Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 10

Trước Sau

break

"Mười, chín, tám..."

Tô Nhan cuống cuồng chân tay, giật lấy cái chày cán bột trong tay người phụ nữ, để nó lơ lửng ngay giữa không trung.

"Năm, bốn, ba..."

Cô làm xong mọi việc liền quay đầu bỏ chạy. Vừa đặt chân xuống lòng đường, xung quanh bỗng chốc vang lên tiếng ồn ào. Đám đông đang bất động trên phố lại tiếp tục di chuyển. Đằng sau vọng đến một tiếng "bịch", kéo theo đó là tiếng kêu đau đớn của người phụ nữ và tiếng chày rơi xuống đất.

"Đến đi bộ còn không xong, cần bà làm cái thá gì!" Gã trọc vừa chửi đổng vừa chạy lại đỡ mụ.

Tô Nhan thở phào một hơi, đứng sững một lúc rồi không nhịn được mà quay đầu lại nhìn trộm. Ai ngờ giữa biển người, cô lại bất thình lình chạm trán với đôi mắt đen láy của cậu.

Cho dù thừa biết rằng cậu sẽ không phát hiện ra những chuyện này đều do cô làm, nhưng cô vẫn bỗng thấy chột dạ. Giữa lúc đang suy tư xem nên giải thích sao cho sự xuất hiện của bản thân ở nơi này, thì cô thấy tầm mắt cậu hạ dần, rồi dừng lại trên đôi giày bata trắng của cô.

Bầu không khí xung quanh bỗng nhiên trầm hẳn xuống.

Trên khu phố ăn vặt tấp nập, ồn ã, Lục Mặc mặt không cảm xúc, đập mạnh con dao mổ cá xuống mặt bàn, phát ra một tiếng động sắc lạnh.

Gã trọc vừa đỡ người phụ nữ trung niên dậy, ngẩng đầu lên thấy quầy hàng có ba bốn người khách đang đợi mà Lục Mặc lại đứng im lìm, bèn chửi bới ầm ĩ: "Thằng Lục Mặc kia, mày đứng ngây ra đấy làm cái đéo gì! Mẹ mày ngã cũng đéo biết đỡ, có khách cũng đéo biết mời chào, mày lại lên cơn thần kinh à?!"

Mẹ mày... người phụ nữ vừa rồi bị cô ngáng chân ngã là mẹ của Lục Mặc? Tô Nhan mở to mắt kinh ngạc. Còn chưa kịp phản ứng, cô đã thấy Lục Mặc tiện tay giật lấy hai cái túi ni lông đen, mặt không biểu cảm bước về phía mình.

Tô Nhan vừa mới làm ngã mẹ ruột của cậu, thấy cậu đi tới bỗng thấy chột dạ: "Cái đó..."

Cô mới thốt ra được hai chữ, Lục Mặc đã đến ngay trước mặt, trước sự chứng kiến của cô, quỳ một gối xuống.

...Cậu ấy định làm gì? Quỳ lạy sao? Tô Nhan sợ đến mức quên cả hít thở.

Giây tiếp theo, bàn tay cậu đột nhiên nắm chặt lấy cổ chân gầy guộc của cô.

Ráng chiều tháng chín, rõ ràng không khí đang vô cùng oi nóng, thế nhưng nhiệt độ từ lòng bàn tay cậu lại lạnh lẽo vô cùng. Hơi lạnh xé toạc không khí ngột ngạt, bao bọc lấy toàn bộ cổ chân cô. Trên mu bàn tay nhợt nhạt, trắng bệch, một vệt đỏ nhạt hiện lên đến chói mắt.

"Nhấc chân lên."

Giọng thiếu niên khàn khàn, thô ráp, xuyên qua lớp bụi thời gian mười năm, rót vào tai cô. Tô Nhan đờ đẫn cúi đầu, phát hiện tay kia của cậu đang cầm chiếc túi mở rộng miệng, chờ sẵn ngay cạnh cổ chân đang bị cậu nắm.

"Lục Mặc! Thằng Lục Mặc!"

Gã trọc vẫn đang gào thét. Thấy khách đợi đã bắt đầu mất kiên nhẫn mà Lục Mặc vẫn chẳng buồn ngoái đầu, chỉ mải mê cầm chiếc túi, gã định xông tới dạy dỗ cậu, nhưng đã bị người phụ nữ trung niên cản lại.

"Đi làm gì, ông không thấy nó đang lừa gạt gái trẻ à?" Người phụ nữ trung niên cười khẩy, đánh giá Tô Nhan từ đầu đến chân. Khi nhìn thấy chiếc vòng tay của cô, ánh mắt mụ thoáng tia tham lam, "Con cá béo đấy."

Gã trọc sững lại, thấy cách ăn mặc của Tô Nhan bèn xoa xoa tay, cười hềnh hệch.

Tô Nhan vẫn đang ngây ngốc, mãi đến khi Lục Mặc nắm lấy cô mạnh tay hơn, cô mới giật mình tỉnh lại, nương theo lực của cậu nhấc chân giẫm vào trong túi ni lông. Lục Mặc cụp mắt, bọc chặt lấy đôi giày của cô, gọn gàng thắt một nút sống, rồi lại mở chiếc túi thứ hai.

Lần này không đợi Lục Mặc lên tiếng, Tô Nhan đã vội vàng chìa nốt chân kia ra. Vì đứng một chân hơi lảo đảo, cô theo bản năng vịn vào vai cậu.

Lưng Lục Mặc trong phút chốc cứng đờ, ngón tay cầm túi cũng khẽ run. Tô Nhan thọc chân vào nửa ngày vẫn không thấy cậu có động tĩnh gì, không khỏi tò mò gọi cậu một tiếng: "Lục Mặc?"

Lông mi Lục Mặc rung nhẹ, một lát sau mới buộc chặt chiếc túi lại. Chỉ là lần này ngón tay không ổn định, thắt luôn thành nút chết.

Tô Nhan ngoan ngoãn chờ đợi. Đợi cậu đứng thẳng dậy, cô mới mở lời: "Cảm ơn."

Lục Mặc định thần nhìn cô, đôi mắt đen trắng rõ ràng, sâu thẳm lạnh lẽo, khí chất u ám hệt như con rắn độc đang rình mồi.

Tô Nhan nuốt nước bọt, cố gắng giải thích lý do vì sao mình lại có mặt ở đây. Nhưng nghĩ nửa ngày, vẫn không nghĩ ra được một cái cớ nào có thể chấp nhận được.

Cô của thời điểm chưa rời khỏi nhà họ Tô, ở biệt thự lớn, ra vào những trung tâm mua sắm sầm uất. Cuộc sống hệt như một hộp quà được bọc gói đẹp đẽ nhưng giả dối, hoàn toàn thuộc về một thế giới khác biệt với con phố đầy mùi dầu mỡ này. Cô dường như không nên xuất hiện ở đây, không nên dính dáng tới chuyện đời thường và những thứ hôi hám này.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương