Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 3

Trước Sau

break

Cô đỡ bà lão đứng dậy, bà lão rối rít nói lời cảm ơn.

【Độ hảo cảm +0.02, hiện có 0.03 điểm.】

Tô Nhan liếc nhìn khuỷu tay đang rỉ máu của mình, lại nhìn số điểm hảo cảm ít ỏi đến đáng thương, một lần nữa cảm thấy cạn lời.

Vẫn chưa tìm thấy Lục Mặc, cô không rảnh nghĩ ngợi nhiều, sau khi đỡ bà lão đến chỗ bóng râm liền tiếp tục chạy về phía sân thể dục. Lúc sắp đến sân, bước chân cô chậm lại, không ngừng tìm kiếm bóng dáng Lục Mặc giữa đám đông. Ngay lúc cô đang cuống cuồng vì mãi không tìm thấy, thì từ con hẻm nhỏ giữa hai tòa nhà giảng đường truyền đến tiếng cười cợt của đám con trai:

"Vừa hôi vừa tanh, mày bao lâu rồi chưa tắm rửa hả?"

"Tắm cũng vô dụng, trong xương tủy đã bốc mùi thối rồi, học giỏi thì có ích gì, cuối cùng vẫn chỉ là một thằng thần kinh biến thái."

Hơi thở của Tô Nhan khựng lại, cô lập tức rẽ ngoặt vào con hẻm nhỏ.

Trong con hẻm, cả người Lục Mặc lem luốc bùn đất, bị bọn chúng dồn ép vào góc chết sâu nhất.

Lưng thiếu niên dựa sát vào tường, không còn đường lui, nhưng trên mặt không hề có vẻ hoảng loạn. Cậu chỉ dùng đôi mắt đen nhánh, xuyên qua mái tóc đen lòa xòa, lạnh lùng chằm chằm nhìn chằm chằm vào đám người kia.

U ám, ẩm ướt, tựa như một con rắn độc lặng lẽ. Chỉ cần bị ánh mắt đó nhìn chằm chằm, người ta đã thấy ớn lạnh sống lưng.

Đám người bị cậu nhìn đến rùng mình, tên cầm đầu càng nổi cơn thịnh nộ. Gã nghiến răng, vặn nắp chai nước trong tay: "Tao không tin là không rửa sạch được, chi bằng hôm nay tao làm người tốt, giúp mày..."

"Cậu mà dám tạt nước vào người cậu ấy, tôi sẽ khiến cậu ngày mai không thể đến trường." Tô Nhan vừa rẽ vào đã thấy gã định tạt nước, lập tức lạnh lùng lên tiếng.

Nghe thấy giọng nói của cô, đầu ngón tay Lục Mặc khẽ run lên, cậu đột nhiên cụp mắt xuống. Mấy kẻ đang bắt nạt cậu sửng sốt, quay đầu lại nhìn thấy cô thì thở phào nhẹ nhõm.

"Đây chẳng phải là Tô Nhan sao! Cậu yên tâm, tôi đang giúp cậu dạy dỗ thằng biến thái này, bảo đảm sau này nó không dám bám theo cậu nữa." Tên cầm đầu cười hì hì, mang theo chút ý lấy lòng.

"Không cần." Tô Nhan nhận ra gã là Tiền Du, bạn cùng lớp, cũng là anh trai kết nghĩa của Triệu Luyến Kiều thời cấp ba, lập tức hừ lạnh một tiếng, "Cút ngay cho tôi."

"...Cậu uống nhầm thuốc à? Chúng tôi đang ra mặt giúp cậu đấy!" Tiền Du không ngờ cô lại không nể nang gì, giọng điệu cũng trở nên khó chịu.

Bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng. Không ai chú ý tới, sau khi Tiền Du quát Tô Nhan, ánh mắt của Lục Mặc đang bị dồn vào góc tường chợt tối sầm lại.

Tô Nhan mặt không cảm xúc: "Tôi nhờ cậu giúp à?"

"Cậu!"

Tiền Du đen mặt định xông lên lý luận thì lập tức bị người bên cạnh ngăn lại: "Bình tĩnh một chút, bố cô ta là thành viên hội đồng quản trị của trường đấy!"

Nghe vậy, Tiền Du cắn răng, hậm hực dẫn đám người còn lại đi ra ngoài. Lúc đi ngang qua Tô Nhan, gã đột nhiên bị cô gọi lại: "Này."

"Làm gì?" Tiền Du gắt gỏng.

Tô Nhan quay đầu nhìn gã: "Nể tình bạn học một trận, tôi khuyên cậu sau này khiêm tốn một chút, đừng lúc nào cũng ngông cuồng như vậy."

Nếu cô nhớ không lầm, người này lúc mới khai giảng năm lớp mười hai không biết đắc tội với ai, bị người ta tạt nước rồi nhốt trong nhà vệ sinh bỏ hoang suốt một ngày một đêm. Cuối cùng lúc được tìm thấy thì sốt cao không lùi, chân còn bị gãy, phải trực tiếp nghỉ học để điều dưỡng. Nguyên tác chỉ nhắc qua những nhân vật nhỏ bé này bằng vài nét bút, nên cô cũng chẳng biết là do ai làm.

Vốn dĩ cô chỉ có ý tốt nhắc nhở, nhưng lọt vào tai Tiền Du lại biến thành lời cảnh cáo. Gã đen mặt lườm cô một cái, rốt cuộc không dám đắc tội cô thật, chỉ chửi thề một câu rồi ngoảnh đít bỏ đi.

Tô Nhan vốn cũng chỉ thuận miệng nhắc, thấy gã không nghe thì cũng lười quản, ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Tiếng bước chân của đám gây sự xa dần, con hẻm nhỏ lại chìm vào yên tĩnh.

Cô đứng ở đầu hẻm, nhìn Lục Mặc đang thu mình trong góc khuất ở cuối hẻm, đột nhiên có chút không dám bước tới. Trong thế giới của cô, Lục Mặc đã chết được mười năm rồi. Suốt mười năm qua, cô đã vô số lần mơ thấy cậu, mơ thấy cậu cứ đứng trước mặt cô như lúc này đây, làn da tái nhợt không giống người sống, mái tóc đen rủ xuống che khuất đôi mắt, chỉ để lộ sống mũi thẳng tắp và đôi môi mỏng không chút huyết sắc, càng tôn lên vẻ gầy gò, mỏng manh.

Mỗi lần mơ thấy cậu, cậu đều chân thực như lúc này, chân thực đến mức khiến cô chợt nghi ngờ, có phải tất cả những điều trước mắt cũng chỉ là một giấc mộng hay không.

Cô đứng yên rất lâu, người kia giấu một tay ra sau lưng, đứng bất động trong góc, dường như đang âm thầm đánh giá cô. Cuối cùng, Tô Nhan hít một hơi thật sâu, chần chừ bước về phía trước. Mỗi một bước tiến gần cậu thêm một chút, cảm giác chân thực lại tăng thêm một phần.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương