Lật ngược thế cờ với Triệu Luyến Kiều thành công, Tô Nhan cảm thấy trong người vô cùng thư thái. Tiểu Bát cũng không ngớt lời khen ngợi: "Ký chủ, cô đỉnh thật đấy. Ngay cả cách giám định dấu vân tay để bức Triệu Luyến Kiều đổi khẩu cung mà cô cũng nghĩ ra được. Nhưng công nghệ ở thế giới này phát triển đến mức đó rồi sao? Còn giám định được cả thời gian lưu lại dấu vân tay nữa."
"Tôi sao mà biết được." Tô Nhan không nghĩ ngợi đáp lại.
Tiểu Bát sững sờ: "Thế sao vừa nãy cô..."
"À, tôi bịa đấy." Tô Nhan đáp với giọng điệu vô cùng điềm nhiên. Cô chỉ là một con nhóc học sinh cấp ba vô tội, làm sao biết được công nghệ giám định vân tay có xác định được thời gian hay không. Cô chỉ đơn giản nghĩ rằng, nếu cô không biết thì một người cứ đến cuối tuần là phải vùi đầu đi học thêm như sống dở chết dở, mà kết quả học tập cũng chỉ ở mức làng nhàng như Triệu Luyến Kiều chắc chắn cũng chẳng biết.
Tiểu Bát: "... Cô thật sự rất thông minh."
"Cảm ơn đã quá khen." Tô Nhan không chút khách khí.
Tiểu Bát: Đã không còn lời nào để nói.
Chuông vào học reo vang, giáo viên chủ nhiệm mang ra hai đề kiểm tra. Cả một buổi sáng không có thời gian trống, thỉnh thoảng muốn đi vệ sinh còn phải xin phép trước. Đợi đến lúc làm xong hết bài kiểm tra thì cũng vừa đúng lúc chuông báo tan trường điểm giờ nghỉ trưa.
Tô Nhan uể oải nộp bài thi. Đang định xoay người tìm Lục Mặc thì bị hai thằng nam sinh chặn lại.
Hầu hết mọi người trong lớp đều đã đi ăn trưa, mấy người còn nán lại thấy cảnh đó cũng lật đật chuồn mất.
Tô Nhan nhíu mày nhìn cả hai, giọng nói chẳng mang chút thiện cảm: "Làm gì?"
"Có phải cậu cố tình hãm hại tụi này không?" Hai kẻ nọ suy đi tính lại, rốt cuộc chỉ có đáp án này là hợp lý. Nếu không thì cớ sao trong ngăn bàn của họ lại không có băng vệ sinh cơ chứ.
"Mấy cậu có đem não không vậy?" Tô Nhan chẳng chút chột dạ, "Mấy ngày nay tôi có đi học đâu, liên quan gì đến tôi?"
"Vậy là Lục Mặc?" Nam sinh nọ có chút chần chừ.
Tô Nhan đưa mắt về phía sau lớp. Không thấy Lục Mặc đâu, cô thoáng sững lại. Sau đó cô nhớ ra việc mình đã dặn cậu lên sân vận động chờ trước bèn thở phào nhẹ nhõm, thong thả liếc nhìn hai gã nam sinh trước mặt: "Cậu ấy là người thế nào, các cậu còn không rõ sao? Hơn nữa, nếu sáng nay các cậu không lanh chanh nhảy dựng lên, thì dù trong bàn các cậu có trống rỗng đi chăng nữa, người khác cũng sẽ không hoài nghi các cậu. Vậy thì cậu ấy làm việc đó còn ý nghĩa gì?"
"... Ý cậu là gì?"
"Ý của tôi là, kẻ ném đá giấu tay đứng sau các cậu, trước tiên phải đảm bảo rằng các cậu bị cuốn vào trong mớ bòng bong này."
Hai nam sinh đưa mắt nhìn nhau.
"Các cậu tự mà ngẫm nghĩ đi. Rốt cuộc ai là người khởi xướng, ai xúi giục các cậu đi vây bắt Lục Mặc, và ai lại biến mất tăm lúc các cậu bị giáo viên chủ nhiệm la rầy. Tôi có việc rồi, đi trước đây." Nói đoạn, Tô Nhan xách cặp bước thẳng ra ngoài, mặc kệ hai người họ như chẳng tồn tại.
Hai thằng đứng ngẫm nghĩ hồi lâu. Suy đi tính lại cuối cùng chỉ có một mình Triệu Luyến Kiều, ngay tức khắc chúng tối sầm mặt mũi đi tìm cô ta.
Tô Nhan lười quan tâm đến đống rắc rối giữa nồi mẻ và vung móp, chỉ xải bước thật nhanh về phía sân vận động.
Đang là giờ nghỉ trưa, đa phần học sinh đều ăn ở nhà ăn, số ít thì ra ngoài trường. Khắp sân vận động rộng lớn trống trơn. Chạy đến nơi, Tô Nhan đảo mắt tìm vài vòng vẫn không thấy người cần tìm đâu.
Lẽ nào chưa tới?
Cô ngập ngừng một lát, định quay lại lớp tìm thì lúc xoay người, lại thấy cậu đang đứng sau bóng của cột bóng rổ, chăm chú nhìn chằm chằm vào cô, cũng chẳng biết đã nhìn từ bao giờ.
Nghĩ đến việc cậu im ỉm đứng nhìn mình cuống cuồng đi tìm, Tô Nhan tức điên lên được, nghiến răng nghiến lợi bước thẳng về phía cậu.
Lục Mặc lờ mờ đánh hơi được mùi nguy hiểm, đôi giày bata ố vàng ngập ngừng lùi dần về phía sau.
Tô Nhan phát hiện cậu lại định bỏ chạy, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm: "Tôi xem cậu dám nhúc nhích."
Lục Mặc khựng lại bước chân, không dám cục cựa thêm nữa.
Cơn bực tức của Tô Nhan lúc này mới xuôi xuôi đi một chút, tiến đến trước mặt cậu lướt mắt dò xét từ đầu đến chân: "Sáng nay có bị thương không?"
Lục Mặc im lặng, chỉ e dè nhìn cô dò xét.
"Trả lời." Tô Nhan híp mắt.
"... Không có."
Tô Nhan thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu lườm ông mặt trời chói chang một cái, xoay người đi về phía bóng râm sau lưng tòa giảng đường. Lục Mặc im lặng chốc lát rồi vẫn lẽo đẽo bước theo.
Tô Nhan đứng đợi ở đó. Đợi lúc cậu bước đến gần mới nhếch mép cười: "Lần trước đưa cho tôi cả đống tài liệu bệnh viện tâm thần, có phải cậu coi tôi là bệnh nhân tâm thần rồi không?"
"Là người mắc bệnh về tâm thần." Lục Mặc dùng giọng nói thô ráp sửa lời.
Tô Nhan tức đến bật cười: "Được, người mắc bệnh tâm thần. Cậu coi tôi là người mắc bệnh tâm thần à?"
Lục Mặc im lặng.
Tô Nhan lườm cậu một cái, bực dọc quẳng cặp sách về phía cậu. Lục Mặc đón lấy, nắm chặt trong tay, đôi mắt đen láy e dè hướng về phía cô.
"Mở ra đi, quà cho cậu đấy." Tô Nhan khoanh tay trước ngực.
Lục Mặc câm lặng mở ra, nửa ngày sau e dè ngẩng đầu lên.
"Lấy ra đi." Tô Nhan híp mắt.
Sắc mặt Lục Mặc dần tái đi. Hồi lâu sau cậu mới lôi ra một gói băng vệ sinh còn nguyên đai nguyên kiện từ bên trong, giọng khàn khàn run rẩy: "Cậu nói là tin tôi mà..."
Cậu không ăn cắp, cũng chẳng muốn cô tặng mình thứ này.
Tô Nhan: "..."