Cô muốn dùng một phương pháp đơn giản hơn, để chứng minh sự trong sạch cho Lục Mặc.
Hai phút tuy không ngắn cũng chẳng dài. Nhưng để rảo một vòng quanh lớp thì thời gian khá là cấp bách. Tô Nhan không dám nán lại, lôi bịch băng vệ sinh ra nhét luôn vào cặp sách của thằng nam sinh ngồi cạnh, rồi lại chạy thoắt sang dãy bàn tiếp theo.
"Còn hai mươi giây nữa!" Tiểu Bát hối thúc.
Tô Nhan chạy thục mạng hơn. Sau khi ấn gói băng vệ sinh cuối cùng vào trong ngăn bàn, ngẩng lên thì lọt vào mắt hai gã nam sinh đang vênh váo tự đắc hồi nãy. Gương mặt tĩnh lặng của chúng hiện rõ vẻ đắc ý, nhìn điệu bộ độc địa cực kỳ đáng ghét.
Tô Nhan ngẫm nghĩ một chút, rút luôn hai bịch băng vệ sinh trong ngăn bàn của hai tên này ra, rồi nhét ngược trở lại vào cặp sách của người khác.
"Năm, bốn, ba..."
Tô Nhan quay đầu lao thẳng về chỗ cũ. Khi chữ "Một" của Tiểu Bát vừa dứt, thời gian lại tiếp tục trôi đi, cô đạp phanh không kịp nên lao thẳng một nhát vào người Lục Mặc.
Cả lớp đang ầm ĩ đột ngột im phăng phắc.
Khóe miệng Tô Nhan giật giật, vừa thở phì phò vừa làm vẻ vô tội mà đứng thẳng người dậy. Ngẩng đầu lên thì chạm vào ánh mắt sững sờ của Lục Mặc.
... Lại làm cậu ấy sợ nữa rồi?
Trong khi cô còn đang cạn lời thì nữ sinh bên cạnh Triệu Luyến Kiều bỗng hít một hơi khí lạnh: "Hai người họ lại ôm nhau kìa!"
"... Không có ôm, là tôi đứng không vững." Tô Nhan giải thích.
"Hai người họ ôm nhau kìa!" Cô bạn kia lại thốt lên lần nữa. Triệu Luyến Kiều cũng hóa đá hoàn toàn, nhất thời nghẹn lời.
Tô Nhan lườm xéo họ một cái. Đang định phân trần thì một nam sinh ở góc đầu lớp chợt rú lên đầy kinh hãi: "Đệt mợ! Cái giống gì thế này!"
Tiếng la của cậu ta lôi kéo sự chú ý của tất cả mọi người. Chỉ thấy cậu ta mặt mày nhăn nhó trộn lẫn hoang mang, lôi từ trong cặp ra một bịch băng vệ sinh đã bóc vỏ. Những người khác chưa kịp hùa theo ngạc nhiên thì cũng lần lượt lôi ra băng vệ sinh trong ngăn bàn mình—
"Vãi cứt, chỗ tao cũng có!"
"Tao cũng có này!"
"Á! Cái này của tớ!" Một nữ sinh nhận ra dấu hiệu của riêng mình, hét toáng lên.
Cả lớp trong tích tắc loạn cào cào cả lên. Tô Nhan lặng lẽ theo dõi vở kịch lố này. Nhân lúc không ai để ý, cô thò tay móc lấy ngón út của Lục Mặc, một cách an ủi thầm lặng.
Lục Mặc ngây ngốc, cúi đầu nhìn ngón tay hai người đang móc vào nhau, đôi môi mỏng lại từ từ mím lại.
"Đang nghĩ xem có nên đi tìm một bệnh viện tâm thần mới cho tôi không à?" Tô Nhan đột nhiên lên tiếng hỏi.
Lục Mặc luống cuống lảng đi ánh nhìn, chỉ thiếu điều khắc luôn mấy chữ "Sao cậu biết" lên mặt thôi.
Tô Nhan bật cười lạnh nhạt. Cô lại sực nhớ tới việc cậu coi cô là đồ tâm thần.
Đã đến lúc tính sổ rồi.
Nhưng trước khi tính sổ, phải giải quyết chuyện trước mắt đã.
Tô Nhan khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào bàn Lục Mặc, nhìn lướt qua mọi người.
Trong lớp vẫn còn đang ầm ĩ chuyện băng vệ sinh. Mấy bạn nữ nhận ra đồ của mình thì đỏ mặt tía tai chạy đến giành giật, vài thằng con trai mặt dày thì vẫn cứ giơ đồ trong tay đi hỏi tứ lung tung, chuốc lấy một trận cười chửi mắng om sòm.
Giữa lúc lộn xộn, chợt có người cất lời: "Cặp thằng con trai nào cũng có, nhìn là biết có người bày trò chơi khăm rồi. Liệu chúng ta có hiểu lầm Lục Mặc không?"
Giọng cậu ta khá to, những người xung quanh nghe thấy bỗng chốc có chút sượng sùng. Mới mười phút trước, bọn họ còn lấy cớ lôi được băng vệ sinh từ cặp Lục Mặc ra để đóng vai làm những quan tòa tối cao phán xét cậu. Mười phút sau phát hiện cặp mình cũng có, phản ứng đầu tiên của họ lại là cười đùa, trêu chọc lẫn nhau. Sự tiêu chuẩn kép này, mặt phải dày đến mức nào mới có thể coi như không có chuyện gì xảy ra.
"... Lúc trước bọn tôi đâu thấy trong cặp mình có thứ này đâu," thằng con trai vừa lên tiếng đỡ lời cho Triệu Luyến Kiều lúc nãy nhỏ giọng phản bác, "Với lại, cậu ta vốn dĩ lúc nào cũng thập thò đi theo Tô Nhan, đột nhiên lôi ra đồ dùng cá nhân của cô ấy thì bảo sao chúng tôi lại không hiểu lầm cơ chứ."
"Thấy cậu ấy ngứa mắt thì cứ nói thẳng, đừng có mượn danh nghĩa của tôi, làm như thể bắt nạt người ta cũng vì tôi vậy." Tô Nhan nhàn nhạt lên tiếng.
Khóe miệng nam sinh kia giật giật, thấy mọi người đều đổ dồn mắt nhìn mình, nhất thời cũng cảm thấy sượng mặt: "Nhưng, nhưng cậu cũng không dám chắc, nhất định không phải là cậu ta làm cơ mà?"
"Bằng chứng đâu?" Tô Nhan nhướng mày.
Thằng con trai sững lại, lập tức chỉ thẳng vào Triệu Luyến Kiều: "Cô ấy chẳng phải nhân chứng đây sao? Cô ấy đã tận mắt thấy Lục Mặc lén lén lút lút quanh quẩn chỗ ngồi của cậu đấy thôi."
Triệu Luyến Kiều vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, ngẩn người một lát, lấy lại tinh thần liền cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh: "Đúng vậy, hôm qua tớ thấy cậu ta lảng vảng ở chỗ ngồi của cậu."