Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 8

Trước Sau

break

Thấy sắp đến giờ đi học thêm, mà Tô Nhan vẫn đang đủng đỉnh quét nhà, cô ta không màng suy nghĩ nhiều, cắn răng giật lấy cây chổi trong tay Tô Nhan: "Thôi được rồi, thật hết cách với cậu. Để tớ giúp cậu, đại tiểu thư thiên kim như cậu thì biết dọn dẹp vệ sinh nỗi gì."

Vừa nói, đáy mắt cô ta lóe lên tia ghen ghét hậm hực. Tất cả những gì Tô Nhan đang có hiện tại, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ cướp lấy toàn bộ.

Tô Nhan mượn đà buông tay: "Vậy cảm ơn nhiều."

Nói xong, cô quay về chỗ ngồi dọn dẹp xong cặp sách, nhân lúc cô ta đang cắm cúi quét nhà, cô lẳng lặng đi ra ngoài.

Triệu Luyến Kiều trong lòng canh cánh chuyện học thêm, dọn dẹp đến mồ hôi nhễ nhại trong lớp học vừa bị tắt điều hòa giữa lúc chớm thu. Khi dọn xong chỗ rác cuối cùng, cô ta ngẩng đầu lên thì phát hiện phòng học không một bóng người. Chẳng những Tô Nhan đã biến mất, mà ngay cả Lục Mặc như ma kia cũng chẳng thấy tăm hơi.

"... Nhan Nhan?" Cô ta chần chừ gọi một tiếng.

Không có tiếng đáp.

Sắc mặt cô ta biến đổi, "bạch" một tiếng ném cây chổi trong tay xuống: "Tô Nhan!"

Âm thanh quá lớn, phòng học trống trải vậy mà lại vang lên tiếng vọng, cứ như thể đang vô hình chế nhạo cô ta.

Lúc chạy ra khỏi lớp, Tô Nhan nghĩ đến vẻ mặt của Triệu Luyến Kiều, cõi lòng bị kìm nén suốt mười năm rốt cuộc cũng thoải mái hơn một chút. Quay đầu lại, thấy Lục Mặc cũng đã đi ra ngoài, đang bám theo phía sau không xa không gần, khóe môi cô lập tức cong lên.

"Có cần tôi đưa cậu về nhà không?" Cô gọi to.

Lục Mặc im lặng đứng đó, đợi đến khi nhận ra cô đang nói chuyện với mình, cậu sững lại, mím môi lùi về phía sau một bước.

Thấy vậy, Tô Nhan lập tức không dám trêu cậu nữa. Tuy không biết cái người luôn như bóng ma bám riết lấy mình, tại sao lại luôn theo bản năng mà trốn tránh khi cô chủ động biểu đạt thiện ý, nhưng nếu cậu đã kháng cự, cô cũng không nên miễn cưỡng cậu.

Nghĩ thế, Tô Nhan không nói gì với cậu nữa, lủi thủi một mình đi về phía cổng trường. Trong khuôn viên trường học, ánh tà dương rớt lại phía sau lưng, kéo cái bóng của cô dài ra. Cô nhìn cái bóng của mình chậm rãi bước đi, cho đến khi dưới chân xuất hiện thêm một cái bóng khác.

Trong lòng cô khẽ động, thò chân ra giẫm một cái.

【Độ hảo cảm +10, hiện có 20 điểm】

"... Bị giẫm bóng thôi mà cũng đáng để vui mừng sao?" Tiểu Bát thật lòng cảm thấy hoang mang.

Đáy mắt Tô Nhan thoáng qua tia ý cười. Tìm được chiếc xe quen thuộc, cô chui tọt vào trong, chưa kịp ngồi vững đã nhìn vào gương chiếu hậu. Khi thấy Lục Mặc dừng lại nơi góc khuất, âm thầm hướng mắt dõi theo, cô nhếch khóe môi. Vừa định bảo tài xế xuất phát thì ông ta đột nhiên ngoái đầu hỏi: "Triệu tiểu thư đâu rồi cô?"

"Hỏi cậu ta làm gì?" Tô Nhan lạnh lùng mở lời.

Tài xế cười trừ: "Bình thường cô ấy hay đi chung với đại tiểu thư, sao hôm nay không thấy cô ấy đâu. Nếu có việc bận, thực ra chúng ta có thể đợi một chút."

"Ông quan tâm đến cậu ta quá nhỉ?" Tô Nhan hỏi ngược lại.

Tài xế sững người: "... Đó là bạn của đại tiểu thư mà."

"Bạn tôi thì liên quan gì đến ông? Sau này việc không nên hỏi thì bớt hỏi lại." Tô Nhan nhìn người tài xế đã làm việc ở nhà họ Tô hơn chục năm nay, lời nói ra không nể mặt chút nào.

Nếu cô nhớ không lầm, công việc của tài xế này là do mẹ cô định ra, tiền lương cũng là nhận từ tay mẹ cô. Thế nhưng người này không những không biết đền ơn đáp nghĩa, mà còn hùa theo Tô Kiến giấu giếm mối tình vụng trộm kia. Có mấy lần hai mẹ con cô suýt chút nữa phát hiện ra manh mối, đều là do ông ta giúp che đậy, hoàn toàn đứng về phe mẹ con Triệu Luyến Kiều.

Đúng là một con sói mắt trắng vô ơn.

Tài xế thấy sắc mặt cô không tốt, lập tức không dám nói gì nữa, nổ máy chạy đi. Tô Nhan lẳng lặng nhìn bóng dáng Lục Mặc trong gương chiếu hậu càng lúc càng nhỏ dần, cho đến khi khuất ngã rẽ rồi mất hút.

"Dừng xe." Tô Nhan đột nhiên lên tiếng.

Tài xế vội vàng tấp xe lại.

Tô Nhan mở cửa bước xuống, đứng bên ngoài nói với ông ta: "Tôi có chút việc, ông tự mình lái xe về đi."

"Vâng ạ!" Mắt tài xế sáng rỡ.

Tô Nhan lườm ông ta một cái: "Ông qua đường đối diện mua một ly trà sữa đem về cho mẹ tôi, từ trường về nhà mất hai mươi phút, chắc là mùi vị vẫn chưa bị ảnh hưởng đâu."

"... Đem trà sữa về ạ?" Tài xế ngẩn người.

Tô Nhan cười như không cười: "Có vấn đề gì sao?"

"Dạ không dạ không." Tài xế vội vàng cười đáp.

Thấy ông ta đồng ý, Tô Nhan lúc này mới đóng cửa xe đi ngược trở lại. Lúc cô sắp đến cổng trường, "cây nấm u ám" kia vừa đi qua đường, đang cất bước trên một con phố khác.

Tô Nhan bị cậu đi theo bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên cô nhìn bóng lưng cậu, đến khi nhìn thấy sống lưng thẳng tắp của cậu, cô mới nhận ra thì ra cậu cao đến vậy.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương