Vừa nói, gã vừa kéo cạp quần, đi về phía buồng vệ sinh. Những người khác lập tức lộ ra nụ cười hiểu ý, có kẻ còn làm hành động bỉ ổi để ám chỉ. Tiền Du cười thô bỉ, chửi thề hai câu rồi bước đến trước buồng vệ sinh đầu tiên, trực tiếp giơ chân định đạp cửa bước vào, kết quả đạp một cái lại không suy suyển.
"Đứa nào ở trong đấy?" Gã sững lại, lập tức mất kiên nhẫn hỏi.
Không có tiếng trả lời.
Tiền Du nghĩ đến Tô Nhan đã phát bực sẵn, đang định đạp thêm cái nữa thì đàn em vội ngăn lại: "Khu vệ sinh bên này sắp dỡ bỏ rồi, nhà trường từ lúc khai giảng đã cấm học sinh sử dụng, ngoài bọn mình ra cũng chẳng ai dám đến đây. Chắc bên trong nhét đồ linh tinh thôi."
Tiền Du nghĩ cũng phải, dứt khoát chuyển sang buồng vệ sinh thứ hai. Đóng cửa lại, gã cởi quần, móc điện thoại ra mở một video nhạy cảm.
Âm thanh không dành cho trẻ em vừa vang lên thì chuông tan học cũng reo. Mấy người bên ngoài vội vàng nói: "Đại ca nhanh lên, tiết cuối là của giáo viên chủ nhiệm đấy, không được đến trễ đâu."
"Đệt, chuyện này nhanh thế đéo nào được?" Hơi thở của Tiền Du bắt đầu đục ngầu, mang theo chút bực dọc vì bị quấy rầy, "Dù sao cũng còn một tiết, xong tao ra thẳng quán nét luôn, tụi mày muốn đi học thì cứ việc đi."
Gia thế của gã tuy không sánh bằng Tô Nhan, nhưng ở trong thành phố cũng không tính là tệ. Cho dù gã cúp học đánh nhau, giáo viên chủ nhiệm cũng không thèm chấp nhặt. Nhưng những người khác thì khác, nếu tiết của giáo viên chủ nhiệm mà vắng mặt, chắc chắn sẽ bị mắng té tát, nói không chừng còn phải mời phụ huynh.
Mấy người nghe vậy nhìn nhau, cuối cùng vẫn căng da đầu nói: "Vậy... vậy bọn em vào lớp trước nhé."
"Cút nhanh!" Tiền Du mất kiên nhẫn.
Mấy người nhanh chóng rời đi, nhà vệ sinh lập tức trở nên yên tĩnh. Buồng bên cạnh phát ra tiếng "cạch" rất khẽ, Tiền Du không để ý, ở một mình trong nhà vệ sinh một hồi, cuối cùng mới thở hắt ra một ngụm trọc khí. Nhìn video vẫn đang phát trên điện thoại, gã híp mắt chửi thầm: "Tô Nhan, mày đừng để tao bắt được, sớm muộn gì tao cũng làm mày phải khóc lóc cầu xin."
Nói xong, gã dường như nghĩ ra chuyện gì đó, lập tức nở nụ cười bỉ ổi, kéo quần lên định đẩy cửa ra ngoài.
Kéo không được.
Gã sững người, lại tăng thêm lực tay, nhưng nắm tay nắm cửa lay lay mấy cái vẫn không nhúc nhích.
"Mẹ kiếp! Đứa nào nhốt ông mày lại? Mở cửa ngay cho ông!" Gã vừa mắng vừa chửi, nhưng trong nhà vệ sinh chỉ có tiếng vọng của chính gã, và vòi nước bỗng nhiên róc rách chảy.
Tiền Du nghe thấy tiếng nước bên ngoài, lập tức càng thêm nóng nảy: "Mày là thằng khốn nào? Không mở cửa cho ông, ông ra ngoài bẻ gãy chân mày!"
Không ai đáp lời, chỉ có tiếng nước chảy.
"Đệt con mẹ mày!" Tiền Du phẫn nộ, cố gắng đạp cửa xông ra. Nhưng không gian buồng vệ sinh quá hẹp, hoàn toàn không thể bung sức. Gã đạp hai cái không ăn thua, nghiến răng định trèo ra khỏi cửa từ phía trên, thế nhưng còn chưa kịp cử động, một xô nước lạnh buốt từ trên dội thẳng xuống, khiến gã lạnh thấu tim gan.
Dù đang là cuối hè oi ức, nhưng bị nước lạnh dội bất ngờ, gã vẫn nổi gai ốc. Nước lạnh buốt chảy ròng ròng từ tóc, lông mày xuống, Tiền Du rùng mình, cơn giận trong lòng càng bốc lên ngùn ngụt.
Gã chửi thề một tiếng, hai tay bám lấy mép cửa, dựa vào lực cánh tay cố gắng trèo ra ngoài. Thế nhưng một chân vừa chạm đất đã trượt dài sang một bên, hai tay gã không kịp giữ lại, cả người cũng ngã nhào theo. Mông giáng thẳng xuống bàn chân vừa bị trượt, một tiếng rắc khô khốc vang lên từ mắt cá chân, mắt gã tối sầm lại, nửa ngày sau mới kêu gào thảm thiết.
Trong nhà vệ sinh không có một ai, chỉ có vòi nước vừa được vặn chặt đang chậm rãi nhỏ giọt. Từng giọt nước rớt xuống bồn rửa, phát ra những tiếng vang mong manh, nhè nhẹ.
Tiền Du đau đến mức chỉ hít vào chứ không thở ra, ngón tay run rẩy nhúc nhích, sờ thấy mặt đất vừa trơn vừa dính, giống như bị đổ nước rửa bát.
Gã cuối cùng cũng bắt đầu hoảng sợ, hệt như những người từng bị gã bắt nạt trước đây. Gã hoảng loạn chịu đựng cơn đau kịch liệt bò ra ngoài.
Thế nhưng cửa nhà vệ sinh đã bị khóa chặt từ bên ngoài.
Gã sửng sốt, cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ, bò rạp trước cửa không ngừng gào khóc. Nhưng dẫu cho ngoài sân thể dục có náo nhiệt đến mức nào, cũng chẳng ai để ý đến cái nhà vệ sinh bỏ hoang nằm nơi góc hẻo lánh.
Ánh nắng tháng chín chói chang gay gắt, chói đến mức khiến người ta không mở nổi mắt.
Lục Mặc đứng dưới ánh mặt trời, đôi mắt đen trắng phân minh, làn da càng lộ rõ vẻ trắng bệch.
Đã tan học được một lúc lâu, học sinh lục tục quay lại lớp, phòng học dần trở nên náo nhiệt.
Tô Nhan tìm hai vòng vẫn không thấy Lục Mặc, biết cậu từ trước đến nay không bao giờ trốn học, chắc chắn sẽ vào lớp trước khi vào học nên cô dứt khoát về chỗ ngồi đợi. Kết quả đợi nửa ngày chẳng thấy Lục Mặc đâu, lại đợi được Triệu Luyến Kiều.