Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 13

Trước Sau

break

"Việc thu thập hảo cảm của người khác quá chậm, chi bằng hãy tập trung vào Lục Mặc đi!" Tiểu Bát lại trở nên hoạt bát. Sau khi đi theo Tô Nhan được một ngày, dường như nó đã tìm thấy chìa khóa mở kho báu.

Tô Nhan cũng đang có chung suy nghĩ đó. Cô chống cằm suy tư: "Nhưng hảo cảm của cậu ấy khó lường quá. Trước đó nói một câu là lấy được, hôm nay tôi bám theo cậu ấy về tận nhà mà cũng chẳng thấy hiện lên dù chỉ một điểm."

"Con người vốn dĩ là sinh vật phức tạp nhất, khó nắm bắt cũng là điều bình thường. Việc cô nói một câu mà thu hoạch được mười điểm hảo cảm, chỉ có thể xem là do may mắn thôi." Tiểu Bát an ủi.

Chưa kịp dứt lời, âm thanh thông báo vang lên:

【Độ hảo cảm +20, hiện có 20 điểm】

Tiểu Bát: "..."

Tô Nhan im lặng một lúc, rồi nghiêm túc dò hỏi: "... Đây cũng là may mắn à?"

Tiểu Bát câm lặng khá lâu: "Theo phân tích của hệ thống, là từ Lục Mặc. Khi độ hảo cảm xuất hiện... cậu ta đang nhìn chằm chằm vào bàn tay mình."

Tô Nhan: "?"

Trong màn đêm tĩnh mịch, căn phòng không có cửa sổ và điều hòa oi ức, ẩm ướt. Chiếc bàn học kê bằng hai tấm ván gỗ hắt lên ánh sáng lờ mờ từ một chiếc đèn bàn nhỏ.

Dưới ánh đèn, thiếu niên trầm mặc, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào bàn tay phải của mình. Ngón tay bất giác xoa xoa. Dù hơi ấm vương lại đã tan biến từ lâu, nhưng cảm giác mềm mại vẫn luôn hiện hữu.

Tô Nhan ngay cả trong mơ cũng đang suy nghĩ, tại sao Lục Mặc nhìn chằm chằm vào tay mình cũng có thể "nhìn ra" 20 điểm hảo cảm cho cô. Do nghĩ quá tập trung, ngày hôm sau đồng hồ báo thức chưa reo cô đã tỉnh.

Cô không ngủ nướng, đánh răng rửa mặt qua loa rồi bước xuống lầu. Vừa xuống đến tầng một phòng khách thì nghe tiếng tài xế đang kêu than. Cô cười khẩy một tiếng rồi tiếp tục xuống lầu. Tài xế thấy cô bèn lập tức ngậm miệng, ánh mắt cầu cứu hướng về người đàn ông trung niên mặc âu phục chỉnh tề đang ngồi trên ghế sô pha – bố ruột của cô, Tô Kiến.

Tô Kiến nhíu mày, nhìn thấy cô thì có vẻ không vui: "Qua đây."

Tô Nhan nét mặt nhàn nhạt bước tới.

"Nghe nói con muốn đổi tài xế?" Giọng Tô Kiến không được tốt lắm, "Chú Ngô làm việc luôn luôn cẩn trọng, hai năm nay đưa rước con chưa bao giờ quản ngại mưa nắng, không có công lao cũng có khổ lao, con có tùy hứng cũng phải có chừng mực chứ. Sao có thể không đưa ra lý do nào mà trực tiếp từ chối ông ấy đưa đón?"

Tô Nhan lẳng lặng nhìn ông ta, móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay. Kiếp trước, sau khi Tô Kiến ly hôn, cô liền theo mẹ rời khỏi nhà họ Tô, sau đó vài năm không hề liên lạc. Lần gặp lại tiếp theo đã là mười năm sau, hai người tình cờ gặp nhau trong bệnh viện. Lúc gặp mặt, bên cạnh Tô Kiến là Triệu Luyến Kiều và mẹ cô ta - Triệu Cầm, gia đình ba người thân thiết chói cả mắt, còn đứa con ruột như cô thì ngược lại, trông hệt như người ngoài.

Ngày hôm nay gặp lại, Tô Nhan vẫn y như lần tình cờ bắt gặp đó, trong lòng không chút xao động, đồng thời nảy sinh thêm chút chán ghét.

"Nói chuyện đi chứ, câm rồi à?" Tô Kiến nhíu mày. Ông ta lúc nào cũng bận rộn sự nghiệp, rất ít khi hỏi han mọi chuyện của cô, đợi đến khi nhớ ra mình còn một cô con gái như thế thì quan hệ giữa hai người đã nhạt nhẽo như người dưng rồi. Ông ta từng nghĩ đến việc hòa hoãn, nhưng lại không đủ kiên nhẫn để dạy dỗ, lâu dần quan hệ càng nhạt hơn.

Dù là máu mủ ruột rà, nhưng còn chẳng bằng con bé Luyến Kiều kia biết hỏi han ân cần ấm lạnh, mang lại cho ông ta cảm giác được làm một người cha thực thụ.

"Đúng đó đại tiểu thư, cô nói gì đi," Tài xế vội vàng hùa theo, "Nếu thật sự là tôi làm không đúng, không cần ông chủ ra lệnh, tôi tự chủ động xin nghỉ việc."

Lúc nói câu này, ông ta cực kỳ tự tin, còn để lộ một tia đắc ý không mấy rõ ràng, hiển nhiên là không nghĩ rằng Tô Nhan có thể nắm được điểm yếu của mình.

Tô Nhan lạnh nhạt nhìn ông ta, ánh mắt như đang xem một thằng hề múa rối.

"Thôi được rồi, bố biết vì sao con tức giận. Chẳng qua là hôm qua ông ấy nói nhiều hơn hai câu, nhắc tới Triệu Luyến Kiều thôi mà," Tô Kiến trầm giọng cất lời, "Hai chị em các con cãi nhau, lôi Tiểu Ngô vào làm gì? Thật ấu trĩ!"

...Hai chị em, ai là chị em với cô ta? Đáy mắt Tô Nhan xẹt qua một tia giễu cợt, trực tiếp hỏi tài xế: "Hôm qua tôi bảo ông mua trà sữa đem về cho mẹ tôi, ông đã mang về chưa?"

"Mang rồi chứ! Phu nhân biết chuyện này mà!" Tài xế vội vàng đáp.

"Nhưng mà nguội lạnh hết cả rồi." Tô Nhan ngước mắt lên.

Tài xế sững người, không hiểu lắm ý cô.

"Từ trường về nhà cũng chỉ mất mười mấy phút đồng hồ, trên đường lại không hề kẹt xe, trà sữa mang về kiểu gì cũng không thể nguội được. Trừ phi mua trà sữa xong ông không lập tức về nhà, mà đi đến một nơi khác." Tô Nhan nhìn chằm chằm vào ông ta.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương