Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 9

Trước Sau

break

Cao, và gầy guộc, nhưng cũng không đến mức mỏng manh như cô tưởng tượng. Đốt sống lưng lờ mờ gồ lên dưới lớp áo cộc tay mỏng, vòng eo săn chắc thon gọn, đôi chân dài bọc trong chiếc quần hơi rộng, nhưng vẫn không giấu được vẻ thon dài.

Tô Nhan chăm chú nhìn rất lâu, mãi đến khi phát hiện cậu sắp đi khuất dạng, cô mới giật mình bừng tỉnh, chạy chậm rãi đuổi theo. Biết cậu có cảnh giác cao độ, cô không dám bám theo quá sát, hễ cứ lờ mờ nhìn thấy bóng dáng cậu thì cô lại chậm bước lại.

"Ký chủ, cô theo dõi cậu ta làm gì?" Tiểu Bát tò mò hỏi.

Tô Nhan mím môi: "Tôi muốn tìm hiểu cậu ấy nhiều hơn, nhưng nguyên tác miêu tả về cậu ấy quá ít."

Trong thế giới tiểu thuyết, những nhân vật không quan trọng được định sẵn là ngay cả một dòng tóm tắt tiểu sử cũng không có. Kiếp trước cô lại tránh cậu như tránh tà, chưa từng chủ động thám thính về cậu, kết hợp với nguyên tác và kiếp trước của cô, cô chỉ biết cậu tên là Lục Mặc, cổ họng bị hỏng, từ năm lớp mười đã thích đi theo cô, nếu không có vụ bắt cóc đó, cậu cũng sẽ chết vào một ngày trước sinh nhật tuổi hai mươi.

Cậu giống hệt bất kỳ một công cụ hình nhân nào trong tiểu thuyết, tác dụng duy nhất là chứng minh sức hấp dẫn của nữ chính. Còn việc cậu từ đâu tới, đi về đâu, tại sao lại chết, thì dường như chẳng có tí giá trị gì cả.

Tô Nhan được sống lại một đời, cô muốn cho cậu một cuộc đời khác biệt.

Mặt trời dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng mây lớn phía chân trời, thứ ánh sáng vàng vọt, ấm áp rải trên đường, len qua tán lá, tạo thành những bóng râm loang lổ. Tô Nhan theo bước Lục Mặc đi xuyên qua con phố đi bộ, băng qua khu trung tâm thương mại và một con hẻm nhỏ, cuối cùng bước vào một khu phố ăn vặt mà môi trường có thể dùng từ "tồi tàn" để miêu tả.

Bên đường chất đầy xe ba gác bán đồ xiên nướng, bánh bột mỳ. Phía trong góc, cái chảo dầu rán quẩy bốc lên khói đen ngòm, rác thải nhà bếp lẫn cùng dầu mỡ đóng cặn, khiến mặt đất của cả con phố nhớp nháp dinh dính. Tô Nhan mới đi được một đoạn, đôi giày bata trắng của cô đã dính bẩn quá nửa.

Cô len lỏi tránh đám đông náo nhiệt, gắt gao bám sau lưng Lục Mặc. Đến cuối khu phố ăn vặt, các cửa hàng xung quanh từ bán đồ ăn vặt đổi sang bán gia cầm, cá sống, mùi vị càng trở nên kỳ quái khó ngửi.

Lục Mặc tiếp tục bước về trước, đi đến cửa một cửa hàng bán cá. Cậu lờ đi người đàn ông trung niên đầu trọc béo ục ịch đang hút thuốc đứng ở cửa, khoác tạp dề vào, xắn gấu quần lên, bắt đầu cân cá, mổ cá cho khách.

Chày cán bột đập xuống đầu con cá vừa chuẩn, vừa nhanh, vừa tàn nhẫn, con cá vừa nãy còn nhảy xoi xói ngay lập tức nằm im bất động.

"Ui chao, cậu cứ thế cạo vảy luôn đi, lúc cá còn sống cạo mới tươi!" Vị khách càu nhàu.

Lục Mặc không nói tiếng nào, câm lặng cạo vảy.

Gã trọc cười khẩy: "Đừng thèm để ý nó, tính chó bướng lắm!"

Con dao sắc bén lưu loát rạch dọc bụng cá, những ngón tay thon dài thọc vào, cào cào moi moi loại bỏ toàn bộ nội tạng. Cậu cầm dao xẻ thịt lên chặt phập phập thành những khúc cá đều tăm tắp, rồi trực tiếp bọc túi đen đưa cho khách.

Động tác thành thạo đến mức cứ như thể cậu đã làm thợ mổ cá hơn chục năm nay vậy.

Tô Nhan ngây người nhìn thiếu niên trầm mặc ấy, đột nhiên hiểu ra thứ mùi vị kỳ lạ trên người cậu từ đâu mà có.

Sinh hoạt trong môi trường như vậy, cho dù có ưa sạch sẽ đến mấy, e rằng cũng khó có thể làm cho trên người chỉ còn thoang thoảng mùi bột giặt.

Một nguyên nhân đơn giản như thế, nhưng chỉ vì cậu chưa từng giải thích, lại bị miệng lưỡi thiên hạ thêu dệt thành hàng trăm ngàn khả năng. Mỗi người đều ra sức bịa đặt câu chuyện, liều mạng chứng minh một con người xuất sắc nhưng lạc lõng, thì ắt hẳn phải là một kẻ lập dị cổ quái.

Cô hít sâu một hơi, đang định trấn tĩnh lại mớ cảm xúc ùa tới bất chợt, thì một người phụ nữ trung niên đột ngột từ trong hàng cá xông ra, trút xuống đầu thiếu niên những lời thô tục khó mà tưởng tượng nổi. Thế nhưng thiếu niên chỉ im lặng, không chút cảm xúc xử lý con cá tiếp theo.

Sự im lặng của cậu đã chọc giận người phụ nữ. Mụ cầm cái chày cán bột tiện tay nện thẳng vào đầu cậu. Trong lòng Tô Nhan hoảng hốt, trong vô thức niệm thầm một tiếng: "Dừng!"

Thời gian lập tức ngừng trôi, thế giới cũng theo đó mà đọng lại. Dòng người hóa thành tượng điêu khắc, chim bay khảm trên bầu trời, đến cả nước chảy và gió thoảng cũng đều tĩnh lặng. Những giọt nước bắn tung tóe lơ lửng giữa không trung, ngưng tụ lại thành ảo ảnh của cả một con phố.

"Mười điểm hảo cảm chỉ có thể đóng băng 30 giây, ký chủ cô phải nhanh lên!"

Tiểu Bát chưa dứt lời, Tô Nhan đã lao ra, nghiến răng lấy sức nhấc chân phải của người phụ nữ, đặt lên trên chân trái của mụ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương