Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 4

Trước Sau

break

Khi khoảng cách chỉ còn cách ba bước chân, Tô Nhan ngửi thấy mùi vị kỳ lạ đặc trưng trên người cậu, đột nhiên dừng bước. Đó là một mùi hương pha trộn giữa hương hoa và mùi tanh của cá, cổ quái và khó ngửi, nhưng lại khiến cô nhận thức rõ ràng rằng: cuộc đời của cô và cậu, đều đã được làm lại từ đầu.

Ngay lúc cô đang thất thần vì mùi hương quen thuộc thì vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt cô đã chạm phải ánh mắt cậu. Đến lúc này Tô Nhan mới phát hiện, đôi mắt quanh năm bị che khuất sau lớp tóc mái của cậu, lại là một đôi mắt như thế này.

Đen trắng rõ ràng, trong veo như lưu ly, không có một tia co rúm sợ hãi, ngược lại thẳng thắn và thuần khiết. Cứ như thể bẩm sinh cậu đã không phân biệt được thiện ác, không màng đến quy củ, trên thế giới này không có bất kỳ thứ gì có thể trói buộc cậu trong một khuôn khổ nào đó.

Đối diện với một đôi mắt như vậy, cô bỗng nhiên có chút khẩn trương.

Lý do ban đầu cô sợ hãi Lục Mặc, ngoài việc cậu lúc nào cũng bám theo mình như một oán linh, thì còn bởi vì cảm giác cậu mang lại cho cô, giống như một con chó hoang vô gia cư mắc bệnh dại.

Yếu ớt, đáng thương, nhưng cũng tàn nhẫn, cố chấp và chọc người chán ghét. Cả người cậu tỏa ra luồng khí nguy hiểm. Khi nói chuyện với cậu, người ta sẽ bị ánh mắt lạnh lẽo u ám chằm chằm nhìn vào, giống như thể cậu sẽ tấn công bất cứ lúc nào. Chẳng ai lại thích một kẻ lập dị như thế, bao gồm cả Tô Nhan của ngày trước.

Nhưng từ khi cậu chết vì cô, mọi thứ đã thay đổi.

Tô Nhan nhìn người trước mặt, nửa ngày mới nuốt nước bọt, nhịp thở cũng theo đó chậm lại: "Cậu... không sao chứ?"

Lục Mặc lẳng lặng nhìn cô, tựa như đang âm thầm quan sát.

Thấy cậu không để ý tới mình, Tô Nhan nhất thời có chút xấu hổ. Tình cờ cô chú ý tới bàn tay phải của cậu luôn giấu sau lưng, liền vội vàng đánh trống lảng: "Tay cậu bị thương à?"

Vừa nói, cô vừa đưa tay định đỡ cậu. Nhưng tay vừa giơ lên giữa không trung, Lục Mặc đột ngột lùi về sau một bước, sau đó không quay đầu lại mà lao vọt ra khỏi con hẻm. Tốc độ nhanh đến mức như thể đằng sau có chó dữ đuổi theo.

Tô Nhan: "..." Cô vậy mà không hề biết Lục Mặc lại có thể chạy nhanh đến thế.

Cô chằm chằm nhìn bàn tay đang giơ giữa không trung của mình, cạn lời một lát rồi thu về. Vừa định rời đi, trong đầu liền nảy lên một thông báo:

【Độ hảo cảm +10, hiện có 10.03 điểm.】

"Chúc mừng ký chủ! Ký chủ thật sự quá lợi hại! Đây là lần đầu tiên tôi gặp một người vừa sống lại đã thu thập được nhiều điểm hảo cảm thế này!" Giọng điện tử vui vẻ lại vang lên trong đầu.

Tô Nhan vốn đã quen nhìn điểm hảo cảm bắt đầu bằng số không, lúc này cũng có chút ngạc nhiên: "Của Lục Mặc sao?"

"Đúng vậy!"

Tô Nhan nghi hoặc: "Là vì tôi đã cứu cậu ấy nên cậu ấy mới sinh ra nhiều hảo cảm thế này sao?"

So với hai lần trước, cô thậm chí chỉ động mồm động miệng, cho dù là cứu cậu, thì 10 điểm hảo cảm cũng quá nhiều rồi.

"Điểm hảo cảm hiển thị dù có độ trễ cũng sẽ không vượt quá một phút. Cô cứu cậu ta là chuyện của năm phút trước rồi, nên không phải vì lý do đó."

Tô Nhan sửng sốt: "Không phải vì lý do đó, vậy thì vì cái gì?"

"Ờ... Dựa theo dữ liệu hiển thị, có lẽ là do cô đã nói chuyện với cậu ta."

Tô Nhan: "?" Chỉ vậy thôi á?

Tiết thể dục vẫn đang tiếp tục, trên sân đầy học sinh đang tự do hoạt động.

Kể từ lúc mất mặt trước Tô Nhan, Tiền Du luôn cảm thấy bực dọc. Gã ngồi xổm bên mép sân chửi thề nửa ngày, cuối cùng nốc cạn một hơi hết chai trà đá, tiện tay vứt vỏ chai xuống đất rồi hầm hầm bước ra ngoài.

Đám đàn em vội vã bám theo sau. Khi đến gần khu nhà vệ sinh ở góc sân, mấy người họ phớt lờ tấm biển dựng đứng có viết bốn chữ "Cấm sử dụng", lần lượt bước vào trong.

Cả đám chen chúc trong nhà vệ sinh nam chật hẹp, rất nhanh bên trong đã mịt mù khói thuốc.

Tiền Du kẹp điếu thuốc rít một hơi thật sâu, nửa ngày sau mới phả ra một ngụm khói trắng: "Mẹ kiếp, cuối cùng cũng dễ chịu hơn."

Nói xong lại bắt đầu nghiến răng: "Nếu không phải nể mặt Luyến Kiều, tao mà không tát cho con ranh đó hai cái thì tao không mang họ Tiền!"

Những người có mặt đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều biết vừa rồi gã nhát gan không phải vì Triệu Luyến Kiều, mà là vì gia thế của Tô Nhan. Câu nói này của gã chẳng khác nào tự tìm bậc thang xuống.

Nhưng biết thì biết, chẳng ai dại gì mà đi vuốt râu hùm lúc này.

"Đúng vậy, nể mặt Luyến Kiều, đại ca đừng chấp nhặt với cô ta làm gì. Hơn nữa..." Kẻ khuyên can cười hèn mọn, "Tô Nhan xinh đẹp như vậy, đại ca nỡ ra tay đánh sao?"

Tiền Du khựng lại, híp mắt, hung hăng cắn cắn đầu lọc điếu thuốc: "Đệt, con nhỏ đó đúng là đẹp thật, Luyến Kiều so với nó còn kém xa. Trắng trẻo đã đành, eo lại còn nhỏ, chỉ cần mạnh tay một chút là gãy... Mẹ kiếp, tao vào trong giải quyết một lát."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương