"Tôi theo cậu tới đây." Không tìm được lý do, Tô Nhan quyết định nói sự thật.
Lục Mặc lùi lại một bước.
Tô Nhan bất lực: "Lại dọa cậu rồi."
Lục Mặc im lặng, đôi mắt đen láy phản chiếu rõ ràng khuôn mặt của cô.
Tô Nhan khẽ thở dài, đang định giải thích thêm thì nghe thấy giọng cậu khàn khàn cất lên: "Đi đi."
Tô Nhan sững lại, nhìn thấy sự kháng cự xẹt qua đáy mắt cậu, cô ngoan ngoãn gật đầu, đeo cặp sách tự quay người, chậm rãi đi theo con đường cũ.
Đi được một đoạn, cô không nhịn được mà ngoái lại, bất ngờ lại chạm phải ánh mắt Lục Mặc. Có vẻ cậu không ngờ cô sẽ ngoảnh đầu lại, ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, ánh mắt cậu thoáng dao động, nhưng cũng không né tránh.
"Tôi đi đây! Cậu về đi!" Tô Nhan cười, vẫy vẫy tay, lúc này mới xoay người rời khỏi.
Lục Mặc nhìn nụ cười với đôi mắt cong cong của cô, đôi môi mỏng lại mím lại, sắc mặt trở nên u ám khó đoán. Cậu nhìn bóng lưng Tô Nhan dần khuất đi, đứng im lìm như một pho tượng rất lâu.
"Còn đứng ngây ra đấy làm gì? Qua đây phụ một tay!" Tên đầu trọc quát một tiếng.
Lục Mặc cụp mắt xuống, quay người trở lại chiếc thớt tiếp tục làm việc: mổ bụng, moi ruột, rồi chặt thành từng khúc cho vào túi.
Gã trọc nhìn vẻ mặt dửng dưng của cậu bỗng chốc cáu kỉnh, đạp một cước vào cái xô nước bên cạnh: "Suốt ngày cái mặt lầm lầm lì lì, như thể ai nợ mày tám trăm vạn không bằng. Nếu không có tao và mẹ mày, mày đã chết đói từ lâu rồi biết chưa, cái thứ ăn cháo đá bát nhà mày!"
"Thôi đi, chỉ là mổ ít đi hai con cá thôi mà, đừng có hơi tí là chửi rủa." Người phụ nữ trung niên thay đổi hẳn thái độ cay nghiệt ban nãy, vừa cắn hạt dưa vừa cười mỉm, "Kiếm được một cô vợ nhà giàu quan trọng hơn bán cá nhiều. Tốt nhất là con một, thế thì khi kết hôn tiền đều là của nhà mình hết."
"Thôi đi, bà làm như bọn nhà giàu đều ngu hết vậy. Yêu đương lăng nhăng thì còn được, chứ cưới xin thì bố mẹ chúng nó là người đầu tiên không đồng ý."
"Có gì đâu, chỉ cần có thai là không đồng ý cũng phải đồng ý."
Hai người cứ người tung kẻ hứng, nói chuyện càng lúc càng xôm tụ. Lục Mặc mặt không biến sắc, dường như chẳng hề nghe thấy gì.
"Ây da cậu làm sao thế, chém nát nhừ ra rồi này!" Một người khách nhìn thấy đống thịt máu me be bét trên thớt, lập tức phàn nàn, "Cậu băm ra thế này, tôi không lấy đâu đấy."
Lục Mặc dừng dao, mặt không cảm xúc nhìn đối phương, trên khuôn mặt tái nhợt còn vương vài vệt máu tanh, trắng đỏ rõ ràng. Khách hàng nuốt nước bọt: "Phiền... phiền cậu gói lại cho tôi."
Lục Mặc im lặng một hồi lâu, rồi gạt sạch chỗ cá trên thớt vào thùng rác, lựa chọn một con cá khác cho ông ta.
Chẳng mấy chốc, màn đêm buông xuống, phố phường lên đèn.
Lúc Tô Nhan về đến nhà, trời đã tối mịt. Vừa bước qua cửa, cô đụng ngay mẹ.
Bất ngờ nhìn thấy người mẹ trẻ ra tận mười tuổi, mũi cô cay xè, hòn đá tảng treo lơ lửng trong lòng cả ngày hôm nay cuối cùng cũng được thả xuống thực tại: "Mẹ."
"Con chạy đi đâu thế! Gọi điện thoại không bắt máy, nhắn tin không trả lời, định làm mẹ chết khiếp à?" Tần Tĩnh thấy cô, thở phào nhẹ nhõm, nhưng đôi mày vẫn nhíu chặt.
Tô Nhan sững lại, móc điện thoại ra nhìn: "Hết pin sập nguồn rồi, con không nhận được."
Tần Tĩnh lườm cô một cái, vừa lải nhải càu nhàu cô vừa cởi đôi giày cao gót ra.
Tô Nhan tì lên tủ giày, cười tủm tỉm nhìn mẹ. Tần Tĩnh năm nay đã ngoài bốn mươi nhưng giữ gìn nhan sắc rất tốt, nhìn qua cũng chỉ trạc ngoài ba mươi, từng sợi tóc đều được chăm chút tỉ mỉ, ngay cả khi ra ngoài tìm con gái cưng cũng phải tô son điểm phấn, đi giày cao gót.
Gần hai mươi năm sống kiếp phu nhân quyền quý khiến bà trông có vẻ không mấy gần gũi với khói lửa nhân gian, nhưng cũng giống như đa số những bà nội trợ ở độ tuổi này, cả ngày bà thích cằn nhằn than thở, bới móc chuyện của chồng con. Tô Nhan trước đây đã từng cảm thấy vô cùng phiền phức, ngày nào cũng cãi tay đôi với bà. Nhưng thời thế đổi thay, sau khi chứng kiến Tần Tĩnh trở nên hoàn toàn ít nói sau ly hôn, cô mới hiểu bản thân hoài niệm bà của quá khứ đến nhường nào.
"Dưới chân con bọc cái gì thế kia? Túi ni lông á! Bẩn thỉu thế này sao dám bước vào nhà, mau đem vứt ra ngoài cho mẹ. Dì giúp việc vừa lau sàn xong, con giẫm bẩn hết rồi, con đúng là chẳng biết thương người chút nào..." Tần Tĩnh vừa ngẩng lên, chạm phải đôi mắt ngậm ý cười của Tô Nhan, những lời phàn nàn còn lại bỗng nghẹn ứ nơi cổ họng.
"Mẹ, con nhớ mẹ quá." Tô Nhan vừa nói, vừa giang tay bất ngờ ôm chầm lấy bà. Sống lại một đời, cô phải bảo vệ người mẹ này thật tốt, không để bà phải giống như kiếp trước, tựa một đóa hồng lìa đất mà nhanh chóng úa tàn.