, tự mình từ từ đứng thẳng dậy: “Không đau lắm, vẫn chịu được.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc