Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 15

Trước Sau

break

Nhưng sau khi trải qua chuyện ngày hôm qua, cũng không loại trừ nguyên nhân là do đôi bố mẹ vô lương tâm kia không cho cậu ăn.

Mặt trời chưa ló dạng, không khí buổi sáng sớm u ám nhưng lại trong lành mát mẻ. Lục Mặc và Tô Nhan đứng cạnh nhau, hình thể như chó bự và thỏ con cách biệt, nhưng xét về khí thế thì hoàn toàn trái ngược.

Thấy cậu vẫn chưa chịu cầm lấy, Tô Nhan híp mắt: "Nhanh lên, đừng ép tôi nhét vào miệng cậu đấy." Mấy chuyện khác có thể thỏa hiệp, nhưng chuyện này thì không, nhịn ăn sáng thực sự không phải thói quen tốt.

Nghe lời đe dọa của cô, rốt cuộc Lục Mặc cũng vươn tay nhận lấy chiếc túi giấy. Cậu rút chiếc bánh sandwich ra, nhìn chằm chằm một hồi rồi chậm chạp bắt đầu ăn ngay trước mặt cô. Mỗi miếng ăn đều rất chậm, càng ăn vẻ mặt càng nghiêm trọng.

... Cùng là một loại bánh mì sandwich mà, sao cảm giác miếng của cậu ấy lại khó nuốt thế nhỉ? Tô Nhan im lặng nhìn cậu.

Cái bánh mì chỉ to bằng bàn tay mà Lục Mặc ăn mất tận năm phút đồng hồ, ăn mãi cho đến khi người trước cổng trường đông đúc dần lên. Nhìn cậu nuốt xong miếng cuối cùng, Tô Nhan thở phào nhẹ nhõm, ngoảnh đầu bước về phía tòa giảng đường.

Lục Mặc tĩnh lặng nhìn theo bóng lưng của cô, mãi đến khi kéo giãn một khoảng cách nhất định, bắp thịt đang căng cứng của cậu mới từ từ thả lỏng.

Đi được một đoạn, Tô Nhan đột nhiên quay đầu lại. Xác nhận Lục Mặc vẫn đi theo phía sau, cô mới tiếp tục tiến lên, vừa đi vừa hỏi Tiểu Bát: "Tôi đã mời cậu ấy ăn sáng rồi, sao lại không thấy độ hảo cảm mới vậy?"

"...Cô suýt nữa thì nhét cả bữa sáng vào miệng cậu ta, cậu ta làm sao nảy sinh hảo cảm mới được?" Lục Mặc hiện tại là khách sộp sản xuất độ hảo cảm của bọn họ, đe dọa khách sộp bằng cách này, đến cả hệ thống cũng cảm thấy cạn lời.

Nghe vậy, Tô Nhan nhếch môi: "Tôi cũng có muốn thế đâu, nhưng nếu không nói thế thì cậu ấy chắc chắn không hợp tác."

Vừa nói, cô vừa bước lên lầu bốn. Chưa vào lớp đã nghe thấy có người đang tán gẫu bên trong:

"Cô ta đâu phải là không có tay, việc trực nhật cũng bắt cậu làm thay, thật sự quá đáng." Một nữ sinh phẫn nộ hậm hực.

"Không sao đâu, mọi người đều là bạn bè, tớ giúp cậu ấy cũng là việc nên làm mà." Triệu Luyến Kiều mỉm cười giải thích, nghe có vẻ vô cùng độ lượng.

"Cậu coi cô ta là bạn, nhưng cô ta có coi cậu là bạn không?" Nữ sinh tiếp tục bất bình thay cô ta, "Tớ thấy cô ta được đằng chân lân đằng đầu thì có. Cậu cũng vậy, làm người không thể quá lương thiện biết không?"

"Cậu ấy chỉ hơi có tính tình đại tiểu thư thôi, những mặt khác vẫn rất tốt mà." Triệu Luyến Kiều 'giúp' cô nói đỡ.

Tô Nhan tặc lưỡi một tiếng, bước thẳng vào trong: "Trực nhật là do cô ta đòi làm thay tôi, sao lại thành tôi được đằng chân lân đằng đầu rồi?"

Không ngờ việc nói xấu sau lưng lại bị bắt quả tang, nữ sinh nọ nhất thời tỏ vẻ ngại ngùng. Thấy mười mấy người vừa vào lớp đều đổ dồn ánh mắt về phía này, cô nàng cắn môi cãi lại: "Cho dù cô ấy có muốn giúp cậu thì cậu cũng không thể bắt cô ấy một mình làm hết chứ. Cô ấy là bạn cậu, không phải người hầu nhà cậu."

"Tôi nói cô ta là người hầu nhà tôi bao giờ?" Tô Nhan lườm Triệu Luyến Kiều một cái, "Lại nói, cô ta cũng có bị thiệt đâu. Giúp tôi trực nhật xong liền gọi điện cho tài xế nhà tôi, cuối cùng là tài xế nhà tôi đưa cô ta về nhà mà."

Câu nói này vừa thốt ra, những người khác trong lớp đồng loạt đưa mắt nhìn Triệu Luyến Kiều, ngay cả cô nữ sinh thiên vị Triệu Luyến Kiều cũng đột nhiên im bặt.

Bất luận thế nào, bạn bè thân thiết đến đâu cũng phải có giới hạn. Việc trực tiếp sai bảo nhân viên nhà người khác nghe thực sự không hay ho gì. Trường cấp ba Thừa Đức là trường tư thục, gia cảnh đa phần học sinh trong lớp đều rất tốt, việc có xe riêng đưa rước cũng là chuyện thường tình. Khi nghe Tô Nhan nói thế, tâm trạng ai nấy đều có chút vi diệu.

Triệu Luyến Kiều không ngờ Tô Nhan lại biết chuyện tài xế đưa mình về. Cô ta sững sờ một lúc, vội vàng giải thích: "Là chú Ngô bảo đưa tớ về, không phải tớ chủ động yêu cầu đâu." Hàm ý trong lời nói của cô ta là cô ta và tài xế rất thân, việc được đưa rước cũng là chuyện bình thường.

"Ừm, dùng xe nhà tôi, quẹt thẻ đổ xăng nhà tôi để đưa cậu về." Tô Nhan bình thản cất tiếng.

Triệu Luyến Kiều không ngờ hôm nay cô lại không chừa cho mình chút mặt mũi nào, nhất thời vừa xấu hổ vừa bực tức. Nhưng oái oăm là không thể biểu lộ ra ngoài, đành cắn môi yếu ớt thốt lên: "Xin lỗi cậu, lát nữa tớ sẽ trả lại tiền xăng cho cậu. Cậu đừng giận tớ nữa được không?"

"Tiền xăng thì đáng bao nhiêu, cậu cũng giúp cậu ấy trực nhật rồi, đáng nhẽ ra là hòa nhau mới đúng." Nữ sinh nãy giờ vẫn im lặng rốt cuộc cũng lên tiếng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương