Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 6

Trước Sau

break

"Nhan Nhan, vừa nãy cậu chạy đi đâu thế, cả một tiết tớ không thấy cậu đâu." Triệu Luyến Kiều bắt gặp ánh mắt cô, lập tức nhiệt tình đi tới, bày ra vẻ mặt vô tư vô lo.

Hơ, vô tư vô lo.

Chính con người nhìn có vẻ vô tư này, một mặt đạo đức giả làm bạn với cô, mặt khác lại tiếp tay cho mẹ ruột quyến rũ cha cô - Tô Kiến, dạy Tô Kiến lén lút tẩu tán tài sản trước khi ly hôn, hại hai mẹ con cô suýt chút nữa phải màn trời chiếu đất.

Cũng chính là con người vô tư này, suốt ba năm cấp ba không ngừng bôi nhọ cô, khiến cô cuối cùng bị mọi người quay lưng, không ai tin tưởng, lại còn dùng một vụ bắt cóc để hại chết người đối xử tốt với cô nhất trên đời.

Cứ nghĩ đến những chuyện cô ta từng làm với mình, Tô Nhan lại thấy kinh tởm.

"Nhan Nhan, sao cậu không nói gì thế?" Triệu Luyến Kiều tỏ vẻ lo lắng, xích lại gần.

Tô Nhan nhíu mày, ghê tởm ngửa người ra sau một chút. Triệu Luyến Kiều nhìn thấy sự chán ghét trong đáy mắt cô thì sửng sốt. Đang định hỏi làm sao vậy, cô ta quay đầu lại liền thấy Lục Mặc đang đi trên hành lang, lúc này đang bước vào lớp. Cô ta lập tức bày ra vẻ mặt "đã hiểu".

"Đừng lo, tối tớ đưa cậu về, sẽ không để cậu ta làm hại cậu đâu." Cô ta tỏ vẻ ân cần chu đáo.

Toàn bộ sự chú ý của Tô Nhan đều dồn vào Lục Mặc, thực sự lười nhác đoái hoài đến cô ta, nghe vậy cũng chỉ nhếch khóe môi một cái.

Triệu Luyến Kiều còn muốn nói thêm gì đó, vừa vặn chuông vào học reo lên. Cô ta vội vàng lôi ra một cuốn truyện tranh nhét vào ngăn bàn của Tô Nhan, nhỏ giọng nhắc nhở: "Đọc trong giờ học cho đỡ chán nhé."

Nói xong liền quay về chỗ ngồi.

Tô Nhan nhìn nửa cuốn truyện tranh thò ra trong ngăn bàn, chỉ cảm thấy cực kỳ nực cười. Triệu Luyến Kiều luôn muốn vượt mặt cô về mọi phương diện, dĩ nhiên bao gồm cả việc học.

Bắt đầu từ lúc quen biết năm lớp mười, cô ta đã không ngừng nhồi nhét vào đầu cô tư tưởng "học hành vô dụng", mỗi ngày ở trường đều tìm đủ mọi cách rủ cô chơi đùa, nhưng bản thân thì tối nào về nhà cũng lén lút học bù. Cuối cùng thành tích của cô ngày càng kém, còn Triệu Luyến Kiều thì luôn giữ vững mức khá. Vậy mà cô lại ngây thơ cho rằng, là do Triệu Luyến Kiều thông minh hơn mình.

Thủ đoạn thấp kém như vậy, trước đây cô vậy mà không nhận ra, đúng là ngu ngốc hết chỗ nói. Tô Nhan nhíu mày. Vừa ngẩng đầu lên thì thấy Lục Mặc đi vào lớp, tâm trạng cô lập tức tốt lên, khi ánh mắt cậu lướt qua liền nở nụ cười.

Lục Mặc mặt không biểu cảm, đi thẳng xuống dãy bàn cuối. Khi đi ngang qua chỗ Tô Nhan, cậu nghe thấy giọng cô khe khẽ: "Này, cậu đi bộ cùng chân cùng tay kìa."

Lục Mặc khựng lại, sống lưng càng thêm cứng đờ.

【Độ hảo cảm +10, hiện có 20.03 điểm】

"...Lại kiếm được mười điểm nữa?!" Tiểu Bát kinh ngạc.

Tô Nhan hắng giọng, nhịn cười dõi mắt nhìn Lục Mặc quay về chỗ ngồi, lúc này mới nói với Tiểu Bát: "Đổi hết thành tuổi thọ cho cậu ấy đi."

"...Tất cả á?" Tiểu Bát chần chừ.

Tô Nhan ừ một tiếng. Cô sống lại một đời, vốn dĩ là vì cậu.

"Hay là đổi trước một tháng đi, giữ lại mười điểm phòng ngừa vạn nhất." Tiểu Bát đề nghị.

Tô Nhan thực sự không nghĩ ra tạm dừng thời gian thì có thể làm gì, nhưng vì độ hảo cảm không có hạn sử dụng, sớm muộn gì cũng dùng trên người Lục Mặc nên cô không chút do dự mà đồng ý.

"Đổi thành công! Còn lại 10.03 điểm hảo cảm!" Tiểu Bát thay hệ thống thông báo.

Tô Nhan tặc lưỡi: "Cái số 0.03 này lẻ tẻ quá, không phải mi nói còn có thể đổi thứ khác sao?"

"...Ít quá, cô mà muốn đổi xổ số thì chắc chỉ trúng được hai đồng." Giọng Tiểu Bát khô khan.

Tô Nhan cân nhắc một lát: "Có thể dùng để làm sạch quần áo không?"

"Hả?" Tiểu Bát không hiểu ý cô.

Tô Nhan cụp mắt: "Quần áo của Lục Mặc bị lũ chó má Tiền Du làm bẩn rồi."

"Có thể làm sạch." Tiểu Bát vừa trả lời xong, độ hảo cảm chỉ còn lại 10 điểm. Tô Nhan lén lút quay đầu nhìn, vết bẩn trên áo Lục Mặc quả nhiên đã giảm bớt rất nhiều, tuy chưa sạch hoàn toàn nhưng cũng coi như miễn cưỡng nhìn được.

"0.03 độ hảo cảm chỉ đổi được mức độ làm sạch thế này thôi." Tiểu Bát giải thích.

Tô Nhan đáp một tiếng. Nhìn thấy giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp, cô ngồi thẳng dậy, đồng thời lại cảm thấy đau đầu.

Cô không học hành gì đàng hoàng suốt ba năm cấp ba, cộng thêm việc đã mười năm không động đến sách vở, hiện tại nghe giáo viên giảng bài chẳng khác nào nghe vịt nghe sấm.

Trên bục giảng giáo viên chủ nhiệm thao thao bất tuyệt, dưới lớp cô nghe đến váng đầu hoa mắt, nghe được quá nửa tiết thì hoàn toàn bỏ cuộc, lên tiếng hỏi Tiểu Bát trong đầu: "Bao nhiêu điểm hảo cảm mới có thể làm tôi thông minh lên một chút?"

"...Cô định phẫu thuật thay não à?" Tiểu Bát nghiêm túc dò hỏi.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương