Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 14

Trước Sau

break

Trên mặt tài xế thoáng nét không tự nhiên: "Tôi, tôi ghé qua trạm xăng..."

"Trước cổng trường có camera an ninh, có cần tôi bây giờ đi trích xuất ra không?" Giọng Tô Nhan lạnh lùng, "Để xem rốt cuộc ông đi trạm xăng, hay lại quay xe đi đón người."

Tài xế sững người, nhìn Tô Kiến rồi lại nhìn Tô Nhan, đánh liều cắn răng thừa nhận: "Phải, hôm qua sau khi đại tiểu thư xuống xe, tôi lại vòng về cổng trường một chuyến, đưa Triệu tiểu thư về nhà."

Vẻ mặt Tô Kiến bình thản, rõ ràng là tài xế đã báo cáo với ông ta trước rồi.

"Tôi, tôi chỉ là nghĩ, Triệu tiểu thư là bạn tốt của đại tiểu thư, tôi cũng đưa đón hai năm rồi, tự dưng bỏ mặc người ta thì không hay lắm. Vừa vặn đại tiểu thư lại không đi xe nữa, thế nên tôi mới gọi điện cho Triệu tiểu thư. Nghe nói Triệu tiểu thư vẫn còn ở trường nên tôi chạy tới đón." Tài xế nhìn Tô Kiến thanh minh.

Tô Kiến sa sầm mặt dạy dỗ Tô Nhan: "Tiểu Ngô làm đúng mà, ông ấy đang giúp con duy trì tình bạn đấy."

"Giúp tôi duy trì tình bạn?" Tô Nhan nhướng mày, "Ông ta gác lại việc tôi sai bảo qua một bên, ngược lại chạy đi đón đưa một kẻ chẳng liên can gì, đây gọi là giúp tôi duy trì tình bạn sao?"

Tô Kiến nhíu mày: "Nhan Nhan, con..."

"Lại nói, nếu ông ta thật sự muốn giúp tôi bảo vệ tình bạn, tại sao lúc nãy lại nói dối là đi đổ xăng? Đi đón người mà cứ thậm thà thậm thụt, cứ như thể có bí mật mờ ám nào không thể cho ai biết với Triệu Luyến Kiều vậy. Bố không thấy lạ sao?" Tô Nhan dồn hỏi.

Vẻ mặt Tô Kiến lộ nét thiếu tự nhiên trong nháy mắt: "Có gì mà kỳ lạ, con đừng nghĩ nhiều quá."

"Chỉ mong là con nghĩ nhiều," Tô Nhan liếc nhìn tài xế, cất lời đầy thâm ý, "Với thái độ này của ông ta, làm con suýt chút nữa tưởng Triệu Luyến Kiều mới là con gái ruột của bố đấy."

"Ăn nói hồ đồ, con mới là đứa con gái duy nhất của bố!" Tô Kiến lập tức sa sầm mặt.

"Thế cho nên, bố đừng nói đỡ cho ông ta nữa, nếu không con thật sự cho rằng vị trí của Triệu Luyến Kiều trong lòng bố còn quan trọng hơn cả con đấy." Tô Nhan nhếch miệng cười mỉa mai.

Tô Kiến bị cô nhìn chằm chằm đến hoảng hốt trong một chốc, nhíu mày quát: "Nói năng lung tung cái gì thế, không sợ nói ra ngoài làm người ta chê cười à. Nó chỉ là bạn học của con, sao có thể quan trọng hơn con được."

"Ông chủ Tô..." Tài xế loáng thoáng cảm thấy có dự cảm không lành.

Tô Kiến ho khan một tiếng, hạ giọng: "Nhan Nhan à, Tiểu Ngô cũng không cố ý. Bố thấy ông ấy cũng biết lỗi rồi, hay là lần này cứ tha thứ cho ông ấy đi, nếu còn lần sau bố nhất định sẽ đuổi việc ông ấy, ngay cả cửa nhà họ Tô cũng không cho bước vào nữa."

"Đúng đúng đúng, tôi đảm bảo sẽ không có lần sau đâu." Tài xế vội vã lên tiếng.

"Chuyện này con không làm chủ được, vẫn phải hỏi ý kiến của mẹ con đã," Tô Nhan đảo mắt một vòng, "Mẹ vẫn ở trong phòng à? Hay gọi mẹ ra đây đi, nhà ba người chúng ta cùng nhau mở một cuộc họp, nghiên cứu xem cái loại tài xế tận tâm với người ngoài đến mức bỏ bê cả trà sữa của nữ chủ nhân, liệu còn thích hợp đưa rước con nữa hay không."

"... Chỉ là một chút chuyện vặt, cần gì phải làm phiền tới mẹ con. Con không thích ông ấy đưa đón, thì từ nay về sau đừng để ông ấy đưa rước nữa." Tô Kiến lập tức bác bỏ. Tuy quan hệ giữa ông ta và Triệu Cầm đã duy trì được hai năm, nhưng chưa có ý định tiến xa hơn, tất nhiên là không muốn làm ầm ĩ trước mặt Tần Tĩnh.

"Ông chủ Tô, chuyện, chuyện này sao có thể được chứ?!" Tài xế lập tức sốt sắng. Công việc đưa rước Tô Nhan không những nhẹ nhàng, mà thỉnh thoảng còn nhận được tiền thưởng của Tần Tĩnh, là một chân làm việc béo bở hiếm có khó tìm.

Tô Kiến trầm mặt xuống: "Thôi đi, từ nay ông lái xe cho công ty đi, ở nhà không cần phải đến nữa."

Thấy Tô Kiến đã quyết, tài xế lập tức không dám hó hé thêm lời nào. Ông ta rầu rĩ lén trừng mắt nhìn Tô Nhan một cái, bắt gặp ánh mắt cô thì sợ hãi rụt cổ lại.

Tô Nhan cười mỉa mai, chạy vào bếp lấy hai chiếc bánh mì sandwich rồi bắt taxi đến trường. Cô ăn một chiếc trên xe, chiếc còn lại để trong túi giấy, mang thẳng đến cổng trường.

Hôm nay cô dậy sớm nên lúc đến trường trời vẫn còn tờ mờ sáng. Trên con đường đối diện trường học chẳng có mấy bóng người, nhưng Lục Mặc đã đứng sẵn trong góc rồi. Tô Nhan đi thẳng tới trước mặt cậu, chìa túi giấy ra.

"Bữa sáng." Cô nói.

Lục Mặc chằm chằm nhìn chiếc túi giấy trong tay cô, nửa ngày mới mím môi mỏng lại.

"Đừng nhìn nữa, mau ăn đi, tôi biết cậu chưa ăn sáng." Tô Nhan giục. Kiếp trước quen biết ba năm, từng thấy cậu bị hạ đường huyết mấy lần. Sau này nghe bạn học cũ kể lại, để đợi cô, ngày nào cậu cũng đến trường sớm cả tiếng đồng hồ, thường xuyên nhịn bữa sáng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương