Đại Lão Cố Chấp Dựa Vào Việc Yêu Tôi Để Tiếp Tục Sinh Mệnh

Chương 28

Trước Sau

break

"Cậu nhìn thấy cậu ấy lấy băng vệ sinh của tôi à?" Tô Nhan lạnh lùng nhìn cô ta, "Tận mắt thấy hả?"

Môi Triệu Luyến Kiều mấp máy, vừa định mở miệng thì đã nghe Tô Nhan nói trước: "Dấu vân tay trên gói băng vệ sinh, các bộ phận chuyên môn có thể giám định ra khoảng thời gian để lại. Cậu tốt nhất hãy suy nghĩ kỹ trước khi nói. Nếu giám định ra dấu vân tay của cậu để lại trước cậu ấy, thì có nghĩa là chính cậu đã cố tình lấy đi rồi giá họa cho cậu ấy đấy."

"Tớ, tớ không có!" Triệu Luyến Kiều lập tức hốt hoảng, "Tớ hãm hại cậu ta để làm gì!"

"Nói vậy là cậu đã tận mắt nhìn thấy cậu ấy lấy đi băng vệ sinh của tôi?" Tô Nhan ép hỏi.

Dưới bao ánh mắt đang đổ dồn vào mình, Triệu Luyến Kiều rất muốn gật đầu. Nhưng cô ta không biết lời Tô Nhan nói là thật hay giả. Chưa bàn đến chuyện Lục Mặc từ đầu chí cuối chưa kịp chạm vào băng vệ sinh, cho dù có chạm vào thì thời gian cũng chỉ là vừa rồi. Lỡ như người ta có thể xác định chính xác thời gian lưu lại dấu vân tay, chẳng phải sẽ tra ra được việc ngày hôm qua chỉ có mình cô ta chạm vào thứ đó hay sao?

Triệu Luyến Kiều càng nghĩ càng hoang mang, lúc đối diện với ánh mắt Tô Nhan, cô ta cũng không dám khẳng định chắc nịch nữa: "Tớ, tớ cũng không biết..."

"Vậy nên là cậu không tận mắt nhìn thấy," Tô Nhan vốn đã đoán được cô ta không dám tiếp tục vu khống, giọng điệu vô cùng bình tĩnh, "Không tận mắt nhìn thấy, nhưng lại cầm đầu đi bắt nạt người khác, phải không?"

Từ 'bắt nạt' vừa được tung ra, tính chất sự việc trở nên nghiêm trọng hẳn. Cả đám nhìn nhau. Một gã nam sinh khác trong nhóm theo phe Triệu Luyến Kiều vội vàng xen vào chống chế: "Tuy cô ấy không tận mắt nhìn thấy, nhưng cũng không thể khẳng định Lục Mặc hoàn toàn trong sạch. Biết đâu cậu ta cố tình dàn xếp một màn hỏa mù, lén đặt vào mỗi bàn một gói thì sao."

"Ai? Lục Mặc á?" Tô Nhan mỉa mai hỏi vặn lại.

Nam sinh đó lập tức im bặt, tẽn tò.

Ai trong lớp mà chẳng biết, Lục Mặc là một kẻ lập dị, lầm lì, chỉ thích làm theo ý mình, đâu thèm quan tâm ánh mắt người khác. Nếu thật sự muốn lấy đồ của Tô Nhan thì cứ việc lấy thẳng thôi, làm gì có chuyện mất công đi dàn xếp để vu vạ cho tất cả nam sinh trong lớp.

Tính ra, ngay từ giây phút phát hiện mỗi ngăn bàn đều có băng vệ sinh, họ đã thôi nghi ngờ Lục Mặc rồi.

"... Vậy chuyện này là do ai làm?" Có người lẩm bẩm trong miệng một câu.

"Đúng rồi, đúng rồi! Không phải Lục Mặc thì nhất định là đứa khác. Ai mà biến thái thế cơ chứ!"

Lớp học lại một lần nữa bùng nổ tranh luận. Giữa không khí ồn ào ấy, chợt có người chỉ vào gã nam sinh ban nãy hùa theo Triệu Luyến Kiều: "Thế sao trong ngăn bàn mày không có băng vệ sinh?"

"Đúng vậy! Trong bàn Trần Nhạc cũng không có!"

Trần Nhạc là thằng còn lại.

Hai nam sinh sững sờ, có phần chới với.

Trong bàn của những đứa con trai khác đều có, chỉ trừ hai thằng này là không. Trong khi nãy giờ, hai đứa này trùng hợp làm sao cứ liên mồm bênh vực Triệu Luyến Kiều, cho đến tận phút cuối vẫn khẳng định Lục Mặc có vấn đề.

Sự việc này trở nên tinh vi thật đấy.

Hai nam sinh dự cảm không lành, vừa định mở miệng thanh minh thì thầy chủ nhiệm từ bên ngoài bước vào. Thấy cả đám loi nhoi bu lại một góc, thầy quát ầm lên bắt tất cả về chỗ ngồi. Trước khi Tô Nhan quay lại bàn, cô ghé nhỏ vào tai Lục Mặc ở phía sau: "Trưa nay tan học ra sân vận động nhé, tôi có chuyện muốn nói với cậu."

Lục Mặc im lặng một nhịp, lúc cô xoay người rời đi thì khẽ gật gật đầu.

Tô Nhan không nhìn thấy sự phản hồi của cậu nên bước thẳng về chỗ ngồi xuống. Một lúc sau có vài nữ sinh không kìm nén được đem chuyện băng vệ sinh bẩm báo với giáo viên chủ nhiệm, tiện thể cũng tâu luôn việc chỉ có ngăn bàn của hai nam sinh nọ là không có gì.

Hai nam sinh này vốn mang tiếng xấu trong lớp. Giáo viên chủ nhiệm vừa nghe xong liền đinh ninh do bọn chúng giở trò, lập tức nọc ra giáo huấn một trận ra trò. Hai đứa uất ức kinh khủng, mỗi lần há miệng định phản bác là y như rằng chuốc lấy cơn thịnh nộ dữ dội hơn của giáo viên chủ nhiệm, cuối cùng chỉ biết câm nín.

Triệu Luyến Kiều chột dạ, chẳng dám bênh vực hai kẻ nọ, chỉ đành bất an cúi gầm mặt. Từ khi xuyên không vào cuốn sách này, cô ta luôn xuôi chèo mát mái, đùa giỡn tất cả mọi người trong lòng bàn tay. Chưa bao giờ cô ta phải nếm mùi bẽ mặt như hôm nay. Nhưng đến lúc này cô ta vẫn chưa thể hiểu nổi, băng vệ sinh trong ngăn bàn của những người khác là từ đâu ra.

Không lẽ đêm qua lúc cô ta bẫy Lục Mặc bị phát hiện, nên Lục Mặc lập kế gài lại cô ta?

Không thể nào. Lục Mặc chỉ là một tên đại ngốc, một nhân vật phụ đến nỗi trong nguyên tác không được nhắc đến nổi một trang giấy, làm sao có thể thông minh lanh lợi đến thế được. Cô ta mím chặt môi, dứt khoát gạt bỏ ý nghĩ này.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương