"Kéo dài tuổi thọ?" Tô Nhan đột ngột ngắt lời nó.
Giọng điện tử thấy cô có hứng thú, lập tức trở nên hoạt bát: "Đúng vậy, giống như Lục Mặc mà cô đang bận tâm, cho dù cô có giúp cậu ta tránh được vụ bắt cóc đó, thì theo nguyên tác, cậu ta vẫn sẽ chết trước năm 20 tuổi. Nhưng nếu cô thu thập đủ độ hảo cảm, cô có thể giúp cậu ta kéo dài tuổi thọ."
"Nói cách khác, nếu tôi muốn thay đổi cuộc đời, muốn Lục Mặc sống lâu trăm tuổi, thì tôi bắt buộc phải thu thập độ hảo cảm?" Tô Nhan nhíu mày.
"Chuẩn luôn! Độ hảo cảm, đúng như tên gọi, chính là thiện cảm của người khác dành cho cô. Đối tượng thu thập không giới hạn, cách thức thu thập không giới hạn, chỉ cần cô khiến người khác nảy sinh thiện cảm với mình là được. Ví dụ như vừa rồi cô đưa khăn giấy cho người ta, cô đã thu hoạch thành công 0.01 điểm hảo cảm từ đối phương."
"Làm thế nào để dùng độ hảo cảm kéo dài sinh mệnh?" Đây là vấn đề cô quan tâm nhất.
"Cứ 10 điểm hảo cảm, có thể kéo dài thêm một tháng tuổi thọ."
"...Nghĩa là tôi phải đưa khăn giấy cho người ta một nghìn lần, mới có thể giúp cậu ấy sống thêm một tháng?" Mà tiền đề của việc đưa khăn giấy một nghìn lần, là phải vừa hay có đúng một nghìn người đi vệ sinh quên mang giấy. Tô Nhan mường tượng một chút, cảm thấy buồn cười không nổi.
Giọng điện tử ngắc ngứ: "Ơ kìa... Xã hội hiện đại tình người lạnh nhạt, có được 0.01 cũng đã là rất tốt rồi."
Tô Nhan: "..." Tính ra 0.01 đã được coi là nhiều rồi đấy hả.
"Ký chủ còn điều gì chưa rõ không?" Giọng điện tử hỏi.
Tô Nhan lắc đầu, giọng điện tử tiếp tục: "Vậy thì tốt. Tôi tên là Tiểu Bát, để tránh việc ký chủ bị người ta coi là thần kinh, từ nay về sau ký chủ có thể gọi tôi ở trong đầu, không cần phải nói thành tiếng."
"Được rồi."
Tô Nhan vừa đồng ý, trong đầu liền chìm vào yên lặng. Cô sắp xếp lại mớ suy nghĩ bừa bộn, hít một hơi thật sâu rồi đi về phía lớp học.
Vẫn đang trong giờ học, hành lang không một bóng người. Cô đi một mạch thông suốt, dùng thời gian ngắn nhất chạy đến cửa lớp. Nhìn cánh cửa đóng chặt, cô nuốt nước bọt, vươn bàn tay run rẩy ra đẩy.
Ngay khoảnh khắc cô đẩy cửa, thời gian dường như chậm lại. Cô tạm quên đi việc hít thở, nhịp tim dường như cũng ngừng đập, mãi cho đến khi mép cửa va vào tường phát ra một tiếng "rầm", thế giới mới bắt đầu trôi chảy bình thường trở lại.
Trong lớp học vắng hoe, không có lấy một bóng người.
Cô sửng sốt, ngẩng đầu nhìn đồng hồ điện tử treo trên bức tường phía sau để xác nhận lại thời gian hiện tại.
Ngày 11 tháng 9 năm lớp mười hai, cô còn một tháng nữa là đón sinh nhật tròn mười tám tuổi.
Chín tháng nữa, vụ bắt cóc làm thay đổi cả cuộc đời cô và Lục Mặc sẽ xảy ra. Sau vụ bắt cóc đó, Lục Mặc mất mạng, cha mẹ cô ly hôn, cô theo mẹ ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng. Hai mẹ con Triệu Luyến Kiều dọn vào nhà họ Tô, thay thế cô và mẹ trở thành vợ và con gái của Tô Kiến.
Còn hiện tại, Lục Mặc vẫn còn sống, Tô Kiến và mẹ vẫn chưa ly dị, mẹ của Triệu Luyến Kiều vẫn chỉ là người tình trong bóng tối của Tô Kiến, Triệu Luyến Kiều cũng chỉ là đứa con gái tiểu tam không có danh phận. Cô ta chỉ có thể một mặt đạo đức giả làm bạn với cô, mặt khác lại âm thầm hắt nước bẩn lên người cô, không ngừng chia rẽ mối quan hệ giữa cô và tất cả mọi người, khiến cô rơi vào cảnh cô lập không nơi nương tựa trong vô thức.
Lần này, cô nhất định phải bảo vệ mẹ thật tốt, bảo vệ Lục Mặc thật tốt, không để bi kịch lặp lại.
Tim Tô Nhan đập thình thịch, khóe mắt dâng lên một tầng hơi nóng. Phải mất một lúc lâu cô mới kiềm chế được cảm xúc, ngoảnh đầu đi xem thời khóa biểu dán cạnh bảng đen.
Hôm nay là thứ sáu, tính theo thời gian thì hiện tại đang là tiết học áp chót của buổi chiều... Tô Nhan đưa mắt nhìn dọc theo thời khóa biểu, khi nhìn thấy ba chữ 'Tiết thể dục', cô lập tức nhíu mày.
Bởi vì Lục Mặc tính tình lầm lì cổ quái, lại luôn bám theo cô như bóng ma, nên cô luôn mang lòng sợ hãi, gặp ở đâu là trốn ở đó, thậm chí nghe đến tên cậu cũng không muốn. Vì vậy, cô hoàn toàn không hiểu rõ tình cảnh của cậu. Phải đến mấy năm sau khi cậu mất, cô mới nghe những người bạn học cũ kể lại rằng, hồi cấp ba cậu luôn bị Triệu Luyến Kiều dẫn người cô lập và bắt nạt, đặc biệt là tiết thể dục mỗi tuần một lần, bọn chúng lại càng thường xuyên kiếm cớ gây sự.
...Vậy bây giờ cậu ấy đang ở đâu? Có bị người ta làm khó dễ không?
Tô Nhan trầm lòng xuống, không nghĩ ngợi gì liền chạy thẳng ra sân thể dục.
Vẫn đang trong giờ học, cầu thang không một bóng người. Cô chạy thục mạng xuống dưới, vừa đến tầng một đã thấy phía trước có một bà lão đang lảo đảo, chực chờ ngã nhào. Cô theo bản năng đưa tay ra đỡ, kết quả là bản thân cũng ngã nhào xuống đất. Cô mặc áo cộc tay nên khuỷu tay lập tức bị trầy xước, ngược lại bà lão nhờ có cô bảo vệ nên bình an vô sự.