Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 12

Trước Sau

break

Tần Tĩnh ngẩn ra một lát, nhưng rồi vẫn vỗ vỗ lưng cô. Đợi cô buông tay, bà lo âu hỏi: "Có phải con bị bắt nạt ở trường không?"

"Đâu có, con vẫn đang sống rất tốt mà." Tô Nhan đáp.

Tần Tĩnh nhíu mày: "Vậy con bị sao thế này..."

Tô Nhan nhìn khuôn mặt thanh tú của mẹ mà cười ngây ngô.

Tần Tĩnh cũng không nhịn được bật cười, vừa cười vừa trách móc: "Ngốc nghếch thế không biết."

"Mẹ, con có nhờ tài xế mua trà sữa cho mẹ, mẹ đã uống chưa?" Tần Tĩnh rất thích đồ ngọt, đặc biệt là các loại trà sữa, bánh tart trứng.

Tần Tĩnh gật đầu: "Sau này đừng mua nữa, mang về nguội ngắt rồi."

"Nguội rồi sao?" Nghe vậy, Tô Nhan cười khẩy một tiếng.

Lúc cô rời đi, Triệu Luyến Kiều vẫn còn ở trong trường, tài xế đã đi đâu thì không khó để đoán.

"Có vấn đề gì sao?" Tần Tĩnh hỏi.

Tô Nhan bừng tỉnh: "À, không có gì, mẹ ơi, con muốn nói với mẹ chuyện này."

"Chuyện gì thế?" Hai mẹ con đã lâu lắm rồi chưa nói chuyện với nhau nhẹ nhàng như thế này, nghe vậy Tần Tĩnh lập tức hỏi.

Tô Nhan: "Mẹ có thể đổi tài xế đưa đón con được không?"

"Được chứ." Tần Tĩnh gật đầu.

Tô Nhan khựng lại: "Mẹ không hỏi lý do sao?"

"Chỉ là đổi một tên tài xế thôi mà, có gì để hỏi đâu." Tần Tĩnh liếc cô, "Con đâu phải là đứa con gái hay kiếm chuyện vô cớ, nếu con đã đề nghị đổi ông ta, thì chắc chắn là do ông ta làm con phật ý rồi."

"Cảm ơn mẹ yêu." Tô Nhan vui vẻ.

Hôm nay cô cười đặc biệt nhiều, nên tâm trạng Tần Tĩnh cũng rất tốt. Hai mẹ con ăn xong bữa cơm một cách hòa thuận vui vẻ. Tô Nhan ngáp ngắn ngáp dài về phòng ngủ, sau khi tắm rửa sạch sẽ thì nằm ườn trên giường, hồi tưởng lại mọi chuyện đã trải qua sau khi sống lại trong ngày hôm nay.

Nửa ngày sau, cô thở dài một tiếng: "Hai người đó thực sự là bố mẹ của Lục Mặc sao? Tại sao lại chẳng giống cậu ấy chút nào vậy?"

"Di truyền là một môn học huyền bí, có thể là do Lục Mặc may mắn." Tiểu Bát trả lời trong đầu cô.

Tô Nhan mím môi: "Cho dù có huyền bí đến đâu, thì cũng phải có chút gì đó giống nhau chứ? Mi có chắc Lục Mặc là con ruột của bọn họ không?"

"Chuyện không có trong nguyên tác thì Tiểu Bát cũng không thể chắc chắn." Tiểu Bát đáp.

"Thực ra thì suy đoán bằng ác ý là không hay, nhưng bọn họ đối xử với Lục Mặc hung dữ quá, đâu giống thái độ dành cho cậu con trai duy nhất." Tô Nhan lẩm bẩm.

Tiểu Bát: "Không phải ai cũng có thể làm những bậc cha mẹ tốt."

"Cũng phải," Tô Nhan lật người, đưa ra một câu hỏi khác, "Đúng rồi, mẹ tôi ban nãy vui vẻ như vậy, tại sao không thấy độ hảo cảm nào xuất hiện?"

"Những người có quan hệ huyết thống với ký chủ, độ hảo cảm nảy sinh ra sẽ vô hiệu, bị hệ thống tự động lược bỏ." Tiểu Bát giải thích.

Tô Nhan sững người: "Sao trước đó mi không nói với tôi, không phải là mi lừa tôi đấy chứ?"

"...Tiểu Bát không dám!" Giọng nói điện tử lập tức nhận sai.

Tô Nhan bị giọng điệu của nó chọc cười. Cười xong không quên làm mặt nghiêm đe dọa: "Mi còn giấu diếm tôi điều gì nữa, tốt nhất là khai ra hết một lần đi. Nếu lần sau còn giở trò nói chắp vá với tôi, tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy."

"Những cái khác thì không có gì nữa," Tiểu Bát nói xong ngừng một chút, rồi bổ sung thêm, "À, về chức năng tạm dừng thời gian, trong lần tạm dừng tiếp theo thì cứ mỗi ba mươi giây sẽ tăng thêm 5 điểm hảo cảm. Ví dụ lần này cô tạm dừng ba mươi giây mất 10 điểm, lần sau tạm dừng ba mươi giây sẽ tốn 15 điểm, tạm dừng một phút sẽ tốn 30 điểm, và cứ thế nhân lên."

"Chuyện quan trọng như vậy, sao bây giờ mi mới nói?!" Tô Nhan bật dậy ngay tắp lự.

Tiểu Bát chột dạ: "Vì ký chủ đâu có hỏi."

"Còn chuyện gì khác nữa không?!" Tô Nhan nhíu mày.

Giọng điện tử của Tiểu Bát yếu ớt hẳn: "Chức năng tăng tuổi thọ cũng vậy, cứ mỗi mười năm tăng thêm sẽ thay đổi giá trị một lần. Ví dụ trong mười năm đầu, 10 điểm hảo cảm có thể đổi được một tháng tuổi thọ, mười năm thứ hai, thì cần 20 điểm hảo cảm mới đổi được một tháng tuổi thọ..."

Tô Nhan nghe đến đó thì tối sầm mặt mũi: "Nếu tôi muốn cậu ấy sống đến chín mươi tuổi, thì trong mười năm cuối cùng, mỗi tháng tôi đều phải dùng 70 điểm hảo cảm để đổi?"

"... Ừ."

"Sao mi không đi ăn cướp luôn đi!" Tô Nhan phẫn nộ.

"Các chức năng khác cần tiêu hao điểm hảo cảm thì không thay đổi." Tiểu Bát cố gắng vớt vát.

Tô Nhan cười khẩy một tiếng, một mình ngồi ôm một cục tức giận.

Mười phút sau, cô bình tĩnh trở lại: "Mười điểm hảo cảm cuối cùng lúc nãy đã dùng hết rồi, tôi phải nghĩ cách nhanh chóng thu thập thôi."

Lúc trước còn tưởng chức năng tạm dừng thời gian thật vô bổ, nhưng sau khi cứu Lục Mặc ngày hôm nay, cô đã thay đổi suy nghĩ. Tạm dừng thời gian cần hảo cảm, kéo dài tuổi thọ cho Lục Mặc cũng cần hảo cảm, cô bắt buộc phải nhanh chóng tích lũy.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương